古诗词

梦仙

白居易

人有梦仙者,梦身升上清。rén yǒu mèng xiān zhě,mèng shēn shēng shàng qīng。 坐乘一白鹤,前引双红旌。zuò chéng yī bái hè,qián yǐn shuāng hóng jīng。 羽衣忽飘飘,玉鸾俄铮铮。yǔ yī hū piāo piāo,yù luán é zhēng zhēng。 半空直下视,人世尘冥冥。bàn kōng zhí xià shì,rén shì chén míng míng。 渐失乡国处,才分山水形。jiàn shī xiāng guó chù,cái fēn shān shuǐ xíng。 东海一片白,列岳五点青。dōng hǎi yī piàn bái,liè yuè wǔ diǎn qīng。 须臾群仙来,相引朝玉京。xū yú qún xiān lái,xiāng yǐn cháo yù jīng。 安期羡门辈,列侍如公卿。ān qī xiàn mén bèi,liè shì rú gōng qīng。 仰谒玉皇帝,稽首前致诚。yǎng yè yù huáng dì,jī shǒu qián zhì chéng。 帝言汝仙才,努力勿自轻。dì yán rǔ xiān cái,nǔ lì wù zì qīng。 却后十五年,期汝不死庭。què hòu shí wǔ nián,qī rǔ bù sǐ tíng。 再拜受斯言,既寤喜且惊。zài bài shòu sī yán,jì wù xǐ qiě jīng。 秘之不敢泄,誓志居岩扃。mì zhī bù gǎn xiè,shì zhì jū yán jiōng。 恩爱舍骨肉,饮食断膻腥。ēn ài shě gǔ ròu,yǐn shí duàn shān xīng。 朝餐云母散,夜吸沆瀣精。cháo cān yún mǔ sàn,yè xī hàng xiè jīng。 空山三十载,日望辎軿迎。kōng shān sān shí zài,rì wàng zī píng yíng。 前期过已久,鸾鹤无来声。qián qī guò yǐ jiǔ,luán hè wú lái shēng。 齿发日衰白,耳目减聪明。chǐ fā rì shuāi bái,ěr mù jiǎn cōng míng。 一朝同物化,身与粪壤并。yī cháo tóng wù huà,shēn yǔ fèn rǎng bìng。 神仙信有之,俗力非可营。shén xiān xìn yǒu zhī,sú lì fēi kě yíng。 苟无金骨相,不列丹台名。gǒu wú jīn gǔ xiāng,bù liè dān tái míng。 徒传辟谷法,虚受烧丹经。tú chuán pì gǔ fǎ,xū shòu shāo dān jīng。 只自取勤苦,百年终不成。zhǐ zì qǔ qín kǔ,bǎi nián zhōng bù chéng。 悲哉梦仙人,一梦误一生。bēi zāi mèng xiān rén,yī mèng wù yī shēng。

题海图屏风

白居易

海水无风时,波涛安悠悠。hǎi shuǐ wú fēng shí,bō tāo ān yōu yōu。 鳞介无小大,遂性各沈浮。lín jiè wú xiǎo dà,suì xìng gè shěn fú。 突兀海底鳌,首冠三神丘。tū wù hǎi dǐ áo,shǒu guān sān shén qiū。 钓网不能制,其来非一秋。diào wǎng bù néng zhì,qí lái fēi yī qiū。 或者不量力,谓兹鳌可求。huò zhě bù liàng lì,wèi zī áo kě qiú。 赑屃牵不动,纶绝沈其钩。bì xì qiān bù dòng,lún jué shěn qí gōu。 一鳌既顿颔,诸鳌齐掉头。yī áo jì dùn hàn,zhū áo qí diào tóu。 白涛与黑浪,呼吸绕咽喉。bái tāo yǔ hēi làng,hū xī rào yàn hóu。 喷风激飞廉,鼓波怒阳侯。pēn fēng jī fēi lián,gǔ bō nù yáng hóu。 鲸鲵得其便,张口欲吞舟。jīng ní dé qí biàn,zhāng kǒu yù tūn zhōu。 万里无活鳞,百川多倒流。wàn lǐ wú huó lín,bǎi chuān duō dào liú。 遂使江汉水,朝宗意亦休。suì shǐ jiāng hàn shuǐ,cháo zōng yì yì xiū。 苍然屏风上,此画良有由。cāng rán píng fēng shàng,cǐ huà liáng yǒu yóu。

羸骏

白居易

骅骝失其主,羸饿无人牧。huá liú shī qí zhǔ,léi è wú rén mù。 向风嘶一声,莽苍黄河曲。xiàng fēng sī yī shēng,mǎng cāng huáng hé qū。 蹋冰水畔立,卧雪冢间宿。tà bīng shuǐ pàn lì,wò xuě zhǒng jiān sù。 岁暮田野空,寒草不满腹。suì mù tián yě kōng,hán cǎo bù mǎn fù。 岂无市骏者,尽是凡人目。qǐ wú shì jùn zhě,jǐn shì fán rén mù。 相马失于瘦,遂遗千里足。xiāng mǎ shī yú shòu,suì yí qiān lǐ zú。 村中何扰扰,有吏徵刍粟。cūn zhōng hé rǎo rǎo,yǒu lì zhēng chú sù。 输彼军厩中,化作驽骀肉。shū bǐ jūn jiù zhōng,huà zuò nú dài ròu。

废琴

白居易

丝桐合为琴,中有太古声。sī tóng hé wèi qín,zhōng yǒu tài gǔ shēng。 古声澹无味,不称今人情。gǔ shēng dàn wú wèi,bù chēng jīn rén qíng。 玉徽光彩灭,朱弦尘土生。yù huī guāng cǎi miè,zhū xián chén tǔ shēng。 废弃来已久,遗音尚泠泠。fèi qì lái yǐ jiǔ,yí yīn shàng líng líng。 不辞为君弹,纵弹人不听。bù cí wèi jūn dàn,zòng dàn rén bù tīng。 何物使之然,羌笛与秦筝。hé wù shǐ zhī rán,qiāng dí yǔ qín zhēng。

李都尉古剑

白居易

古剑寒黯黯,铸来几千秋。gǔ jiàn hán àn àn,zhù lái jǐ qiān qiū。 白光纳日月,紫气排斗牛。bái guāng nà rì yuè,zǐ qì pái dòu niú。 有客借一观,爱之不敢求。yǒu kè jiè yī guān,ài zhī bù gǎn qiú。 湛然玉匣中,秋水澄不流。zhàn rán yù xiá zhōng,qiū shuǐ chéng bù liú。 至宝有本性,精刚无与俦。zhì bǎo yǒu běn xìng,jīng gāng wú yǔ chóu。 可使寸寸折,不能绕指柔。kě shǐ cùn cùn zhé,bù néng rào zhǐ róu。 愿快直士心,将断佞臣头。yuàn kuài zhí shì xīn,jiāng duàn nìng chén tóu。 不愿报小怨,夜半刺私雠。bù yuàn bào xiǎo yuàn,yè bàn cì sī chóu。 劝君慎所用,无作神兵羞。quàn jūn shèn suǒ yòng,wú zuò shén bīng xiū。

云居寺孤桐

白居易

一株青玉立,千叶绿云委。yī zhū qīng yù lì,qiān yè lǜ yún wěi。 亭亭五丈馀,高意犹未已。tíng tíng wǔ zhàng yú,gāo yì yóu wèi yǐ。 山僧年九十,清净老不死。shān sēng nián jiǔ shí,qīng jìng lǎo bù sǐ。 自云手种时,一棵青桐子。zì yún shǒu zhǒng shí,yī kē qīng tóng zi。 直从萌芽拔,高自毫末始。zhí cóng méng yá bá,gāo zì háo mò shǐ。 四面无附枝,中心有通理。sì miàn wú fù zhī,zhōng xīn yǒu tōng lǐ。 寄言立身者,孤直当如此。jì yán lì shēn zhě,gū zhí dāng rú cǐ。

京兆府新栽莲

白居易

污沟贮浊水,水上叶田田。wū gōu zhù zhuó shuǐ,shuǐ shàng yè tián tián。 我来一长叹,知是东溪莲。wǒ lái yī zhǎng tàn,zhī shì dōng xī lián。 下有青泥污,馨香无复全。xià yǒu qīng ní wū,xīn xiāng wú fù quán。 上有红尘扑,颜色不得鲜。shàng yǒu hóng chén pū,yán sè bù dé xiān。 物性犹如此,人事亦宜然。wù xìng yóu rú cǐ,rén shì yì yí rán。 托根非其所,不如遭弃捐。tuō gēn fēi qí suǒ,bù rú zāo qì juān。 昔在溪中日,花叶媚清涟。xī zài xī zhōng rì,huā yè mèi qīng lián。 今来不得地,憔悴府门前。jīn lái bù dé dì,qiáo cuì fǔ mén qián。

月夜登阁避暑

白居易

旱久炎气盛,中人若燔烧。hàn jiǔ yán qì shèng,zhōng rén ruò fán shāo。 青风隐何处,草树不动摇。qīng fēng yǐn hé chù,cǎo shù bù dòng yáo。 何以避暑气,无如出尘嚣。hé yǐ bì shǔ qì,wú rú chū chén xiāo。 行行都门外,佛阁正岧峣。xíng xíng dōu mén wài,fú gé zhèng tiáo yáo。 清凉近高生,烦热委静销。qīng liáng jìn gāo shēng,fán rè wěi jìng xiāo。 开襟当轩坐,意泰神飘飘。kāi jīn dāng xuān zuò,yì tài shén piāo piāo。 回看归路傍,禾黍尽枯焦。huí kàn guī lù bàng,hé shǔ jǐn kū jiāo。 独善诚有计,将何救旱苗。dú shàn chéng yǒu jì,jiāng hé jiù hàn miáo。

初授拾遗

白居易

奉诏登左掖,束带参朝议。fèng zhào dēng zuǒ yē,shù dài cān cháo yì。 何言初命卑,且脱风尘吏。hé yán chū mìng bēi,qiě tuō fēng chén lì。 杜甫陈子昂,才名括天地。dù fǔ chén zi áng,cái míng kuò tiān dì。 当时非不遇,尚无过斯位。dāng shí fēi bù yù,shàng wú guò sī wèi。 况余蹇薄者,宠至不自意。kuàng yú jiǎn báo zhě,chǒng zhì bù zì yì。 惊近白日光,惭非青云器。jīng jìn bái rì guāng,cán fēi qīng yún qì。 天子方从谏,朝廷无忌讳。tiān zi fāng cóng jiàn,cháo tíng wú jì huì。 岂不思匪躬,适遇时无事。qǐ bù sī fěi gōng,shì yù shí wú shì。 受命已旬月,饱食随班次。shòu mìng yǐ xún yuè,bǎo shí suí bān cì。 谏纸忽盈箱,对之终自愧。jiàn zhǐ hū yíng xiāng,duì zhī zhōng zì kuì。

赠元稹

白居易

自我从宦游,七年在长安。zì wǒ cóng huàn yóu,qī nián zài zhǎng ān。 所得惟元君,乃知定交难。suǒ dé wéi yuán jūn,nǎi zhī dìng jiāo nán。 岂无山上苗,径寸无岁寒。qǐ wú shān shàng miáo,jìng cùn wú suì hán。 岂无要津水,咫尺有波澜。qǐ wú yào jīn shuǐ,zhǐ chǐ yǒu bō lán。 之子异于是,久处誓不谖。zhī zi yì yú shì,jiǔ chù shì bù xuān。 无波古井水,有节秋竹竿。wú bō gǔ jǐng shuǐ,yǒu jié qiū zhú gān。 一为同心友,三及芳岁阑。yī wèi tóng xīn yǒu,sān jí fāng suì lán。 花下鞍马游,雪中杯酒欢。huā xià ān mǎ yóu,xuě zhōng bēi jiǔ huān。 衡门相逢迎,不具带与冠。héng mén xiāng féng yíng,bù jù dài yǔ guān。 春风日高睡,秋月夜深看。chūn fēng rì gāo shuì,qiū yuè yè shēn kàn。 不为同登科,不为同署官。bù wèi tóng dēng kē,bù wèi tóng shǔ guān。 所合在方寸,心源无异端。suǒ hé zài fāng cùn,xīn yuán wú yì duān。

哭刘敦质

白居易

小树两株柏,新土三尺坟。xiǎo shù liǎng zhū bǎi,xīn tǔ sān chǐ fén。 苍苍白露草,此地哭刘君。cāng cāng bái lù cǎo,cǐ dì kū liú jūn。 哭君岂无辞,辞云君子人。kū jūn qǐ wú cí,cí yún jūn zi rén。 如何天不吊,穷悴至终身。rú hé tiān bù diào,qióng cuì zhì zhōng shēn。 愚者多贵寿,贤者独贱迍。yú zhě duō guì shòu,xián zhě dú jiàn zhūn。 龙亢彼无悔,蠖屈此不伸。lóng kàng bǐ wú huǐ,huò qū cǐ bù shēn。 哭罢持此辞,吾将诘羲文。kū bà chí cǐ cí,wú jiāng jí xī wén。

答友问

白居易

大圭廉不割,利剑用不缺。dà guī lián bù gē,lì jiàn yòng bù quē。 当其斩马时,良玉不如铁。dāng qí zhǎn mǎ shí,liáng yù bù rú tiě。 置铁在洪炉,铁消易如雪。zhì tiě zài hóng lú,tiě xiāo yì rú xuě。 良玉同其中,三日烧不热。liáng yù tóng qí zhōng,sān rì shāo bù rè。 君疑才与德,咏此知优劣。jūn yí cái yǔ dé,yǒng cǐ zhī yōu liè。

杂兴三首

白居易

楚王多内宠,倾国选嫔妃。chǔ wáng duō nèi chǒng,qīng guó xuǎn pín fēi。 又爱从禽乐,驰骋每相随。yòu ài cóng qín lè,chí chěng měi xiāng suí。 锦韝臂花隼,罗袂控金羁。jǐn gōu bì huā sǔn,luó mèi kòng jīn jī。 遂习宫中女,皆如马上儿。suì xí gōng zhōng nǚ,jiē rú mǎ shàng ér。 色禽合为荒,刑政两已衰。sè qín hé wèi huāng,xíng zhèng liǎng yǐ shuāi。 云梦春仍猎,章华夜不归。yún mèng chūn réng liè,zhāng huá yè bù guī。 东风二月天,春雁正离离。dōng fēng èr yuè tiān,chūn yàn zhèng lí lí。 美人挟银镝,一发叠双飞。měi rén xié yín dī,yī fā dié shuāng fēi。 飞鸿惊断行,敛翅避蛾眉。fēi hóng jīng duàn xíng,liǎn chì bì é méi。 君王顾之笑,弓箭生光辉。jūn wáng gù zhī xiào,gōng jiàn shēng guāng huī。 回眸语君曰,昔闻庄王时。huí móu yǔ jūn yuē,xī wén zhuāng wáng shí。 有一愚夫人,其名曰樊姬。yǒu yī yú fū rén,qí míng yuē fán jī。 不有此游乐,三载断鲜肥。bù yǒu cǐ yóu lè,sān zài duàn xiān féi。

杂兴三首

白居易

越国政初荒,越天旱不已。yuè guó zhèng chū huāng,yuè tiān hàn bù yǐ。 风日燥水田,水涸尘飞起。fēng rì zào shuǐ tián,shuǐ hé chén fēi qǐ。 国中新下令,官渠禁流水。guó zhōng xīn xià lìng,guān qú jìn liú shuǐ。 流水不入田,壅入王宫里。liú shuǐ bù rù tián,yōng rù wáng gōng lǐ。 馀波养鱼鸟,倒影浮楼雉。yú bō yǎng yú niǎo,dào yǐng fú lóu zhì。 澹滟九折池,萦回十馀里。dàn yàn jiǔ zhé chí,yíng huí shí yú lǐ。 四月芰荷发,越王日游嬉。sì yuè jì hé fā,yuè wáng rì yóu xī。 左右好风来,香动芙蓉蕊。zuǒ yòu hǎo fēng lái,xiāng dòng fú róng ruǐ。 但爱芙蓉香,又种芙蓉子。dàn ài fú róng xiāng,yòu zhǒng fú róng zi。 不念阊门外,千里稻苗死。bù niàn chāng mén wài,qiān lǐ dào miáo sǐ。

杂兴三首

白居易

吴王心日侈,服玩尽奇瑰。wú wáng xīn rì chǐ,fú wán jǐn qí guī。 身卧翠羽帐,手持红玉杯。shēn wò cuì yǔ zhàng,shǒu chí hóng yù bēi。 冠垂明月珠,带束通天犀。guān chuí míng yuè zhū,dài shù tōng tiān xī。 行动自矜顾,数步一裴回。xíng dòng zì jīn gù,shù bù yī péi huí。 小人知所好,怀宝四方来。xiǎo rén zhī suǒ hǎo,huái bǎo sì fāng lái。 奸邪得藉手,从此幸门开。jiān xié dé jí shǒu,cóng cǐ xìng mén kāi。 古称国之宝,谷米与贤才。gǔ chēng guó zhī bǎo,gǔ mǐ yǔ xián cái。 今看君王眼,视之如尘灰。jīn kàn jūn wáng yǎn,shì zhī rú chén huī。 伍员谏已死,浮尸去不回。wǔ yuán jiàn yǐ sǐ,fú shī qù bù huí。 姑苏台下草,麋鹿暗生麑。gū sū tái xià cǎo,mí lù àn shēng ní。

宿紫阁山北村

白居易

晨游紫阁峰,暮宿山下村。chén yóu zǐ gé fēng,mù sù shān xià cūn。 村老见余喜,为余开一尊。cūn lǎo jiàn yú xǐ,wèi yú kāi yī zūn。 举杯未及饮,暴卒来入门。jǔ bēi wèi jí yǐn,bào zú lái rù mén。 紫衣挟刀斧,草草十馀人。zǐ yī xié dāo fǔ,cǎo cǎo shí yú rén。 夺我席上酒,掣我盘中飧。duó wǒ xí shàng jiǔ,chè wǒ pán zhōng sūn。 主人退后立,敛手反如宾。zhǔ rén tuì hòu lì,liǎn shǒu fǎn rú bīn。 中庭有奇树,种来三十春。zhōng tíng yǒu qí shù,zhǒng lái sān shí chūn。 主人惜不得,持斧断其根。zhǔ rén xī bù dé,chí fǔ duàn qí gēn。 口称采造家,身属神策军。kǒu chēng cǎi zào jiā,shēn shǔ shén cè jūn。 主人慎勿语,中尉正承恩。zhǔ rén shèn wù yǔ,zhōng wèi zhèng chéng ēn。

读汉书

白居易

禾黍与稂莠,雨来同日滋。hé shǔ yǔ láng yǒu,yǔ lái tóng rì zī。 桃李与荆棘,霜降同夜萎。táo lǐ yǔ jīng jí,shuāng jiàng tóng yè wēi。 草木既区别,荣枯那等夷。cǎo mù jì qū bié,róng kū nà děng yí。 茫茫天地意,无乃太无私。máng máng tiān dì yì,wú nǎi tài wú sī。 小人与君子,用置各有宜。xiǎo rén yǔ jūn zi,yòng zhì gè yǒu yí。 奈何西汉末,忠邪并信之。nài hé xī hàn mò,zhōng xié bìng xìn zhī。 不然尽信忠,早绝邪臣窥。bù rán jǐn xìn zhōng,zǎo jué xié chén kuī。 不然尽信邪,早使忠臣知。bù rán jǐn xìn xié,zǎo shǐ zhōng chén zhī。 优游两不断,盛业日已衰。yōu yóu liǎng bù duàn,shèng yè rì yǐ shuāi。 痛矣萧京辈,终令陷祸机。tòng yǐ xiāo jīng bèi,zhōng lìng xiàn huò jī。 每读元成纪,愤愤令人悲。měi dú yuán chéng jì,fèn fèn lìng rén bēi。 寄言为国者,不得学天时。jì yán wèi guó zhě,bù dé xué tiān shí。 寄言为臣者,可以鉴于斯。jì yán wèi chén zhě,kě yǐ jiàn yú sī。

送王处士

白居易

王门岂无酒,侯门岂无肉。wáng mén qǐ wú jiǔ,hóu mén qǐ wú ròu。 主人贵且骄,待客礼不足。zhǔ rén guì qiě jiāo,dài kè lǐ bù zú。 望尘而拜者,朝夕走碌碌。wàng chén ér bài zhě,cháo xī zǒu lù lù。 王生独拂衣,遐举如云鹄。wáng shēng dú fú yī,xiá jǔ rú yún gǔ。 宁归白云外,饮水卧空谷。níng guī bái yún wài,yǐn shuǐ wò kōng gǔ。 不能随众人,敛手低眉目。bù néng suí zhòng rén,liǎn shǒu dī méi mù。 扣门与我别,酤酒留君宿。kòu mén yǔ wǒ bié,gū jiǔ liú jūn sù。 好去采薇人,终南山正绿。hǎo qù cǎi wēi rén,zhōng nán shān zhèng lǜ。

纳粟

白居易

有吏夜叩门,高声催纳粟。yǒu lì yè kòu mén,gāo shēng cuī nà sù。 家人不待晓,场上张灯烛。jiā rén bù dài xiǎo,chǎng shàng zhāng dēng zhú。 扬簸净如珠,一车三十斛。yáng bǒ jìng rú zhū,yī chē sān shí hú。 犹忧纳不中,鞭责及僮仆。yóu yōu nà bù zhōng,biān zé jí tóng pū。 昔余谬从事,内愧才不足。xī yú miù cóng shì,nèi kuì cái bù zú。 连授四命官,坐尸十年禄。lián shòu sì mìng guān,zuò shī shí nián lù。 常闻古人语,损益周必复。cháng wén gǔ rén yǔ,sǔn yì zhōu bì fù。 今日谅甘心,还他太仓谷。jīn rì liàng gān xīn,hái tā tài cāng gǔ。

薛中丞

白居易

百人无一直,百直无一遇。bǎi rén wú yī zhí,bǎi zhí wú yī yù。 借问遇者谁,正人行得路。jiè wèn yù zhě shuí,zhèng rén xíng dé lù。 中丞薜存诚,守直心甚固。zhōng chéng bì cún chéng,shǒu zhí xīn shén gù。 皇明烛如日,再使秉王度。huáng míng zhú rú rì,zài shǐ bǐng wáng dù。 奸豪与佞巧,非不憎且惧。jiān háo yǔ nìng qiǎo,fēi bù zēng qiě jù。 直道渐光明,邪谋难盖覆。zhí dào jiàn guāng míng,xié móu nán gài fù。 每因匪躬节,知有匡时具。měi yīn fěi gōng jié,zhī yǒu kuāng shí jù。 张为坠网纲,倚作颓檐柱。zhāng wèi zhuì wǎng gāng,yǐ zuò tuí yán zhù。 悠哉上天意,报施纷回互。yōu zāi shàng tiān yì,bào shī fēn huí hù。 自古已冥茫,从今尤不谕。zì gǔ yǐ míng máng,cóng jīn yóu bù yù。 岂与小人意,昏然同好恶。qǐ yǔ xiǎo rén yì,hūn rán tóng hǎo è。 不然君子人,何反如朝露。bù rán jūn zi rén,hé fǎn rú cháo lù。 裴相昨已夭,薛君今又去。péi xiāng zuó yǐ yāo,xuē jūn jīn yòu qù。 以我惜贤心,五年如旦暮。yǐ wǒ xī xián xīn,wǔ nián rú dàn mù。 况闻善人命,长短系运数。kuàng wén shàn rén mìng,zhǎng duǎn xì yùn shù。 今我一涕零,岂为中丞故。jīn wǒ yī tì líng,qǐ wèi zhōng chéng gù。