古诗词

村居二首其二

白居易

田园莽苍经春早,篱落萧条尽日风。tián yuán mǎng cāng jīng chūn zǎo,lí luò xiāo tiáo jǐn rì fēng。 若问经过谈笑者,不过田舍白头翁。ruò wèn jīng guò tán xiào zhě,bù guò tián shě bái tóu wēng。

游城南留元九李二十晚归

白居易

老游春饮莫相违,不独花稀人亦稀。lǎo yóu chūn yǐn mò xiāng wéi,bù dú huā xī rén yì xī。 更劝残杯看日影,犹应趁得鼓声归。gèng quàn cán bēi kàn rì yǐng,yóu yīng chèn dé gǔ shēng guī。

重到城七绝句见元九

白居易

容貌一日减一日,心情十分无九分。róng mào yī rì jiǎn yī rì,xīn qíng shí fēn wú jiǔ fēn。 每逢陌路犹嗟叹,何况今朝是见君。měi féng mò lù yóu jiē tàn,hé kuàng jīn cháo shì jiàn jūn。

重到城七绝句高相宅

白居易

青苔故里怀恩地,白发新生抱病身。qīng tái gù lǐ huái ēn dì,bái fā xīn shēng bào bìng shēn。 涕泪虽多无哭处,永宁门馆属他人。tì lèi suī duō wú kū chù,yǒng níng mén guǎn shǔ tā rén。

重到城七绝句张十八

白居易

谏垣几见迁遗补,宪府频闻转殿监。jiàn yuán jǐ jiàn qiān yí bǔ,xiàn fǔ pín wén zhuǎn diàn jiān。 独有咏诗张太祝,十年不改旧官衔。dú yǒu yǒng shī zhāng tài zhù,shí nián bù gǎi jiù guān xián。

重到城七绝句刘家花

白居易

刘家墙上花还发,李十门前草又春。liú jiā qiáng shàng huā hái fā,lǐ shí mén qián cǎo yòu chūn。 处处伤心心始悟,多情不及少情人。chù chù shāng xīn xīn shǐ wù,duō qíng bù jí shǎo qíng rén。

重到城七绝句裴五

白居易

莫怪相逢无笑语,感今思旧戟门前。mò guài xiāng féng wú xiào yǔ,gǎn jīn sī jiù jǐ mén qián。 张家伯仲偏相似,每见清扬一惘然。zhāng jiā bó zhòng piān xiāng shì,měi jiàn qīng yáng yī wǎng rán。

重到城七绝句仇家酒

白居易

年年老去欢情少,处处春来感事深。nián nián lǎo qù huān qíng shǎo,chù chù chūn lái gǎn shì shēn。 时到仇家非爱酒,醉时心胜醒时心。shí dào chóu jiā fēi ài jiǔ,zuì shí xīn shèng xǐng shí xīn。

重到城七绝句恒寂师

白居易

旧游分散人零落,如此伤心事几条。jiù yóu fēn sàn rén líng luò,rú cǐ shāng xīn shì jǐ tiáo。 会逐禅师坐禅去,一时灭尽定中消。huì zhú chán shī zuò chán qù,yī shí miè jǐn dìng zhōng xiāo。

靖安北街赠李二十

白居易

榆荚抛钱柳展眉,两人并马语行迟。yú jiá pāo qián liǔ zhǎn méi,liǎng rén bìng mǎ yǔ xíng chí。 还似往年安福寺,共君私试却回时。hái shì wǎng nián ān fú sì,gòng jūn sī shì què huí shí。

赋得听边鸿

白居易

惊风吹起塞鸿群,半拂平沙半入云。jīng fēng chuī qǐ sāi hóng qún,bàn fú píng shā bàn rù yún。 为问昭君月下听,何如苏武雪中闻。wèi wèn zhāo jūn yuè xià tīng,hé rú sū wǔ xuě zhōng wén。

见杨弘贞诗赋因题绝句以自谕

白居易

赋句诗章妙入神,未年三十即无身。fù jù shī zhāng miào rù shén,wèi nián sān shí jí wú shēn。 常嗟薄命形憔悴,若比弘贞是幸人。cháng jiē báo mìng xíng qiáo cuì,ruò bǐ hóng zhēn shì xìng rén。

和元八侍御升平新居四绝句看花屋

白居易

忽惊映树新开屋,却似当檐故种花。hū jīng yìng shù xīn kāi wū,què shì dāng yán gù zhǒng huā。 可惜年年红似火,今春始得属元家。kě xī nián nián hóng shì huǒ,jīn chūn shǐ dé shǔ yuán jiā。

和元八侍御升平新居四绝句累土山

白居易

堆土渐高山意出,终南移入户庭间。duī tǔ jiàn gāo shān yì chū,zhōng nán yí rù hù tíng jiān。 玉峰蓝水应惆怅,恐见新山望旧山。yù fēng lán shuǐ yīng chóu chàng,kǒng jiàn xīn shān wàng jiù shān。

和元八侍御升平新居四绝句高亭

白居易

亭脊太高君莫拆,东家留取当西山。tíng jí tài gāo jūn mò chāi,dōng jiā liú qǔ dāng xī shān。 好看落日斜衔处,一片春岚映半环。hǎo kàn luò rì xié xián chù,yī piàn chūn lán yìng bàn huán。

和元八侍御升平新居四绝句松树

白居易

白金换得青松树,君既先栽我不栽。bái jīn huàn dé qīng sōng shù,jūn jì xiān zāi wǒ bù zāi。 幸有西风易凭仗,夜深偷送好声来。xìng yǒu xī fēng yì píng zhàng,yè shēn tōu sòng hǎo shēng lái。

醉后却寄元九

白居易

蒲池村里匆匆别,沣水桥边兀兀回。pú chí cūn lǐ cōng cōng bié,fēng shuǐ qiáo biān wù wù huí。 行到城门残酒醒,万重离恨一时来。xíng dào chéng mén cán jiǔ xǐng,wàn zhòng lí hèn yī shí lái。

重到华阳观旧居

白居易

忆昔初年三十二,当时秋思已难堪。yì xī chū nián sān shí èr,dāng shí qiū sī yǐ nán kān。 若为重入华阳院,病鬓愁心四十三。ruò wèi zhòng rù huá yáng yuàn,bìng bìn chóu xīn sì shí sān。

答劝酒

白居易

莫怪近来都不饮,几回因醉却沾巾。mò guài jìn lái dōu bù yǐn,jǐ huí yīn zuì què zhān jīn。 谁料平生狂酒客,如今变作酒悲人。shuí liào píng shēng kuáng jiǔ kè,rú jīn biàn zuò jiǔ bēi rén。

题王侍御池亭

白居易

朱门深锁春池满,岸落蔷薇水浸莎。zhū mén shēn suǒ chūn chí mǎn,àn luò qiáng wēi shuǐ jìn shā。 毕竟林塘谁是主,主人来少客来多。bì jìng lín táng shuí shì zhǔ,zhǔ rén lái shǎo kè lái duō。