古诗词

一剪梅·登道场山望何山作

王世贞

小篮舆踏道场山。xiǎo lán yú tà dào chǎng shān。
坐里青山,望里青山。zuò lǐ qīng shān,wàng lǐ qīng shān。
渐看红日欲衔山,湖上青山,湖底青山。jiàn kàn hóng rì yù xián shān,hú shàng qīng shān,hú dǐ qīng shān。
一弯斜抹是何山。yī wān xié mǒ shì hé shān。
道是何山,又问何山。dào shì hé shān,yòu wèn hé shān。
姓何高士住何山,除却何山,更有何山。xìng hé gāo shì zhù hé shān,chú què hé shān,gèng yǒu hé shān。

天仙子·酷暑

王世贞

万叠火云堆落照。wàn dié huǒ yún duī luò zhào。
一抹青山连晚烧。yī mǒ qīng shān lián wǎn shāo。
不教蘋带吐微飔,天转峭。bù jiào píng dài tǔ wēi sī,tiān zhuǎn qiào。
星仍闹。xīng réng nào。
长安炙就红垆小。zhǎng ān zhì jiù hóng lú xiǎo。
枝上忽闻蝉语噪。zhī shàng hū wén chán yǔ zào。
为问西风何日到。wèi wèn xī fēng hé rì dào。
男儿失足堕京尘,炎也噪。nán ér shī zú duò jīng chén,yán yě zào。
凉也噪。liáng yě zào。
不如销夏湾中好。bù rú xiāo xià wān zhōng hǎo。

河满子·春郊独行

王世贞

卵色遥垂别浦,鱼鳞浅甃平沙。luǎn sè yáo chuí bié pǔ,yú lín qiǎn zhòu píng shā。
小拂东风无甚力,悠扬自在杨花。xiǎo fú dōng fēng wú shén lì,yōu yáng zì zài yáng huā。
轻暖轻寒天气,半村半郭人家。qīng nuǎn qīng hán tiān qì,bàn cūn bàn guō rén jiā。
碧贮莲花露酒,香分谷雨前茶。bì zhù lián huā lù jiǔ,xiāng fēn gǔ yǔ qián chá。
呼取自斟还自劝,乌纱任汝欹斜。hū qǔ zì zhēn hái zì quàn,wū shā rèn rǔ yī xié。
返照一行归骑,隔林几点残鸦。fǎn zhào yī xíng guī qí,gé lín jǐ diǎn cán yā。

满路花·初春游目即事

王世贞

穿芽径字青,压水冰文绿。chuān yá jìng zì qīng,yā shuǐ bīng wén lǜ。
山城初雪罢、添妆束。shān chéng chū xuě bà tiān zhuāng shù。
谁家猎骑,揉碎千崖玉。shuí jiā liè qí,róu suì qiān yá yù。
貂裘斜半揭。diāo qiú xié bàn jiē。
马尾捎生,问人何处堪宿。mǎ wěi shāo shēng,wèn rén hé chù kān sù。
青帘高写,美酒新丰熟。qīng lián gāo xiě,měi jiǔ xīn fēng shú。
春色偏占早、花如簇。chūn sè piān zhàn zǎo huā rú cù。
珠帘十二,处处调丝竹。zhū lián shí èr,chù chù diào sī zhú。
夜阑金缕曲。yè lán jīn lǚ qū。
唱道明朝,扶头依旧醽醁。chàng dào míng cháo,fú tóu yī jiù líng lù。

水调歌头·上已日

王世贞

三月又三日,上已复清明。sān yuè yòu sān rì,shàng yǐ fù qīng míng。
问君几许,高兴儿女队中行。wèn jūn jǐ xǔ,gāo xīng ér nǚ duì zhōng xíng。
数点洗尘芳雨,一脉养花天气,信马出郊坰。shù diǎn xǐ chén fāng yǔ,yī mài yǎng huā tiān qì,xìn mǎ chū jiāo jiōng。
年少五陵子,金弹惹流莺。nián shǎo wǔ líng zi,jīn dàn rě liú yīng。
过油璧,低粉面,按银筝。guò yóu bì,dī fěn miàn,àn yín zhēng。
管弦丝竹,何限应自胜兰亭。guǎn xián sī zhú,hé xiàn yīng zì shèng lán tíng。
共酌几杯春醑,也插一枝杨柳,归袖任纵横。gòng zhuó jǐ bēi chūn xǔ,yě chā yī zhī yáng liǔ,guī xiù rèn zòng héng。
听取九门钥,隐隐下西清。tīng qǔ jiǔ mén yào,yǐn yǐn xià xī qīng。

水调歌头

王世贞

迟日卷残雪,蒲柳弄新晴。chí rì juǎn cán xuě,pú liǔ nòng xīn qíng。
满城儿稚,欢笑为我报清明。mǎn chéng ér zhì,huān xiào wèi wǒ bào qīng míng。
花破青楼冶女,草媚上阑游骑,金粉出辎軿。huā pò qīng lóu yě nǚ,cǎo mèi shàng lán yóu qí,jīn fěn chū zī píng。
几处上坟返,香泪湿盈盈。jǐ chù shàng fén fǎn,xiāng lèi shī yíng yíng。
对新景,追往事,叹飘零。duì xīn jǐng,zhuī wǎng shì,tàn piāo líng。
十年回首,一梦今日负平生。shí nián huí shǒu,yī mèng jīn rì fù píng shēng。
依旧禁烟时月,也解来朝修褉,憔悴不胜情。yī jiù jìn yān shí yuè,yě jiě lái cháo xiū xiè,qiáo cuì bù shèng qíng。
满眼夕阳色,都在汉宫城。mǎn yǎn xī yáng sè,dōu zài hàn gōng chéng。

洞仙歌·伤乱

王世贞

金钱磨破,难迓江南信。jīn qián mó pò,nán yà jiāng nán xìn。
巴得书来更添闷。bā dé shū lái gèng tiān mèn。
道姑苏台畔、留却几丛,麋鹿草,约略秋风又尽。dào gū sū tái pàn liú què jǐ cóng,mí lù cǎo,yuē lüè qiū fēng yòu jǐn。
向时佳丽地,结绮临春,酝酿韶华付寒烬。xiàng shí jiā lì dì,jié qǐ lín chūn,yùn niàng sháo huá fù hán jìn。
便长洲陌上、有日言归,家已破,废井荒烟无准。biàn zhǎng zhōu mò shàng yǒu rì yán guī,jiā yǐ pò,fèi jǐng huāng yān wú zhǔn。
剩几个遗民、怕都来,不是旧时人、向谁寻问。shèng jǐ gè yí mín pà dōu lái,bù shì jiù shí rén xiàng shuí xún wèn。

凤凰台上忆吹箫·愁

王世贞

经雨斜阳,压云西岭,冉冉欲堕还浮。jīng yǔ xié yáng,yā yún xī lǐng,rǎn rǎn yù duò hái fú。
渐谯楼三点,唤起千愁。jiàn qiáo lóu sān diǎn,huàn qǐ qiān chóu。
与醉平分此夜,猛地里、醉去难留。yǔ zuì píng fēn cǐ yè,měng dì lǐ zuì qù nán liú。
纱窗上,微风撼醒,揩拭双眸。shā chuāng shàng,wēi fēng hàn xǐng,kāi shì shuāng móu。
悠悠。yōu yōu。
殢人住也,千百处攒心,几处堪休。tì rén zhù yě,qiān bǎi chù zǎn xīn,jǐ chù kān xiū。
似粘天衰草,贩浪残舟。shì zhān tiān shuāi cǎo,fàn làng cán zhōu。
悔杀太平风景,等闲过、抛掷东流。huǐ shā tài píng fēng jǐng,děng xián guò pāo zhì dōng liú。
寻思遍,何年向人,觅换眉头。xún sī biàn,hé nián xiàng rén,mì huàn méi tóu。

桂枝香

王世贞

东风一骑。dōng fēng yī qí。
几日发长安,欲留无计。jǐ rì fā zhǎng ān,yù liú wú jì。
猛见柔黄,嫩绿压冰成水。měng jiàn róu huáng,nèn lǜ yā bīng chéng shuǐ。
青山处处青螺小,隐孤村、夕阳鸦背。qīng shān chù chù qīng luó xiǎo,yǐn gū cūn xī yáng yā bèi。
那时离别,除非醉后,不教愁死。nà shí lí bié,chú fēi zuì hòu,bù jiào chóu sǐ。
记岁暮停桡淮沚。jì suì mù tíng ráo huái zhǐ。
急难甥舅,穷途兄弟。jí nán shēng jiù,qióng tú xiōng dì。
雨妒霜骄,了却半生滋味。yǔ dù shuāng jiāo,le què bàn shēng zī wèi。
临岐不尽心头事,怯乡愁、难更提起。lín qí bù jǐn xīn tóu shì,qiè xiāng chóu nán gèng tí qǐ。
渭城人酒,点点滴滴,渭阳人泪。wèi chéng rén jiǔ,diǎn diǎn dī dī,wèi yáng rén lèi。

法曲献仙音·题双湖卷赠周君寿

王世贞

剩水分江,柳堤梅垞,属玉联拳鸣唤。shèng shuǐ fēn jiāng,liǔ dī méi chá,shǔ yù lián quán míng huàn。
浸玉濆珠,钓童浣女,芙蕖并头凌乱。jìn yù fén zhū,diào tóng huàn nǚ,fú qú bìng tóu líng luàn。
看皓月金波散。kàn hào yuè jīn bō sàn。
俱涵一轮满。jù hán yī lún mǎn。
水晶馆。shuǐ jīng guǎn。
问东君、酒卮无恙,长日里、兰舫绣帆相绾。wèn dōng jūn jiǔ zhī wú yàng,zhǎng rì lǐ lán fǎng xiù fān xiāng wǎn。
掩映翠琉璃,似佳人、一对纤眼。yǎn yìng cuì liú lí,shì jiā rén yī duì xiān yǎn。
碧漱红酣,瀼东西、止隔花岸。bì shù hóng hān,ráng dōng xī zhǐ gé huā àn。
待年年岁岁,倒着接䍦还健。dài nián nián suì suì,dào zhe jiē lí hái jiàn。

鹊桥仙·七夕

王世贞

冰盘荐巧,珠帘堆莹,半卷生绡光致。bīng pán jiàn qiǎo,zhū lián duī yíng,bàn juǎn shēng xiāo guāng zhì。
嫦娥妒眼便西沈,又早倩、羲和催辔。cháng é dù yǎn biàn xī shěn,yòu zǎo qiàn xī hé cuī pèi。
多情瑞鹊,填桥度我,何不晓来回避。duō qíng ruì què,tián qiáo dù wǒ,hé bù xiǎo lái huí bì。
但教三万六千年,也不弱、人间百岁。dàn jiào sān wàn liù qiān nián,yě bù ruò rén jiān bǎi suì。

百字令青州阅武偶成

王世贞

竹符铜虎,是何人管领,东方千骑。zhú fú tóng hǔ,shì hé rén guǎn lǐng,dōng fāng qiān qí。
画戟雕戈霜万叠,独让些些麈尾。huà jǐ diāo gē shuāng wàn dié,dú ràng xiē xiē zhǔ wěi。
璧月辞櫜,莲花离匣,马足寒飙起。bì yuè cí gāo,lián huā lí xiá,mǎ zú hán biāo qǐ。
雷奔电击,一麾波静如洗。léi bēn diàn jī,yī huī bō jìng rú xǐ。
屈指斧钺行边,楼船横海,济甚人间事。qū zhǐ fǔ yuè xíng biān,lóu chuán héng hǎi,jì shén rén jiān shì。
涂抹支吾天地老,眼底英雄而已。tú mǒ zhī wú tiān dì lǎo,yǎn dǐ yīng xióng ér yǐ。
九合诸侯,一匡天下,自是真男子。jiǔ hé zhū hóu,yī kuāng tiān xià,zì shì zhēn nán zi。
向微管仲,吾其被发人矣。xiàng wēi guǎn zhòng,wú qí bèi fā rén yǐ。

百字令

王世贞

柳骄花横,未全受眼底,封姨拘束。liǔ jiāo huā héng,wèi quán shòu yǎn dǐ,fēng yí jū shù。
不为章台春做主,为有王维新曲。bù wèi zhāng tái chūn zuò zhǔ,wèi yǒu wáng wéi xīn qū。
翡翠帘垂,郁轮袍就,字字敲金玉。fěi cuì lián chuí,yù lún páo jiù,zì zì qiāo jīn yù。
樱桃微绽,一声扶醒红绿。yīng táo wēi zhàn,yī shēng fú xǐng hóng lǜ。
堪羡凤缕瑶筝,鸾镌牙版,羯鼓催相逐。kān xiàn fèng lǚ yáo zhēng,luán juān yá bǎn,jié gǔ cuī xiāng zhú。
换羽移商才不尽,那怕周郎回瞩。huàn yǔ yí shāng cái bù jǐn,nà pà zhōu láng huí zhǔ。
和雪人稀,奏薰弦断,昨夜东皇恧。hé xuě rén xī,zòu xūn xián duàn,zuó yè dōng huáng nǜ。
罚教尘世,白头长自空谷。fá jiào chén shì,bái tóu zhǎng zì kōng gǔ。

满庭芳·春夜不寐

王世贞

尖侧东风,迷离烟雨,只解排比黄昏。jiān cè dōng fēng,mí lí yān yǔ,zhǐ jiě pái bǐ huáng hūn。
一灯清映,炯炯泪珠痕。yī dēng qīng yìng,jiǒng jiǒng lèi zhū hén。
薰尽铜垆香灺,相思被、熨帖难温。xūn jǐn tóng lú xiāng xiè,xiāng sī bèi yùn tiē nán wēn。
那堪更,穿花玉漏,点点出长门。nà kān gèng,chuān huā yù lòu,diǎn diǎn chū zhǎng mén。
无端千万种,新愁旧事,来往纷纷。wú duān qiān wàn zhǒng,xīn chóu jiù shì,lái wǎng fēn fēn。
总成就、天涯一病身。zǒng chéng jiù tiān yá yī bìng shēn。
挨得邻鸡报也,权撇下、几件销魂。āi dé lín jī bào yě,quán piē xià jǐ jiàn xiāo hún。
还禁架,杨花燕子,迟日悄庭阍。hái jìn jià,yáng huā yàn zi,chí rì qiāo tíng hūn。

满庭芳

王世贞

碧屿遥攒,绿波新剪,淡月微晕梨花。bì yǔ yáo zǎn,lǜ bō xīn jiǎn,dàn yuè wēi yūn lí huā。
薄罗香袖,十指秀琼芽。báo luó xiāng xiù,shí zhǐ xiù qióng yá。
任不寒暄半语,背人处、犹自怜他。rèn bù hán xuān bàn yǔ,bèi rén chù yóu zì lián tā。
那堪更,朱唇皓齿,锦字走龙蛇。nà kān gèng,zhū chún hào chǐ,jǐn zì zǒu lóng shé。
瞥然还暂去,司空见惯,老子难挨。piē rán hái zàn qù,sī kōng jiàn guàn,lǎo zi nán āi。
强将来、对盏眉语交加。qiáng jiāng lái duì zhǎn méi yǔ jiāo jiā。
怕被旁人看杀,洛城里、难坐羊车。pà bèi páng rén kàn shā,luò chéng lǐ nán zuò yáng chē。
临岐约,幂䍦过访,休许露些些。lín qí yuē,mì lí guò fǎng,xiū xǔ lù xiē xiē。

满庭芳·登道场山作

王世贞

一雨催凉,千崖吐秀,万壑争效潺湲。yī yǔ cuī liáng,qiān yá tǔ xiù,wàn hè zhēng xiào chán yuán。
暂停篮笋,携杖翠微间。zàn tíng lán sǔn,xié zhàng cuì wēi jiān。
点点龙鳞玉甃,堪怜处、屐齿敲悭。diǎn diǎn lóng lín yù zhòu,kān lián chù jī chǐ qiāo qiān。
朱栏外,粘天万顷,七十二峰间。zhū lán wài,zhān tiān wàn qǐng,qī shí èr fēng jiān。
呼尊夸更有,松飙凤吹,云岫鸦鬟。hū zūn kuā gèng yǒu,sōng biāo fèng chuī,yún xiù yā huán。
又谁送、黄鹂巧唱绵蛮。yòu shuí sòng huáng lí qiǎo chàng mián mán。
漫问何山最好,争应道、还有何山。màn wèn hé shān zuì hǎo,zhēng yīng dào hái yǒu hé shān。
能移兴,新晴月色,飞步上孱颜。néng yí xīng,xīn qíng yuè sè,fēi bù shàng càn yán。

满庭芳·傍有何山亦佳闰六月初七夜戏为天孙赋此

王世贞

玉露初零,金飙微送,银浦垂静还波。yù lù chū líng,jīn biāo wēi sòng,yín pǔ chuí jìng hái bō。
七襄人倦,纤手掷鱼梭。qī xiāng rén juàn,xiān shǒu zhì yú suō。
记得年时此夜,双星聚、乐事还多。jì dé nián shí cǐ yè,shuāng xīng jù lè shì hái duō。
生绡底,天鸡唱醒,低语别牛哥。shēng xiāo dǐ,tiān jī chàng xǐng,dī yǔ bié niú gē。
黄昏肠断处,无情乌鹊,忘却填河。huáng hūn cháng duàn chù,wú qíng wū què,wàng què tián hé。
渐转低、瑶斗蹙损青蛾。jiàn zhuǎn dī yáo dòu cù sǔn qīng é。
方悟朱明宰闰,排年月、恨杀羲和。fāng wù zhū míng zǎi rùn,pái nián yuè hèn shā xī hé。
常记取,人间天上,要好便多磨。cháng jì qǔ,rén jiān tiān shàng,yào hǎo biàn duō mó。

夏初临苦热简王参军

王世贞

燕诉馀愁,蝉鸣新怨,千唆万弄斜阳。yàn sù yú chóu,chán míng xīn yuàn,qiān suō wàn nòng xié yáng。
斗大书斋,无端夏日偏长。dòu dà shū zhāi,wú duān xià rì piān zhǎng。
碧纱单挨流光。bì shā dān āi liú guāng。
觑残榴、褪尽红妆。qù cán liú tuì jǐn hóng zhuāng。
孤松犹瘦,清阴正稀,难据胡床。gū sōng yóu shòu,qīng yīn zhèng xī,nán jù hú chuáng。
常时河朔,避暑传觞,醉乡天远,归路仓皇。cháng shí hé shuò,bì shǔ chuán shāng,zuì xiāng tiān yuǎn,guī lù cāng huáng。
隐囊纱帽,故人别号清凉。yǐn náng shā mào,gù rén bié hào qīng liáng。
但过何妨。dàn guò hé fáng。
对弹棋、散帙焚香。duì dàn qí sàn zhì fén xiāng。
逞疏狂,高歌羽声,片片飞霜。chěng shū kuáng,gāo gē yǔ shēng,piàn piàn fēi shuāng。

双双燕

王世贞

廿年恩养,念暖幌雕笼,一时勾了。niàn nián ēn yǎng,niàn nuǎn huǎng diāo lóng,yī shí gōu le。
低声软语,泣别殢情京兆。dī shēng ruǎn yǔ,qì bié tì qíng jīng zhào。
无柰春山顿老。wú nài chūn shān dùn lǎo。
况冷断、如簧雅调。kuàng lěng duàn rú huáng yǎ diào。
辞君岂为无鱼,叹汝难同凡鸟。cí jūn qǐ wèi wú yú,tàn rǔ nán tóng fán niǎo。
惊起,钩帘浅照。jīng qǐ,gōu lián qiǎn zhào。
见妩月初生,似他波俏。jiàn wǔ yuè chū shēng,shì tā bō qiào。
飘黄摧粉,总博绿愁红躁。piāo huáng cuī fěn,zǒng bó lǜ chóu hóng zào。
谁破芸窗乍晓。shuí pò yún chuāng zhà xiǎo。
怎忘得、双弯纤妙。zěn wàng dé shuāng wān xiān miào。
知否御爱开元,鹦鹉墓傍新旐。zhī fǒu yù ài kāi yuán,yīng wǔ mù bàng xīn zhào。

满江红

王世贞

五岳先生,天原付、一双高屐。wǔ yuè xiān shēng,tiān yuán fù yī shuāng gāo jī。
端只为、几篇诗句,漏伊消息。duān zhǐ wèi jǐ piān shī jù,lòu yī xiāo xī。
空自挂冠神武外,依然乞食铜驼陌。kōng zì guà guān shén wǔ wài,yī rán qǐ shí tóng tuó mò。
记玉鞭、环佩夜朝天,空陈迹。jì yù biān huán pèi yè cháo tiān,kōng chén jì。
青鬓在,还垂白。qīng bìn zài,hái chuí bái。
血泪洒,都成碧。xuè lèi sǎ,dōu chéng bì。
叹帝城宫树,夕阳秋色。tàn dì chéng gōng shù,xī yáng qiū sè。
明日酬他迁谪恨,西风战尽英雄策。míng rì chóu tā qiān zhé hèn,xī fēng zhàn jǐn yīng xióng cè。
唤白云、随我共归来,人方识。huàn bái yún suí wǒ gòng guī lái,rén fāng shí。