古诗词

寓言题僧

白居易

劫风火起烧荒宅,苦海波生荡破船。jié fēng huǒ qǐ shāo huāng zhái,kǔ hǎi bō shēng dàng pò chuán。 力小无因救焚溺,清凉山下且安禅。lì xiǎo wú yīn jiù fén nì,qīng liáng shān xià qiě ān chán。

内乡

白居易

日下风高野路凉,缓驱疲马闇思乡。rì xià fēng gāo yě lù liáng,huǎn qū pí mǎ àn sī xiāng。 渭村秋物应如此,枣赤梨红稻穗黄。wèi cūn qiū wù yīng rú cǐ,zǎo chì lí hóng dào suì huáng。

虚白堂

白居易

虚白堂前衙退后,更无一事到中心。xū bái táng qián yá tuì hòu,gèng wú yī shì dào zhōng xīn。 移床就日檐间卧,卧咏闲诗侧枕琴。yí chuáng jiù rì yán jiān wò,wò yǒng xián shī cè zhěn qín。

题灵隐寺红辛夷花戏酬光上人

白居易

紫粉笔含尖火燄,红胭脂染小莲花。zǐ fěn bǐ hán jiān huǒ yàn,hóng yān zhī rǎn xiǎo lián huā。 芳情乡思知多少,恼得山僧悔出家。fāng qíng xiāng sī zhī duō shǎo,nǎo dé shān sēng huǐ chū jiā。

候仙

白居易

谢安山下空携妓,柳恽洲边只赋诗。xiè ān shān xià kōng xié jì,liǔ yùn zhōu biān zhǐ fù shī。 争及湖亭今日会,嘲花咏水赠蛾眉。zhēng jí hú tíng jīn rì huì,cháo huā yǒng shuǐ zèng é méi。

送李校书趁寒食归义兴山居

白居易

大见腾腾诗酒客,不忧生计似君稀。dà jiàn téng téng shī jiǔ kè,bù yōu shēng jì shì jūn xī。 到舍将何作寒食,满船唯载树阴归。dào shě jiāng hé zuò hán shí,mǎn chuán wéi zài shù yīn guī。

独行

白居易

暗诵黄庭经在口,闲携青竹杖随身。àn sòng huáng tíng jīng zài kǒu,xián xié qīng zhú zhàng suí shēn。 晚花新笋堪为伴,独入林行不要人。wǎn huā xīn sǔn kān wèi bàn,dú rù lín xíng bù yào rén。

戏题木兰花

白居易

紫房日照胭脂拆,素艳风吹腻粉开。zǐ fáng rì zhào yān zhī chāi,sù yàn fēng chuī nì fěn kāi。 怪得独饶脂粉态,木兰曾作女郎来。guài dé dú ráo zhī fěn tài,mù lán céng zuò nǚ láng lái。

湖中自照

白居易

重重照影看容鬓,不见朱颜见白丝。zhòng zhòng zhào yǐng kàn róng bìn,bù jiàn zhū yán jiàn bái sī。 失却少年无处觅,泥他湖水欲何为。shī què shǎo nián wú chù mì,ní tā hú shuǐ yù hé wèi。

樟亭双樱树

白居易

南馆西轩两树樱,春条长足夏阴成。nán guǎn xī xuān liǎng shù yīng,chūn tiáo zhǎng zú xià yīn chéng。 素华朱实今虽尽,碧叶风来别有情。sù huá zhū shí jīn suī jǐn,bì yè fēng lái bié yǒu qíng。

木芙蓉花下招客饮

白居易

晚凉思饮两三杯,召得江头酒客来。wǎn liáng sī yǐn liǎng sān bēi,zhào dé jiāng tóu jiǔ kè lái。 莫怕秋无伴醉物,水莲花尽木莲开。mò pà qiū wú bàn zuì wù,shuǐ lián huā jǐn mù lián kāi。

重酬周判官

白居易

秋爱冷吟春爱醉,诗家眷属酒家仙。qiū ài lěng yín chūn ài zuì,shī jiā juàn shǔ jiǔ jiā xiān。 若教早被浮名系,可得闲游三十年。ruò jiào zǎo bèi fú míng xì,kě dé xián yóu sān shí nián。

代卖薪女赠诸妓

白居易

乱蓬为鬓布为巾,晓蹋寒山自负薪。luàn péng wèi bìn bù wèi jīn,xiǎo tà hán shān zì fù xīn。 一种钱唐江畔女,著红骑马是何人。yī zhǒng qián táng jiāng pàn nǚ,zhù hóng qí mǎ shì hé rén。

予以长庆二年冬十月到杭州明年秋九月始与范阳卢贾汝南周元范兰陵萧悦清河崔求东莱刘方舆同游恩德寺之泉洞竹石籍甚久矣及兹目击果惬心期因自嗟云到郡周岁方来入寺半日复去俯视朱绶仰睇白云有愧于心遂留绝句

白居易

云水埋藏恩德洞,簪裾束缚使君身。yún shuǐ mái cáng ēn dé dòng,zān jū shù fù shǐ jūn shēn。 暂来不宿归州去,应被山呼作俗人。zàn lái bù sù guī zhōu qù,yīng bèi shān hū zuò sú rén。

题清头陀

白居易

头陀独宿寺西峰,百尺禅庵半夜钟。tóu tuó dú sù sì xī fēng,bǎi chǐ chán ān bàn yè zhōng。 烟月苍苍风瑟瑟,更无杂树对山松。yān yuè cāng cāng fēng sè sè,gèng wú zá shù duì shān sōng。

自叹二首

白居易

形羸自觉朝餐减,睡少偏知夜漏长。xíng léi zì jué cháo cān jiǎn,shuì shǎo piān zhī yè lòu zhǎng。 实事渐消虚事在,银鱼金带绕腰光。shí shì jiàn xiāo xū shì zài,yín yú jīn dài rào yāo guāng。

自叹二首

白居易

二毛晓落梳头懒,两眼春昏点药频。èr máo xiǎo luò shū tóu lǎn,liǎng yǎn chūn hūn diǎn yào pín。 唯有闲行犹得在,心情未到不如人。wéi yǒu xián xíng yóu dé zài,xīn qíng wèi dào bù rú rén。

竹楼宿

白居易

小书楼下千竿竹,深火炉前一盏灯。xiǎo shū lóu xià qiān gān zhú,shēn huǒ lú qián yī zhǎn dēng。 此处与谁相伴宿,烧丹道士坐禅僧。cǐ chù yǔ shuí xiāng bàn sù,shāo dān dào shì zuò chán sēng。

戏醉客

白居易

莫言鲁国书生懦,莫把杭州刺史欺。mò yán lǔ guó shū shēng nuò,mò bǎ háng zhōu cì shǐ qī。 醉客请君开眼望,绿杨风下有红旗。zuì kè qǐng jūn kāi yǎn wàng,lǜ yáng fēng xià yǒu hóng qí。

紫阳花

白居易

何年植向仙坛上,早晚移栽到梵家。hé nián zhí xiàng xiān tán shàng,zǎo wǎn yí zāi dào fàn jiā。 虽在人间人不识,与君名作紫阳花。suī zài rén jiān rén bù shí,yǔ jūn míng zuò zǐ yáng huā。