古诗词

夜上隐居寺

唐求

寻师拟学空,空住虎溪东。xún shī nǐ xué kōng,kōng zhù hǔ xī dōng。 千里照山月,一枝惊鹤风。qiān lǐ zhào shān yuè,yī zhī jīng hè fēng。 年如流去水,山似转来蓬。nián rú liú qù shuǐ,shān shì zhuǎn lái péng。 尽日都无事,安禅石窟中。jǐn rì dōu wú shì,ān chán shí kū zhōng。

友人见访不值因寄

唐求

门户寒江近,篱墙野树深。mén hù hán jiāng jìn,lí qiáng yě shù shēn。 晚风摇竹影,斜日转山阴。wǎn fēng yáo zhú yǐng,xié rì zhuǎn shān yīn。 砌觉披秋草,床惊倒古琴。qì jué pī qiū cǎo,chuáng jīng dào gǔ qín。 更闻邻舍说,一只鹤来寻。gèng wén lín shě shuō,yī zhǐ hè lái xún。

涂次偶作

唐求

岁月客中销,崎岖力自招。suì yuè kè zhōng xiāo,qí qū lì zì zhāo。 问人寻野寺,牵马渡危桥。wèn rén xún yě sì,qiān mǎ dù wēi qiáo。 为雨疑天晚,因山觉路遥。wèi yǔ yí tiān wǎn,yīn shān jué lù yáo。 前程何处是,一望又迢迢。qián chéng hé chù shì,yī wàng yòu tiáo tiáo。

送友人江行之庐山肄业

唐求

蜀国初开棹,庐峰拟拾萤。shǔ guó chū kāi zhào,lú fēng nǐ shí yíng。 兽皮裁褥暖,莲叶制衣馨。shòu pí cái rù nuǎn,lián yè zhì yī xīn。 楚水秋来碧,巫山雨后青。chǔ shuǐ qiū lái bì,wū shān yǔ hòu qīng。 莫教衔凤诏,三度到中庭。mò jiào xián fèng zhào,sān dù dào zhōng tíng。

山居偶作

唐求

趋名逐利身,终日走风尘。qū míng zhú lì shēn,zhōng rì zǒu fēng chén。 还到水边宅,却为山下人。hái dào shuǐ biān zhái,què wèi shān xià rén。 僧教开竹户,客许戴纱巾。sēng jiào kāi zhú hù,kè xǔ dài shā jīn。 且喜琴书在,苏生未厌贫。qiě xǐ qín shū zài,sū shēng wèi yàn pín。

庭竹

唐求

月笼翠叶秋承露,风亚繁梢暝扫烟。yuè lóng cuì yè qiū chéng lù,fēng yà fán shāo míng sǎo yān。 知道雪霜终不变,永留寒色在庭前。zhī dào xuě shuāng zhōng bù biàn,yǒng liú hán sè zài tíng qián。

题常乐寺

唐求

桂冷香闻十里间,殿台浑不似人寰。guì lěng xiāng wén shí lǐ jiān,diàn tái hún bù shì rén huán。 日斜回首江头望,一片晴云落后山。rì xié huí shǒu jiāng tóu wàng,yī piàn qíng yún luò hòu shān。

唐求

风急云轻鹤背寒,洞天谁道却归难。fēng jí yún qīng hè bèi hán,dòng tiān shuí dào què guī nán。 千山万水瀛洲路,何处烟飞是醮坛。qiān shān wàn shuǐ yíng zhōu lù,hé chù yān fēi shì jiào tán。

酬舒公见寄

唐求

无客不言云外见,为文长遣世间知。wú kè bù yán yún wài jiàn,wèi wén zhǎng qiǎn shì jiān zhī。 一声松径寒吟后,正是前山雪下时。yī shēng sōng jìng hán yín hòu,zhèng shì qián shān xuě xià shí。

巫山下作

唐求

细腰宫尽旧城摧,神女归山更不来。xì yāo gōng jǐn jiù chéng cuī,shén nǚ guī shān gèng bù lái。 唯有楚江斜日里,至今犹自绕阳台。wéi yǒu chǔ jiāng xié rì lǐ,zhì jīn yóu zì rào yáng tái。

客行

唐求

上山下山去,千里万里愁。shàng shān xià shān qù,qiān lǐ wàn lǐ chóu。 树色野桥暝,雨声孤馆秋。shù sè yě qiáo míng,yǔ shēng gū guǎn qiū。 南北眼前道,东西江畔舟。nán běi yǎn qián dào,dōng xī jiāng pàn zhōu。 世人重金玉,无金徒远游。shì rén zhòng jīn yù,wú jīn tú yuǎn yóu。

和三乡诗

王涤

浣纱游女出关东,旧迹新词一梦中。huàn shā yóu nǚ chū guān dōng,jiù jì xīn cí yī mèng zhōng。 槐陌柳亭何限事,年年回首向春风。huái mò liǔ tíng hé xiàn shì,nián nián huí shǒu xiàng chūn fēng。

对雨愁闷寄钱大郎中

刘湾

积雨细纷纷,饥寒命不分。jī yǔ xì fēn fēn,jī hán mìng bù fēn。 揽衣愁见肘,窥镜觅从文。lǎn yī chóu jiàn zhǒu,kuī jìng mì cóng wén。 九陌成泥海,千山尽湿云。jiǔ mò chéng ní hǎi,qiān shān jǐn shī yún。 龙钟驱款段,到处倍思君。lóng zhōng qū kuǎn duàn,dào chù bèi sī jūn。

出塞曲

刘湾

将军在重围,音信绝不通。jiāng jūn zài zhòng wéi,yīn xìn jué bù tōng。 羽书如流星,飞入甘泉宫。yǔ shū rú liú xīng,fēi rù gān quán gōng。 倚是并州儿,少年心胆雄。yǐ shì bìng zhōu ér,shǎo nián xīn dǎn xióng。 一朝随召募,百战争王公。yī cháo suí zhào mù,bǎi zhàn zhēng wáng gōng。 去年桑干北,今年桑干东。qù nián sāng gàn běi,jīn nián sāng gàn dōng。 死是征人死,功是将军功。sǐ shì zhēng rén sǐ,gōng shì jiāng jūn gōng。 汗马牧秋月,疲卒卧霜风。hàn mǎ mù qiū yuè,pí zú wò shuāng fēng。 仍闻左贤王,更将围云中。réng wén zuǒ xián wáng,gèng jiāng wéi yún zhōng。

云南曲

刘湾

百蛮乱南方,群盗如猬起。bǎi mán luàn nán fāng,qún dào rú wèi qǐ。 骚然疲中原,征战从此始。sāo rán pí zhōng yuán,zhēng zhàn cóng cǐ shǐ。 白门太和城,来往一万里。bái mén tài hé chéng,lái wǎng yī wàn lǐ。 去者无全生,十人九人死。qù zhě wú quán shēng,shí rén jiǔ rén sǐ。 岱马卧阳山,燕兵哭泸水。dài mǎ wò yáng shān,yàn bīng kū lú shuǐ。 妻行求死夫,父行求死子。qī xíng qiú sǐ fū,fù xíng qiú sǐ zi。 苍天满愁云,白骨积空垒。cāng tiān mǎn chóu yún,bái gǔ jī kōng lěi。 哀哀云南行,十万同已矣。āi āi yún nán xíng,shí wàn tóng yǐ yǐ。

李陵别苏武

刘湾

汉武爱边功,李陵提步卒。hàn wǔ ài biān gōng,lǐ líng tí bù zú。 转战单于庭,身随汉军没。zhuǎn zhàn dān yú tíng,shēn suí hàn jūn méi。 李陵不爱死,心存归汉阙。lǐ líng bù ài sǐ,xīn cún guī hàn quē。 誓欲还国恩,不为匈奴屈。shì yù hái guó ēn,bù wèi xiōng nú qū。 身辱家已无,长居虎狼窟。shēn rǔ jiā yǐ wú,zhǎng jū hǔ láng kū。 胡天无春风,虏地多积雪。hú tiān wú chūn fēng,lǔ dì duō jī xuě。 穷阴愁杀人,况与苏武别。qióng yīn chóu shā rén,kuàng yǔ sū wǔ bié。 发声天地哀,执手肺肠绝。fā shēng tiān dì āi,zhí shǒu fèi cháng jué。 白日为我愁,阴云为我结。bái rì wèi wǒ chóu,yīn yún wèi wǒ jié。 生为汉宫臣,死为胡地骨。shēng wèi hàn gōng chén,sǐ wèi hú dì gǔ。 万里长相思,终身望南月。wàn lǐ zhǎng xiāng sī,zhōng shēn wàng nán yuè。

虹县严孝子墓

刘湾

至性教不及,因心天所资。zhì xìng jiào bù jí,yīn xīn tiān suǒ zī。 礼闻三年丧,尔独终身期。lǐ wén sān nián sàng,ěr dú zhōng shēn qī。 下由骨肉恩,上报父母慈。xià yóu gǔ ròu ēn,shàng bào fù mǔ cí。 礼闻哭有卒,汝独哀无时。lǐ wén kū yǒu zú,rǔ dú āi wú shí。 前有松柏林,荆蓁结朦胧。qián yǒu sōng bǎi lín,jīng zhēn jié méng lóng。 墓门白日闭,泣血黄泉中。mù mén bái rì bì,qì xuè huáng quán zhōng。 草服蔽枯骨,垢容戴飞蓬。cǎo fú bì kū gǔ,gòu róng dài fēi péng。 举声哭苍天,万木皆悲风。jǔ shēng kū cāng tiān,wàn mù jiē bēi fēng。

奉和圣制送张说上集贤学士赐宴

程行谌

圣主崇文化,锵锵得盛才。shèng zhǔ chóng wén huà,qiāng qiāng dé shèng cái。 相因归梦立,殿以集贤开。xiāng yīn guī mèng lì,diàn yǐ jí xián kāi。 象系微言阐,诗书至道该。xiàng xì wēi yán chǎn,shī shū zhì dào gāi。 尧尊承帝泽,禹膳自天来。yáo zūn chéng dì zé,yǔ shàn zì tiān lái。 礼洽欢逾长,风恬暑更回。lǐ qià huān yú zhǎng,fēng tián shǔ gèng huí。 国朝将舜颂,同是一康哉。guó cháo jiāng shùn sòng,tóng shì yī kāng zāi。

西山吟

许大

自从明府归仙后,出入尘寰直至今。zì cóng míng fǔ guī xiān hòu,chū rù chén huán zhí zhì jīn。 不是藏名混时俗,卖药沽酒要安心。bù shì cáng míng hùn shí sú,mài yào gū jiǔ yào ān xīn。

赠米都知

梁补阙

供奉三朝四十年,圣时流落发衰残。gōng fèng sān cháo sì shí nián,shèng shí liú luò fā shuāi cán。 贪将乐府歌明代,不把清吟换好官。tān jiāng lè fǔ gē míng dài,bù bǎ qīng yín huàn hǎo guān。