古诗词

会二同年

白居易

一樽聊接故人欢,百岁堪嗟鬓渐残。yī zūn liáo jiē gù rén huān,bǎi suì kān jiē bìn jiàn cán。 莫见白云容易爱,照湖澄碧四明寒。mò jiàn bái yún róng yì ài,zhào hú chéng bì sì míng hán。

戏酬皇甫十再劝酒

白居易

净名居士眼方丈,玄晏先生酿老春。jìng míng jū shì yǎn fāng zhàng,xuán yàn xiān shēng niàng lǎo chūn。 手把屈卮未劝我,世间何处觅波旬?shǒu bǎ qū zhī wèi quàn wǒ,shì jiān hé chù mì bō xún?

江郎山

白居易

林虑双童长不食,江郎三子梦还家。lín lǜ shuāng tóng zhǎng bù shí,jiāng láng sān zi mèng hái jiā。 安得此身生羽翼,与君来往共烟霞。ān dé cǐ shēn shēng yǔ yì,yǔ jūn lái wǎng gòng yān xiá。

南岳横龙寺

白居易

月射冷光新殿宇,风敲清韵古杉松。yuè shè lěng guāng xīn diàn yǔ,fēng qiāo qīng yùn gǔ shān sōng。 问师宝额因何立,笑指横溪有卧龙。wèn shī bǎo é yīn hé lì,xiào zhǐ héng xī yǒu wò lóng。

重阳日

白居易

敬亭山外人归远,峡石溪边水去斜。jìng tíng shān wài rén guī yuǎn,xiá shí xī biān shuǐ qù xié。 茅屋老妻良酿酒,东篱黄菊任开花。máo wū lǎo qī liáng niàng jiǔ,dōng lí huáng jú rèn kāi huā。

哭微之

白居易

今在岂有相逢日,未死应无暂忘时。jīn zài qǐ yǒu xiāng féng rì,wèi sǐ yīng wú zàn wàng shí。 从此三篇收泪后,终身无复更吟诗。cóng cǐ sān piān shōu lèi hòu,zhōng shēn wú fù gèng yín shī。

新艳

白居易

云环独?细蜻蜓,雪手轻柔玳瑁筝。yún huán dú xì qīng tíng,xuě shǒu qīng róu dài mào zhēng。 飞雁一行挑玉柱,十三弦上语嘤嘤。fēi yàn yī xíng tiāo yù zhù,shí sān xián shàng yǔ yīng yīng。

懒出

白居易

慵游懒出门多掩,纵暂逢迎不下堂。yōng yóu lǎn chū mén duō yǎn,zòng zàn féng yíng bù xià táng。 不是向人情渐薄,病宜闲静老宜藏。bù shì xiàng rén qíng jiàn báo,bìng yí xián jìng lǎo yí cáng。

赞崔氏夫人

白居易

拜别高堂日欲斜,红巾拭泪贵新花。bài bié gāo táng rì yù xié,hóng jīn shì lèi guì xīn huā。 徒来生处却为客,今日随夫始是家。tú lái shēng chù què wèi kè,jīn rì suí fū shǐ shì jiā。

赞崔氏夫人

白居易

亭亭独步□枝花,红脸青娥不是夸。tíng tíng dú bù zhī huā,hóng liǎn qīng é bù shì kuā。 作将喜貌为愁貌,未惯离家往婿家。zuò jiāng xǐ mào wèi chóu mào,wèi guàn lí jiā wǎng xù jiā。

赞碎金

白居易

獡头?趠人难识,瀎??䂑恼家心。shuò tóu chuò rén nán shí,mò bī jī nǎo jiā xīn。 写向箧中甚敬重,要来一字一{碈右上为尤}金。xiě xiàng qiè zhōng shén jìng zhòng,yào lái yī zì yī mín yòu shàng wèi yóu jīn。

赠鸟窠和尚诗

白居易

空门有路不知处,头白齿黄犹念经。kōng mén yǒu lù bù zhī chù,tóu bái chǐ huáng yóu niàn jīng。 何年饮着声闻酒,迄至如今醉未醒。hé nián yǐn zhe shēng wén jiǔ,qì zhì rú jīn zuì wèi xǐng。

寄卢协律

白居易

满卷玲珑实碎金,展开无不称人心。mǎn juǎn líng lóng shí suì jīn,zhǎn kāi wú bù chēng rén xīn。 晓眉歌得白居易,{孛殳}?卢郎更敢寻。xiǎo méi gē dé bái jū yì,bèi shū chào lú láng gèng gǎn xún。

王昭君二首

白居易

满面胡沙满鬓风,眉销残黛脸销红。mǎn miàn hú shā mǎn bìn fēng,méi xiāo cán dài liǎn xiāo hóng。 愁苦辛勤憔悴尽,如今却似画图中。chóu kǔ xīn qín qiáo cuì jǐn,rú jīn què shì huà tú zhōng。

王昭君二首

白居易

汉使却回凭寄语,黄金何日赎蛾眉。hàn shǐ què huí píng jì yǔ,huáng jīn hé rì shú é méi。 君王若问妾颜色,莫道不如宫里时。jūn wáng ruò wèn qiè yán sè,mò dào bù rú gōng lǐ shí。

听歌六绝句离别难

白居易

绿杨陌上送行人,马去车回一望尘。lǜ yáng mò shàng sòng xíng rén,mǎ qù chē huí yī wàng chén。 不觉别时红泪尽,归来无泪可沾巾。bù jué bié shí hóng lèi jǐn,guī lái wú lèi kě zhān jīn。

游蓝田山卜居

白居易

脱置腰下组,摆落心中尘。tuō zhì yāo xià zǔ,bǎi luò xīn zhōng chén。 行歌望山去,意似归乡人。xíng gē wàng shān qù,yì shì guī xiāng rén。 朝蹋玉峰下,暮寻蓝水滨。cháo tà yù fēng xià,mù xún lán shuǐ bīn。 拟求幽僻地,安置疏慵身。nǐ qiú yōu pì dì,ān zhì shū yōng shēn。 本性便山寺,应须旁悟真。běn xìng biàn shān sì,yīng xū páng wù zhēn。

湓浦早冬

白居易

浔阳孟冬月,草木未全衰。xún yáng mèng dōng yuè,cǎo mù wèi quán shuāi。 祗抵长安陌,凉风八月时。zhī dǐ zhǎng ān mò,liáng fēng bā yuè shí。 日西湓水曲,独行吟旧诗。rì xī pén shuǐ qū,dú xíng yín jiù shī。 蓼花始零落,蒲叶稍离披。liǎo huā shǐ líng luò,pú yè shāo lí pī。 但作城中想,何异曲江池。dàn zuò chéng zhōng xiǎng,hé yì qū jiāng chí。

病中逢秋招客夜酌

白居易

不见诗酒客,卧来半月馀。bù jiàn shī jiǔ kè,wò lái bàn yuè yú。 合和新药草,寻检旧方书。hé hé xīn yào cǎo,xún jiǎn jiù fāng shū。 晚霁烟景度,早凉窗户虚。wǎn jì yān jǐng dù,zǎo liáng chuāng hù xū。 雪生衰鬓久,秋入病心初。xuě shēng shuāi bìn jiǔ,qiū rù bìng xīn chū。 卧簟蕲竹冷,风襟邛葛疏。wò diàn qí zhú lěng,fēng jīn qióng gé shū。 夜来身校健,小饮复何如。yè lái shēn xiào jiàn,xiǎo yǐn fù hé rú。

秋月

白居易

夜初色苍然,夜深光浩然。yè chū sè cāng rán,yè shēn guāng hào rán。 稍转西廊下,渐满南窗前。shāo zhuǎn xī láng xià,jiàn mǎn nán chuāng qián。 况是绿芜地,复兹清露天。kuàng shì lǜ wú dì,fù zī qīng lù tiān。 落叶声策策,惊鸟影翩翩。luò yè shēng cè cè,jīng niǎo yǐng piān piān。 栖禽尚不稳,愁人安可眠。qī qín shàng bù wěn,chóu rén ān kě mián。