古诗词

听弹古渌水

白居易

闻君古渌水,使我心和平。wén jūn gǔ lù shuǐ,shǐ wǒ xīn hé píng。 欲识慢流意,为听疏泛声。yù shí màn liú yì,wèi tīng shū fàn shēng。 西窗竹阴下,竟日有馀清。xī chuāng zhú yīn xià,jìng rì yǒu yú qīng。

松斋自题

白居易

非老亦非少,年过三纪馀。fēi lǎo yì fēi shǎo,nián guò sān jì yú。 非贱亦非贵,朝登一命初。fēi jiàn yì fēi guì,cháo dēng yī mìng chū。 才小分易足,心宽体长舒。cái xiǎo fēn yì zú,xīn kuān tǐ zhǎng shū。 充肠皆美食,容膝即安居。chōng cháng jiē měi shí,róng xī jí ān jū。 况此松斋下,一琴数帙书。kuàng cǐ sōng zhāi xià,yī qín shù zhì shū。 书不求甚解,琴聊以自娱。shū bù qiú shén jiě,qín liáo yǐ zì yú。 夜直入君门,晚归卧吾庐。yè zhí rù jūn mén,wǎn guī wò wú lú。 形骸委顺动,方寸付空虚。xíng hái wěi shùn dòng,fāng cùn fù kōng xū。 持此将过日,自然多晏如。chí cǐ jiāng guò rì,zì rán duō yàn rú。 昏昏复默默,非智亦非愚。hūn hūn fù mò mò,fēi zhì yì fēi yú。

冬夜与钱员外同直禁中

白居易

夜深草诏罢,霜月凄凛凛。yè shēn cǎo zhào bà,shuāng yuè qī lǐn lǐn。 欲卧暖残杯,灯前相对饮。yù wò nuǎn cán bēi,dēng qián xiāng duì yǐn。 连铺青缣被,对置通中枕。lián pù qīng jiān bèi,duì zhì tōng zhōng zhěn。 仿佛百馀宵,与君同此寝。fǎng fú bǎi yú xiāo,yǔ jūn tóng cǐ qǐn。

和钱员外禁中夙兴见示

白居易

窗白星汉曙,窗暖灯火馀。chuāng bái xīng hàn shǔ,chuāng nuǎn dēng huǒ yú。 坐卷朱里幕,看封紫泥书。zuò juǎn zhū lǐ mù,kàn fēng zǐ ní shū。 窅窅钟漏尽,曈曈霞景初。yǎo yǎo zhōng lòu jǐn,tóng tóng xiá jǐng chū。 楼台红照曜,松竹青扶疏。lóu tái hóng zhào yào,sōng zhú qīng fú shū。 君爱此时好,回头特谓余。jūn ài cǐ shí hǎo,huí tóu tè wèi yú。 不知上清界,晓景复何如。bù zhī shàng qīng jiè,xiǎo jǐng fù hé rú。

夏日独直寄萧侍御

白居易

宪台文法地,翰林清切司。xiàn tái wén fǎ dì,hàn lín qīng qiè sī。 鹰猜课野鹤,骥德责山麋。yīng cāi kè yě hè,jì dé zé shān mí。 课责虽不同,同归非所宜。kè zé suī bù tóng,tóng guī fēi suǒ yí。 是以方寸内,忽忽暗相思。shì yǐ fāng cùn nèi,hū hū àn xiāng sī。 夏日独上直,日长何所为。xià rì dú shàng zhí,rì zhǎng hé suǒ wèi。 澹然无他念,虚静是吾师。dàn rán wú tā niàn,xū jìng shì wú shī。 形委有事牵,心与无事期。xíng wěi yǒu shì qiān,xīn yǔ wú shì qī。 中臆一以旷,外累都若遗。zhōng yì yī yǐ kuàng,wài lèi dōu ruò yí。 地贵身不觉,意闲境来随。dì guì shēn bù jué,yì xián jìng lái suí。 但对松与竹,如在山中时。dàn duì sōng yǔ zhú,rú zài shān zhōng shí。 情性聊自适,吟咏偶成诗。qíng xìng liáo zì shì,yín yǒng ǒu chéng shī。 此意非夫子,馀人多不知。cǐ yì fēi fū zi,yú rén duō bù zhī。

松声

白居易

月好好独坐,双松在前轩。yuè hǎo hǎo dú zuò,shuāng sōng zài qián xuān。 西南微风来,潜入枝叶间。xī nán wēi fēng lái,qián rù zhī yè jiān。 萧寥发为声,半夜明月前。xiāo liáo fā wèi shēng,bàn yè míng yuè qián。 寒山飒飒雨,秋琴泠泠弦。hán shān sà sà yǔ,qiū qín líng líng xián。 一闻涤炎暑,再听破昏烦。yī wén dí yán shǔ,zài tīng pò hūn fán。 竟夕遂不寐,心体俱翛然。jìng xī suì bù mèi,xīn tǐ jù xiāo rán。 南陌车马动,西邻歌吹繁。nán mò chē mǎ dòng,xī lín gē chuī fán。 谁知兹檐下,满耳不为喧。shuí zhī zī yán xià,mǎn ěr bù wèi xuān。

赠吴丹

白居易

巧者力苦劳,智者心苦忧。qiǎo zhě lì kǔ láo,zhì zhě xīn kǔ yōu。 爱君无巧智,终岁闲悠悠。ài jūn wú qiǎo zhì,zhōng suì xián yōu yōu。 尝登御史府,亦佐东诸侯。cháng dēng yù shǐ fǔ,yì zuǒ dōng zhū hóu。 手操纠谬简,心运决胜筹。shǒu cāo jiū miù jiǎn,xīn yùn jué shèng chóu。 宦途似风水,君心如虚舟。huàn tú shì fēng shuǐ,jūn xīn rú xū zhōu。 泛然而不有,进退得自由。fàn rán ér bù yǒu,jìn tuì dé zì yóu。 今来脱豸冠,时往侍龙楼。jīn lái tuō zhì guān,shí wǎng shì lóng lóu。 官曹称心静,居处随迹幽。guān cáo chēng xīn jìng,jū chù suí jì yōu。 冬负南荣日,支体甚温柔。dōng fù nán róng rì,zhī tǐ shén wēn róu。 夏卧北窗风,枕席如凉秋。xià wò běi chuāng fēng,zhěn xí rú liáng qiū。 南山入舍下,酒瓮在床头。nán shān rù shě xià,jiǔ wèng zài chuáng tóu。 人间有闲地,何必隐林丘。rén jiān yǒu xián dì,hé bì yǐn lín qiū。 顾我愚且昧,劳生殊未休。gù wǒ yú qiě mèi,láo shēng shū wèi xiū。 一入金门直,星霜三四周。yī rù jīn mén zhí,xīng shuāng sān sì zhōu。 主恩信难报,近地徒久留。zhǔ ēn xìn nán bào,jìn dì tú jiǔ liú。 终当乞闲官,退与夫子游。zhōng dāng qǐ xián guān,tuì yǔ fū zi yóu。

初除户曹喜而言志

白居易

诏授户曹掾,捧诏感君恩。zhào shòu hù cáo yuàn,pěng zhào gǎn jūn ēn。 感恩非为己,禄养及吾亲。gǎn ēn fēi wèi jǐ,lù yǎng jí wú qīn。 弟兄俱簪笏,新妇俨衣巾。dì xiōng jù zān hù,xīn fù yǎn yī jīn。 罗列高堂下,拜庆正纷纷。luó liè gāo táng xià,bài qìng zhèng fēn fēn。 俸钱四五万,月可奉晨昏。fèng qián sì wǔ wàn,yuè kě fèng chén hūn。 廪禄二百石,岁可盈仓囷。lǐn lù èr bǎi shí,suì kě yíng cāng qūn。 喧喧车马来,贺客满我门。xuān xuān chē mǎ lái,hè kè mǎn wǒ mén。 不以我为贪,知我家内贫。bù yǐ wǒ wèi tān,zhī wǒ jiā nèi pín。 置酒延贺客,客容亦欢欣。zhì jiǔ yán hè kè,kè róng yì huān xīn。 笑云今日后,不复忧空尊。xiào yún jīn rì hòu,bù fù yōu kōng zūn。 答云如君言,愿君少逡巡。dá yún rú jūn yán,yuàn jūn shǎo qūn xún。 我有平生志,醉后为君陈。wǒ yǒu píng shēng zhì,zuì hòu wèi jūn chén。 人生百岁期,七十有几人。rén shēng bǎi suì qī,qī shí yǒu jǐ rén。 浮荣及虚位,皆是身之宾。fú róng jí xū wèi,jiē shì shēn zhī bīn。 唯有衣与食,此事粗关身。wéi yǒu yī yǔ shí,cǐ shì cū guān shēn。 苟免饥寒外,馀物尽浮云。gǒu miǎn jī hán wài,yú wù jǐn fú yún。

秋居书怀

白居易

门前少宾客,阶下多松竹。mén qián shǎo bīn kè,jiē xià duō sōng zhú。 秋景下西墙,凉风入东屋。qiū jǐng xià xī qiáng,liáng fēng rù dōng wū。 有琴慵不弄,有书闲不读。yǒu qín yōng bù nòng,yǒu shū xián bù dú。 尽日方寸中,澹然无所欲。jǐn rì fāng cùn zhōng,dàn rán wú suǒ yù。 何须广居处,不用多积蓄。hé xū guǎng jū chù,bù yòng duō jī xù。 丈室可容身,斗储可充腹。zhàng shì kě róng shēn,dòu chǔ kě chōng fù。 况无治道术,坐受官家禄。kuàng wú zhì dào shù,zuò shòu guān jiā lù。 不种一株桑,不锄一垄谷。bù zhǒng yī zhū sāng,bù chú yī lǒng gǔ。 终朝饱饭餐,卒岁丰衣服。zhōng cháo bǎo fàn cān,zú suì fēng yī fú。 持此知愧心,自然易为足。chí cǐ zhī kuì xīn,zì rán yì wèi zú。

养拙

白居易

铁柔不为剑,木曲不为辕。tiě róu bù wèi jiàn,mù qū bù wèi yuán。 今我亦如此,愚蒙不及门。jīn wǒ yì rú cǐ,yú méng bù jí mén。 甘心谢名利,灭迹归丘园。gān xīn xiè míng lì,miè jì guī qiū yuán。 坐卧茅茨中,但对琴与尊。zuò wò máo cí zhōng,dàn duì qín yǔ zūn。 身去缰锁累,耳辞朝市喧。shēn qù jiāng suǒ lèi,ěr cí cháo shì xuān。 逍遥无所为,时窥五千言。xiāo yáo wú suǒ wèi,shí kuī wǔ qiān yán。 无忧乐性场,寡欲清心源。wú yōu lè xìng chǎng,guǎ yù qīng xīn yuán。 始知不才者,可以探道根。shǐ zhī bù cái zhě,kě yǐ tàn dào gēn。

寄李十一建

白居易

外事牵我形,外物诱我情。wài shì qiān wǒ xíng,wài wù yòu wǒ qíng。 李君别来久,褊吝从中生。lǐ jūn bié lái jiǔ,biǎn lìn cóng zhōng shēng。 忆昨访君时,立马扣柴荆。yì zuó fǎng jūn shí,lì mǎ kòu chái jīng。 有时君未起,稚子喜先迎。yǒu shí jūn wèi qǐ,zhì zi xǐ xiān yíng。 连步笑出门,衣翻冠或倾。lián bù xiào chū mén,yī fān guān huò qīng。 扫阶苔纹绿,拂榻藤阴清。sǎo jiē tái wén lǜ,fú tà téng yīn qīng。 家酝及春熟,园葵乘露烹。jiā yùn jí chūn shú,yuán kuí chéng lù pēng。 看山东亭坐,待月南原行。kàn shān dōng tíng zuò,dài yuè nán yuán xíng。 门静唯鸟语,坊远少鼓声。mén jìng wéi niǎo yǔ,fāng yuǎn shǎo gǔ shēng。 相对尽日言,不及利与名。xiāng duì jǐn rì yán,bù jí lì yǔ míng。 分手来几时,明月三四盈。fēn shǒu lái jǐ shí,míng yuè sān sì yíng。 别时残花落,及此新蝉鸣。bié shí cán huā luò,jí cǐ xīn chán míng。 芳岁忽已晚,离抱怅未平。fāng suì hū yǐ wǎn,lí bào chàng wèi píng。 岂不思命驾,吏职坐相萦。qǐ bù sī mìng jià,lì zhí zuò xiāng yíng。 前时君有期,访我来山城。qián shí jūn yǒu qī,fǎng wǒ lái shān chéng。 心赏久云阻,言约无自轻。xīn shǎng jiǔ yún zǔ,yán yuē wú zì qīng。 相去幸非远,走马一日程。xiāng qù xìng fēi yuǎn,zǒu mǎ yī rì chéng。

旅次华州赠袁右丞

白居易

渭水绿溶溶,华山青崇崇。wèi shuǐ lǜ róng róng,huá shān qīng chóng chóng。 山水一何丽,君子在其中。shān shuǐ yī hé lì,jūn zi zài qí zhōng。 才与世会合,物随诚感通。cái yǔ shì huì hé,wù suí chéng gǎn tōng。 德星降人福,时雨助岁功。dé xīng jiàng rén fú,shí yǔ zhù suì gōng。 化行人无讼,囹圄千日空。huà xíng rén wú sòng,líng yǔ qiān rì kōng。 政顺气亦和,黍稷三年丰。zhèng shùn qì yì hé,shǔ jì sān nián fēng。 客自帝城来,驱马出关东。kè zì dì chéng lái,qū mǎ chū guān dōng。 爱此一郡人,如见太古风。ài cǐ yī jùn rén,rú jiàn tài gǔ fēng。 方今天子心,忧人正忡忡。fāng jīn tiān zi xīn,yōu rén zhèng chōng chōng。 安得天下守,尽得如袁公。ān dé tiān xià shǒu,jǐn dé rú yuán gōng。

酬杨九弘贞长安病中见寄

白居易

伏枕君寂寂,折腰我营营。fú zhěn jūn jì jì,zhé yāo wǒ yíng yíng。 所嗟经时别,相去一宿程。suǒ jiē jīng shí bié,xiāng qù yī sù chéng。 携手昨何时,昆明春水平。xié shǒu zuó hé shí,kūn míng chūn shuǐ píng。 离郡来几日,太白夏云生。lí jùn lái jǐ rì,tài bái xià yún shēng。 之子未得意,贫病客帝城。zhī zi wèi dé yì,pín bìng kè dì chéng。 贫坚志士节,病长高人情。pín jiān zhì shì jié,bìng zhǎng gāo rén qíng。 隐几自恬澹,闭门无送迎。yǐn jǐ zì tián dàn,bì mén wú sòng yíng。 龙卧心有待,鹤瘦貌弥清。lóng wò xīn yǒu dài,hè shòu mào mí qīng。 清机发为文,投我如振琼。qīng jī fā wèi wén,tóu wǒ rú zhèn qióng。 何以慰饥渴,捧之吟一声。hé yǐ wèi jī kě,pěng zhī yín yī shēng。

禁中寓

白居易

西轩草诏暇,松竹深寂寂。xī xuān cǎo zhào xiá,sōng zhú shēn jì jì。 月出清风来,忽似山中夕。yuè chū qīng fēng lái,hū shì shān zhōng xī。 因成西南梦,梦作游仙客。yīn chéng xī nán mèng,mèng zuò yóu xiān kè。 觉闻宫漏声,犹谓山泉滴。jué wén gōng lòu shēng,yóu wèi shān quán dī。

赠王山人

白居易

闻君减寝食,日听神仙说。wén jūn jiǎn qǐn shí,rì tīng shén xiān shuō。 闇待非常人,潜求长生诀。àn dài fēi cháng rén,qián qiú zhǎng shēng jué。 言长本对短,未离生死辙。yán zhǎng běn duì duǎn,wèi lí shēng sǐ zhé。 假使得长生,才能胜夭折。jiǎ shǐ dé zhǎng shēng,cái néng shèng yāo zhé。 松树千年朽,槿花一日歇。sōng shù qiān nián xiǔ,jǐn huā yī rì xiē。 毕竟共虚空,何须夸岁月。bì jìng gòng xū kōng,hé xū kuā suì yuè。 彭殇徒自异,生死终无别。péng shāng tú zì yì,shēng sǐ zhōng wú bié。 不如学无生,无生即无灭。bù rú xué wú shēng,wú shēng jí wú miè。

秋山

白居易

久病旷心赏,今朝一登山。jiǔ bìng kuàng xīn shǎng,jīn cháo yī dēng shān。 山秋云物冷,称我清羸颜。shān qiū yún wù lěng,chēng wǒ qīng léi yán。 白石卧可枕,青萝行可攀。bái shí wò kě zhěn,qīng luó xíng kě pān。 意中如有得,尽日不欲还。yì zhōng rú yǒu dé,jǐn rì bù yù hái。 人生无几何,如寄天地间。rén shēng wú jǐ hé,rú jì tiān dì jiān。 心有千载忧,身无一日闲。xīn yǒu qiān zài yōu,shēn wú yī rì xián。 何时解尘网,此地来掩关。hé shí jiě chén wǎng,cǐ dì lái yǎn guān。

赠能七伦

白居易

涧松高百寻,四时寒森森。jiàn sōng gāo bǎi xún,sì shí hán sēn sēn。 临风有清韵,向日无曲阴。lín fēng yǒu qīng yùn,xiàng rì wú qū yīn。 如何时俗人,但赏桃李林。rú hé shí sú rén,dàn shǎng táo lǐ lín。 岂不知坚贞,芳馨诱其心。qǐ bù zhī jiān zhēn,fāng xīn yòu qí xīn。 能生学为文,气高功亦深。néng shēng xué wèi wén,qì gāo gōng yì shēn。 手中一百篇,句句披沙金。shǒu zhōng yī bǎi piān,jù jù pī shā jīn。 苦节二十年,无人振陆沈。kǔ jié èr shí nián,wú rén zhèn lù shěn。 今我尚贫贱,徒为尔知音。jīn wǒ shàng pín jiàn,tú wèi ěr zhī yīn。

题杨颖

白居易

静得亭上境,远谐尘外踪。jìng dé tíng shàng jìng,yuǎn xié chén wài zōng。 凭轩东南望,鸟灭山重重。píng xuān dōng nán wàng,niǎo miè shān zhòng zhòng。 竹露冷烦襟,杉风清病容。zhú lù lěng fán jīn,shān fēng qīng bìng róng。 旷然宜真趣,道与心相逢。kuàng rán yí zhēn qù,dào yǔ xīn xiāng féng。 即此可遗世,何必蓬壶峰。jí cǐ kě yí shì,hé bì péng hú fēng。

题赠郑秘书徵君石沟溪隐居

白居易

郑君得自然,虚白生心胸。zhèng jūn dé zì rán,xū bái shēng xīn xiōng。 吸彼沆瀣精,凝为冰雪容。xī bǐ hàng xiè jīng,níng wèi bīng xuě róng。 大君贞元初,求贤致时雍。dà jūn zhēn yuán chū,qiú xián zhì shí yōng。 蒲轮入翠微,迎下天台峰。pú lún rù cuì wēi,yíng xià tiān tái fēng。 赤城别松乔,黄閤交夔龙。chì chéng bié sōng qiáo,huáng gé jiāo kuí lóng。 俯仰受三命,从容辞九重。fǔ yǎng shòu sān mìng,cóng róng cí jiǔ zhòng。 出笼鹤翩翩,归林凤雍雍。chū lóng hè piān piān,guī lín fèng yōng yōng。 在火辨良玉,经霜识贞松。zài huǒ biàn liáng yù,jīng shuāng shí zhēn sōng。 新居寄楚山,山碧溪溶溶。xīn jū jì chǔ shān,shān bì xī róng róng。 丹灶烧烟煴,黄精花丰茸。dān zào shāo yān yūn,huáng jīng huā fēng rōng。 蕙帐夜琴澹,桂尊春酒浓。huì zhàng yè qín dàn,guì zūn chūn jiǔ nóng。 时人不到处,苔石无尘踪。shí rén bù dào chù,tái shí wú chén zōng。 我今何为者,趋世身龙钟。wǒ jīn hé wèi zhě,qū shì shēn lóng zhōng。 不向林壑访,无由朝市逢。bù xiàng lín hè fǎng,wú yóu cháo shì féng。 终当解尘缨,卜筑来相从。zhōng dāng jiě chén yīng,bo zhù lái xiāng cóng。

及第后归觐留别诸同年

白居易

十年常苦学,一上谬成名。shí nián cháng kǔ xué,yī shàng miù chéng míng。 擢第未为贵,贺亲方始荣。zhuó dì wèi wèi guì,hè qīn fāng shǐ róng。 时辈六七人,送我出帝城。shí bèi liù qī rén,sòng wǒ chū dì chéng。 轩车动行色,丝管举离声。xuān chē dòng xíng sè,sī guǎn jǔ lí shēng。 得意减别恨,半酣轻远程。dé yì jiǎn bié hèn,bàn hān qīng yuǎn chéng。 翩翩马蹄疾,春日归乡情。piān piān mǎ tí jí,chūn rì guī xiāng qíng。