古诗词

金明池·咏寒柳

柳如是

有怅寒潮,无情残照,正是萧萧南浦。yǒu chàng hán cháo,wú qíng cán zhào,zhèng shì xiāo xiāo nán pǔ。
更吹起、霜条孤影,还记得、旧时飞絮。gèng chuī qǐ shuāng tiáo gū yǐng,hái jì dé jiù shí fēi xù。
况晚来、烟浪斜阳,见行客、特地瘦腰如舞。kuàng wǎn lái yān làng xié yáng,jiàn xíng kè tè dì shòu yāo rú wǔ。
总一种凄凉,十分憔悴,尚有燕台佳句。zǒng yī zhǒng qī liáng,shí fēn qiáo cuì,shàng yǒu yàn tái jiā jù。
春日酿成秋日雨。chūn rì niàng chéng qiū rì yǔ。
念畴昔风流,暗伤如许。niàn chóu xī fēng liú,àn shāng rú xǔ。
纵饶有、绕堤画舸,冷落尽、水云犹故。zòng ráo yǒu rào dī huà gě,lěng luò jǐn shuǐ yún yóu gù。
忆从前、一点东风,几隔着重帘,眉儿愁苦。yì cóng qián yī diǎn dōng fēng,jǐ gé zhe zhòng lián,méi ér chóu kǔ。
待约个梅魂,黄昏月淡,与伊深怜低语。dài yuē gè méi hún,huáng hūn yuè dàn,yǔ yī shēn lián dī yǔ。

江城子·忆梦

柳如是

梦中本是伤心路。mèng zhōng běn shì shāng xīn lù。
芙蓉泪,樱桃语。fú róng lèi,yīng táo yǔ。
满帘花片,都受人心误。mǎn lián huā piàn,dōu shòu rén xīn wù。
遮莫今宵风雨话,要他来,来得么。zhē mò jīn xiāo fēng yǔ huà,yào tā lái,lái dé me。
安排无限销魂事。ān pái wú xiàn xiāo hún shì。
砑红笺,青绫被。yà hóng jiān,qīng líng bèi。
留他无计,去便随他去。liú tā wú jì,qù biàn suí tā qù。
算来还有许多时,人近也,愁回处。suàn lái hái yǒu xǔ duō shí,rén jìn yě,chóu huí chù。

南乡子·落花

柳如是

拂断垂垂雨,伤心荡尽春风语。fú duàn chuí chuí yǔ,shāng xīn dàng jǐn chūn fēng yǔ。
况是樱桃薇院也,堪悲。kuàng shì yīng táo wēi yuàn yě,kān bēi。
又有个人儿似你。yòu yǒu gè rén ér shì nǐ。
莫道无归处,点点香魂清梦里。mò dào wú guī chù,diǎn diǎn xiāng hún qīng mèng lǐ。
做杀多情留不得,飞去。zuò shā duō qíng liú bù dé,fēi qù。
愿他少识相思路。yuàn tā shǎo shí xiāng sī lù。

梦江南·怀人(十首)

柳如是

人去也,人去凤城西。rén qù yě,rén qù fèng chéng xī。
细雨湿将红袖意,新芜深与翠眉低。xì yǔ shī jiāng hóng xiù yì,xīn wú shēn yǔ cuì méi dī。
蝴蝶最迷离。hú dié zuì mí lí。
人去也,人去小池台。rén qù yě,rén qù xiǎo chí tái。
道是情多还不是,若为恨少却教猜。dào shì qíng duō hái bù shì,ruò wèi hèn shǎo què jiào cāi。
一望损莓苔。yī wàng sǔn méi tái。
人去也,人去绿窗纱。rén qù yě,rén qù lǜ chuāng shā。
赢得病愁输燕子,禁怜模样隔天涯。yíng dé bìng chóu shū yàn zi,jìn lián mó yàng gé tiān yá。
好处暗相遮。hǎo chù àn xiāng zhē。
人去也,人去碧梧阴。rén qù yě,rén qù bì wú yīn。
未信赚人肠断曲,却疑误我字同心。wèi xìn zhuàn rén cháng duàn qū,què yí wù wǒ zì tóng xīn。
幽怨不须寻。yōu yuàn bù xū xún。
人去也,人去小棠梨。rén qù yě,rén qù xiǎo táng lí。
强起落花还瑟瑟,别时红泪有些些。qiáng qǐ luò huā hái sè sè,bié shí hóng lèi yǒu xiē xiē。
门外柳相依。mén wài liǔ xiāng yī。
人何在?人在小中亭。rén hé zài?rén zài xiǎo zhōng tíng。
想得起来匀面后,知他和笑是无情。xiǎng dé qǐ lái yún miàn hòu,zhī tā hé xiào shì wú qíng。
遮莫向谁生。zhē mò xiàng shuí shēng。
人何在?人在月明中。rén hé zài?rén zài yuè míng zhōng。
半夜夺他金扼臂,殢人还复看芙蓉。bàn yè duó tā jīn è bì,tì rén hái fù kàn fú róng。
心事好朦胧。xīn shì hǎo méng lóng。
人何在?人在木兰舟。rén hé zài?rén zài mù lán zhōu。
总见客时常独语,更无知处在梳头,碧丽怨风流。zǒng jiàn kè shí cháng dú yǔ,gèng wú zhī chù zài shū tóu,bì lì yuàn fēng liú。
人何在?人在玉阶行。rén hé zài?rén zài yù jiē xíng。
不是情痴还欲住,未曾怜处却多心。bù shì qíng chī hái yù zhù,wèi céng lián chù què duō xīn。
应是怕情深。yīng shì pà qíng shēn。
人何在?人在枕函边。rén hé zài?rén zài zhěn hán biān。
只有被头无限泪,一时偷试又须牵。zhǐ yǒu bèi tóu wú xiàn lèi,yī shí tōu shì yòu xū qiān。
好否要他怜。hǎo fǒu yào tā lián。

满江红·广武道中

韩邦奇

漠漠霜天,孤城下、九秋时节。mò mò shuāng tiān,gū chéng xià jiǔ qiū shí jié。
飘零处、寒灯独照,荒山几叠。piāo líng chù hán dēng dú zhào,huāng shān jǐ dié。
渺渺长空哀雁叫,凄凄野戍悲笳咽。miǎo miǎo zhǎng kōng āi yàn jiào,qī qī yě shù bēi jiā yàn。
望秦川、今夜到明朝,头应白。wàng qín chuān jīn yè dào míng cháo,tóu yīng bái。
来时候,柳可折。lái shí hòu,liǔ kě zhé。
才回首,流芳歇。cái huí shǒu,liú fāng xiē。
叹玉关人老,岁光奔迫。tàn yù guān rén lǎo,suì guāng bēn pò。
代马踏残青海草,塞风吹落云中月。dài mǎ tà cán qīng hǎi cǎo,sāi fēng chuī luò yún zhōng yuè。
愧浮沉、今已负平生,应悲切。kuì fú chén jīn yǐ fù píng shēng,yīng bēi qiè。

金菊对芙蓉阅兵雁门登城

韩邦奇

楼起层城,城蟠绝岫,旌旄上拂云天。lóu qǐ céng chéng,chéng pán jué xiù,jīng máo shàng fú yún tiān。
看龙蛇阵绕,虎豹关严。kàn lóng shé zhèn rào,hǔ bào guān yán。
班声一喏桑干沸,青霄外、震裂恒山。bān shēng yī nuò sāng gàn fèi,qīng xiāo wài zhèn liè héng shān。
有英雄骁将,黄金绣铠,白玉雕鞍。yǒu yīng xióng xiāo jiāng,huáng jīn xiù kǎi,bái yù diāo ān。
北望杀气腾腾,更飞霜漠漠万里行。běi wàng shā qì téng téng,gèng fēi shuāng mò mò wàn lǐ xíng。
遥把壮心,引动鼙鼓填然。yáo bǎ zhuàng xīn,yǐn dòng pí gǔ tián rán。
合当痛饮黄龙府,纵兵十日,蒐畋好生擒开罕。hé dāng tòng yǐn huáng lóng fǔ,zòng bīng shí rì,sōu tián hǎo shēng qín kāi hǎn。
招徕冒顿,约束楼兰。zhāo lái mào dùn,yuē shù lóu lán。

满江红·哀仲礼

韩邦奇

四野停云,哀猿哭、潇潇渭水。sì yě tíng yún,āi yuán kū xiāo xiāo wèi shuǐ。
伤心处、青山雨歇,白杨风起。shāng xīn chù qīng shān yǔ xiē,bái yáng fēng qǐ。
十二楼中谁是主,三千门下空珠履。shí èr lóu zhōng shuí shì zhǔ,sān qiān mén xià kōng zhū lǚ。
想当时、雪夜渡冰舟,成何济。xiǎng dāng shí xuě yè dù bīng zhōu,chéng hé jì。
五经义,十九史。wǔ jīng yì,shí jiǔ shǐ。
班马才,关闽志。bān mǎ cái,guān mǐn zhì。
但萋萋荒冢,寒莎遍地。dàn qī qī huāng zhǒng,hán shā biàn dì。
长夜沉沉何日晓,绵绵此恨何时已。zhǎng yè chén chén hé rì xiǎo,mián mián cǐ hèn hé shí yǐ。
看穹碑、历历写衷肠,千行涕。kàn qióng bēi lì lì xiě zhōng cháng,qiān xíng tì。

踏莎行·赵氏二子仲典仲礼皆以奇童称仲典十七秋试归病于途死仲礼十九秋试归病于途死二子生时其母梦紫龙入室即飞去人见二子奇特谓必大成皆夭殁异矣

韩邦奇

绿柳沙迷,白楼烟袅。lǜ liǔ shā mí,bái lóu yān niǎo。
莎青花落鹃声杳。shā qīng huā luò juān shēng yǎo。
紫龙两两没遥天,双双玄鹤归华表。zǐ lóng liǎng liǎng méi yáo tiān,shuāng shuāng xuán hè guī huá biǎo。
子建才高,甘罗年少。zi jiàn cái gāo,gān luó nián shǎo。
论经纶、那有君怀抱。lùn jīng lún nà yǒu jūn huái bào。
竟一抔黄土掩英贤,想九原,痛恨乾坤老。jìng yī póu huáng tǔ yǎn yīng xián,xiǎng jiǔ yuán,tòng hèn qián kūn lǎo。

满江红·吴中秋

韩邦奇

时序惊心,庭皋下、梧桐一叶。shí xù jīng xīn,tíng gāo xià wú tóng yī yè。
才回首、春光几许,早来秋色。cái huí shǒu chūn guāng jǐ xǔ,zǎo lái qiū sè。
遥忆去年燕市酒,忽看今夕吴中月。yáo yì qù nián yàn shì jiǔ,hū kàn jīn xī wú zhōng yuè。
最飘零、无定似浮萍,功名客。zuì piāo líng wú dìng shì fú píng,gōng míng kè。
江千折,山万叠。jiāng qiān zhé,shān wàn dié。
壮志寒,归心切。zhuàng zhì hán,guī xīn qiè。
算人间业帐,何时了绝。suàn rén jiān yè zhàng,hé shí le jué。
百岁奔忙愁里过,楚台汉冢君知得若。bǎi suì bēn máng chóu lǐ guò,chǔ tái hàn zhǒng jūn zhī dé ruò。
待黄粱、梦醒始知休,真痴惑。dài huáng liáng mèng xǐng shǐ zhī xiū,zhēn chī huò。

踏莎行·春思

韩邦奇

梦转红英,愁生绿绮。mèng zhuǎn hóng yīng,chóu shēng lǜ qǐ。
小窗独对应无语。xiǎo chuāng dú duì yīng wú yǔ。
雨馀花气细侵帘,画梁燕子双飞去。yǔ yú huā qì xì qīn lián,huà liáng yàn zi shuāng fēi qù。
情绪千端,家山万里。qíng xù qiān duān,jiā shān wàn lǐ。
乡心不为功名系。xiāng xīn bù wèi gōng míng xì。
沉云重隔华山青,长河不断空流水。chén yún zhòng gé huá shān qīng,zhǎng hé bù duàn kōng liú shuǐ。

满江红·客思

韩邦奇

雪浪连天,还几阵、阴风怒作。xuě làng lián tiān,hái jǐ zhèn yīn fēng nù zuò。
正此际、潮生越海,吴江枫落。zhèng cǐ jì cháo shēng yuè hǎi,wú jiāng fēng luò。
万里孤舟渔火对,满山溟雨滩声恶。wàn lǐ gū zhōu yú huǒ duì,mǎn shān míng yǔ tān shēng è。
纵瓶中、有酒洌如泉,那堪酌。zòng píng zhōng yǒu jiǔ liè rú quán,nà kān zhuó。
愁似海,心如烁。chóu shì hǎi,xīn rú shuò。
多病体,难支阁。duō bìng tǐ,nán zhī gé。
说海棠开了,便酬初约。shuō hǎi táng kāi le,biàn chóu chū yuē。
七夕重阳都已过,楚台空负朝云合。qī xī zhòng yáng dōu yǐ guò,chǔ tái kōng fù cháo yún hé。
望长安、云树阻归程,成萧索。wàng zhǎng ān yún shù zǔ guī chéng,chéng xiāo suǒ。

踏莎行·盟台

韩邦奇

落日荒荒,停云脉脉。luò rì huāng huāng,tíng yún mài mài。
行人共指盟台说。xíng rén gòng zhǐ méng tái shuō。
相如曾此挫强秦,汗青万古称豪杰。xiāng rú céng cǐ cuò qiáng qín,hàn qīng wàn gǔ chēng háo jié。
韩信兴刘,陶朱霸越。hán xìn xīng liú,táo zhū bà yuè。
英雄自有谋王策。yīng xióng zì yǒu móu wáng cè。
当时一怒顾长刀,将军颈上空流血。dāng shí yī nù gù zhǎng dāo,jiāng jūn jǐng shàng kōng liú xuè。

玉楼春·客中春

韩邦奇

槛外桃花红似血。kǎn wài táo huā hóng shì xuè。
岸上柳条青可折。àn shàng liǔ tiáo qīng kě zhé。
美人何处春醉眠,独倚高楼看明月。měi rén hé chù chūn zuì mián,dú yǐ gāo lóu kàn míng yuè。
楼上玉箫声断绝。lóu shàng yù xiāo shēng duàn jué。
江上琵琶还惨切。jiāng shàng pí pá hái cǎn qiè。
夜深风送海潮来,回首秦关肠欲结。yè shēn fēng sòng hǎi cháo lái,huí shǒu qín guān cháng yù jié。

踏莎行·韩信庙

韩邦奇

高岭连云,繁烟带雨。gāo lǐng lián yún,fán yān dài yǔ。
长杨满路悲风起。zhǎng yáng mǎn lù bēi fēng qǐ。
将军墓上草萧萧,荒祠白日眠狐鼠。jiāng jūn mù shàng cǎo xiāo xiāo,huāng cí bái rì mián hú shǔ。
九里山前,未央宫里。jiǔ lǐ shān qián,wèi yāng gōng lǐ。
凄凉往事烦胸臆。qī liáng wǎng shì fán xiōng yì。
乌江汾水两悠悠,东流不尽英雄泪。wū jiāng fén shuǐ liǎng yōu yōu,dōng liú bù jǐn yīng xióng lèi。

西江月·春思

韩邦奇

残雪已消往事,东风又报春愁。cán xuě yǐ xiāo wǎng shì,dōng fēng yòu bào chūn chóu。
珠帘不卷玉香钩。zhū lián bù juǎn yù xiāng gōu。
庭院迟迟清昼。tíng yuàn chí chí qīng zhòu。
细雨繁花上院,轻烟碧草汀洲。xì yǔ fán huā shàng yuàn,qīng yān bì cǎo tīng zhōu。
一声啼鸟水东流。yī shēng tí niǎo shuǐ dōng liú。
春在小桥杨柳。chūn zài xiǎo qiáo yáng liǔ。

沁园春·重阳

韩邦奇

木叶初飞,重楼雁过,又是重阳。mù yè chū fēi,zhòng lóu yàn guò,yòu shì zhòng yáng。
有瓶开清洌,樽中酒绿,枝含瘦冷,篱下花黄。yǒu píng kāi qīng liè,zūn zhōng jiǔ lǜ,zhī hán shòu lěng,lí xià huā huáng。
佳节难逢,茱萸细看,剧饮高歌总不妨。jiā jié nán féng,zhū yú xì kàn,jù yǐn gāo gē zǒng bù fáng。
君听取,但此身粗健,莫更思量。jūn tīng qǔ,dàn cǐ shēn cū jiàn,mò gèng sī liàng。
古今总是亡羊。gǔ jīn zǒng shì wáng yáng。
漫得失、输嬴梦一场。màn dé shī shū yíng mèng yī chǎng。
看龙山事往,夕阳明灭,楚台人去,烟草荒凉。kàn lóng shān shì wǎng,xī yáng míng miè,chǔ tái rén qù,yān cǎo huāng liáng。
半瞬流光,百年浮世,回首西风易断肠。bàn shùn liú guāng,bǎi nián fú shì,huí shǒu xī fēng yì duàn cháng。
对知音,且颓然一醉,山月苍茫。duì zhī yīn,qiě tuí rán yī zuì,shān yuè cāng máng。

鹧鸪天·镇虏台宴诸将

韩邦奇

戈戟丛中玳宴开。gē jǐ cóng zhōng dài yàn kāi。
正同诸将捉生回。zhèng tóng zhū jiāng zhuō shēng huí。
十年高卧希夷峡,此日还登镇虏台。shí nián gāo wò xī yí xiá,cǐ rì hái dēng zhèn lǔ tái。
长剑舞,巨觥催。zhǎng jiàn wǔ,jù gōng cuī。
帐前金鼓震风雷。zhàng qián jīn gǔ zhèn fēng léi。
李陵碑外天骄遁,遥见旌旗报捷来。lǐ líng bēi wài tiān jiāo dùn,yáo jiàn jīng qí bào jié lái。

西江月·同前

韩邦奇

台下纵横铁骑,筵前错落金卮。tái xià zòng héng tiě qí,yán qián cuò luò jīn zhī。
风烟不警太平时。fēng yān bù jǐng tài píng shí。
正是赏心乐事。zhèng shì shǎng xīn lè shì。
流水落花片片,小桥垂柳丝丝。liú shuǐ luò huā piàn piàn,xiǎo qiáo chuí liǔ sī sī。
韶光那觉是边陲。sháo guāng nà jué shì biān chuí。
此日须抛一醉。cǐ rì xū pāo yī zuì。

临江仙·三月三十日

韩邦奇

芍药牡丹开已罢,明朝不是春光。sháo yào mǔ dān kāi yǐ bà,míng cháo bù shì chūn guāng。
莺儿撩乱送斜阳。yīng ér liāo luàn sòng xié yáng。
繁华应不尽,蜂蝶且休忙。fán huá yīng bù jǐn,fēng dié qiě xiū máng。
几架蔷薇依碧槛,新荷更满芳塘。jǐ jià qiáng wēi yī bì kǎn,xīn hé gèng mǎn fāng táng。
水晶帘外细飘香。shuǐ jīng lián wài xì piāo xiāng。
推枰听玉树,移座倒金觞。tuī píng tīng yù shù,yí zuò dào jīn shāng。

西江月·易水

韩邦奇

西望远山落日,南来暮柳繁烟。xī wàng yuǎn shān luò rì,nán lái mù liǔ fán yān。
鸟啼花发自年年。niǎo tí huā fā zì nián nián。
成败兴亡几变。chéng bài xīng wáng jǐ biàn。
白水河边壮士,黄金台下英贤。bái shuǐ hé biān zhuàng shì,huáng jīn tái xià yīng xián。
到头惟有斩燕丹。dào tóu wéi yǒu zhǎn yàn dān。
干古令人哀叹。gàn gǔ lìng rén āi tàn。