古诗词

鲁仲连

屈大均

名驹千里不能干,徐劫难将弟子看。míng jū qiān lǐ bù néng gàn,xú jié nán jiāng dì zi kàn。
不使田巴谈稷下,非关无忌救邯郸。bù shǐ tián bā tán jì xià,fēi guān wú jì jiù hán dān。
山东一一知高节,海上翩翩有钓竿。shān dōng yī yī zhī gāo jié,hǎi shàng piān piān yǒu diào gān。
俶傥只今思画策,布衣未信立功难。chù tǎng zhǐ jīn sī huà cè,bù yī wèi xìn lì gōng nán。

伍子胥

屈大均

箫声凄苦入吴来,隐忍能成报怨才。xiāo shēng qī kǔ rù wú lái,yǐn rěn néng chéng bào yuàn cái。
县目䱐门观寇入,为涛江上荡城开。xiàn mù fū mén guān kòu rù,wèi tāo jiāng shàng dàng chéng kāi。
越人白马何劳祭,范子鸱夷亦可哀。yuè rén bái mǎ hé láo jì,fàn zi chī yí yì kě āi。
入郢便应频解印,姑胥那忍更迟回。rù yǐng biàn yīng pín jiě yìn,gū xū nà rěn gèng chí huí。

燕昭王

屈大均

燕昭信是霸王才,得士望诸自魏来。yàn zhāo xìn shì bà wáng cái,dé shì wàng zhū zì wèi lái。
故鼎遂能归磨室,黄金不枉筑宁台。gù dǐng suì néng guī mó shì,huáng jīn bù wǎng zhù níng tái。
七雄独尔为宗国,一战还堪振有邰。qī xióng dú ěr wèi zōng guó,yī zhàn hái kān zhèn yǒu tái。
谁肯千金市骏骨,功名真自郭生开。shuí kěn qiān jīn shì jùn gǔ,gōng míng zhēn zì guō shēng kāi。

燕昭王

屈大均

君臣甘苦总相同,二十馀年旦暮中。jūn chén gān kǔ zǒng xiāng tóng,èr shí yú nián dàn mù zhōng。
汤武仁声虽未洽,春秋义战此为雄。tāng wǔ rén shēng suī wèi qià,chūn qiū yì zhàn cǐ wèi xióng。
王前久已无师友,天定那能善始终。wáng qián jiǔ yǐ wú shī yǒu,tiān dìng nà néng shàn shǐ zhōng。
三代至今人物少,乐君真有卧龙风。sān dài zhì jīn rén wù shǎo,lè jūn zhēn yǒu wò lóng fēng。

赵武灵王

屈大均

梦里琴声得孟姚,英雄此劫恨难消。mèng lǐ qín shēng dé mèng yáo,yīng xióng cǐ jié hèn nán xiāo。
美人一入吴娃馆,公子频从主父朝。měi rén yī rù wú wá guǎn,gōng zi pín cóng zhǔ fù cháo。
西上黄华河活活,北穷大漠草萧萧。xī shàng huáng huá hé huó huó,běi qióng dà mò cǎo xiāo xiāo。
云中有路堪南袭,长使秦人气不骄。yún zhōng yǒu lù kān nán xí,zhǎng shǐ qín rén qì bù jiāo。

赵武灵王

屈大均

四战功高屡致兵,河西攘地出长城。sì zhàn gōng gāo lǚ zhì bīng,hé xī rǎng dì chū zhǎng chéng。
招来骑射三胡丧,驰入咸关六国惊。zhāo lái qí shè sān hú sàng,chí rù xián guān liù guó jīng。
上帝若能怜简子,美人何得与娃嬴。shàng dì ruò néng lián jiǎn zi,měi rén hé dé yǔ wá yíng。
英雄自作沙丘祸,霸业伤心竟不成。yīng xióng zì zuò shā qiū huò,bà yè shāng xīn jìng bù chéng。

荆轲

屈大均

当年神勇是荆卿,市上悲歌最有情。dāng nián shén yǒng shì jīng qīng,shì shàng bēi gē zuì yǒu qíng。
岂必英雄工剑术,未应生劫待琴声。qǐ bì yīng xióng gōng jiàn shù,wèi yīng shēng jié dài qín shēng。
从容不俟兰池客,慷慨空偕竖子行。cóng róng bù qí lán chí kè,kāng kǎi kōng xié shù zi xíng。
枉使秋风吹易水,白冠相送泪沾缨。wǎng shǐ qiū fēng chuī yì shuǐ,bái guān xiāng sòng lèi zhān yīng。

蔺相如

屈大均

鼓瑟邯郸最有名,秦王亦为奏秦声。gǔ sè hán dān zuì yǒu míng,qín wáng yì wèi zòu qín shēng。
九宾未礼阴怀璧,五步何劳盛设兵。jiǔ bīn wèi lǐ yīn huái bì,wǔ bù hé láo shèng shè bīng。
御史直书真勇气,将军多让岂私情。yù shǐ zhí shū zhēn yǒng qì,jiāng jūn duō ràng qǐ sī qíng。
雌雄不滞谁能似,心折风流是长卿。cí xióng bù zhì shuí néng shì,xīn zhé fēng liú shì zhǎng qīng。

宋武帝

屈大均

司马本为神汉贼,寄奴真是楚元孙。sī mǎ běn wèi shén hàn zéi,jì nú zhēn shì chǔ yuán sūn。
中兴自可为昭烈,薄伐曾经至太原。zhōng xīng zì kě wèi zhāo liè,báo fá céng jīng zhì tài yuán。
九世深雠虽已复,千年正统未能存。jiǔ shì shēn chóu suī yǐ fù,qiān nián zhèng tǒng wèi néng cún。
刘何倘识春秋义,应向君王拜手言。liú hé tǎng shí chūn qiū yì,yīng xiàng jūn wáng bài shǒu yán。

吕不韦

屈大均

休言仲父更何亲,自是西皇太上身。xiū yán zhòng fù gèng hé qīn,zì shì xī huáng tài shàng shēn。
阳翟千金方返楚,邯郸一女已亡秦。yáng dí qiān jīn fāng fǎn chǔ,hán dān yī nǚ yǐ wáng qín。
春秋有作归商贾,宾客相将盗圣人。chūn qiū yǒu zuò guī shāng jiǎ,bīn kè xiāng jiāng dào shèng rén。
风俗至今倡乐盛,史公何忍记桐轮。fēng sú zhì jīn chàng lè shèng,shǐ gōng hé rěn jì tóng lún。

李广

屈大均

秋风吹老北平城,飞将增人慷慨情。qiū fēng chuī lǎo běi píng chéng,fēi jiāng zēng rén kāng kǎi qíng。
长臂双如猿有势,大黄一发虎无声。zhǎng bì shuāng rú yuán yǒu shì,dà huáng yī fā hǔ wú shēng。
陇西风节羞降敌,武帝思私悔请行。lǒng xī fēng jié xiū jiàng dí,wǔ dì sī sī huǐ qǐng xíng。
一石自从深饮羽,至今雕鹗过犹惊。yī shí zì cóng shēn yǐn yǔ,zhì jīn diāo è guò yóu jīng。

和人谒昭烈惠陵

屈大均

永安宫里悔征吴,国贼繇来是赤乌。yǒng ān gōng lǐ huǐ zhēng wú,guó zéi yáo lái shì chì wū。
三国新书尊季汉,千秋正朔在成都。sān guó xīn shū zūn jì hàn,qiān qiū zhèng shuò zài chéng dōu。
园陵寂寞珠丘似,弓剑凄凉玉垒孤。yuán líng jì mò zhū qiū shì,gōng jiàn qī liáng yù lěi gū。
自古重华多野死,锦江流恨亦苍梧。zì gǔ zhòng huá duō yě sǐ,jǐn jiāng liú hèn yì cāng wú。

和卧龙冈

屈大均

星落频惊五丈原,天心岂欲汉犹存。xīng luò pín jīng wǔ zhàng yuán,tiān xīn qǐ yù hàn yóu cún。
伏龙一识三分帝,雄雉重飞九世孙。fú lóng yī shí sān fēn dì,xióng zhì zhòng fēi jiǔ shì sūn。
遂使中原归蜀国,长留正统在夔门。suì shǐ zhōng yuán guī shǔ guó,zhǎng liú zhèng tǒng zài kuí mén。
平冈咫尺传高卧,枫叶离离满泪痕。píng gāng zhǐ chǐ chuán gāo wò,fēng yè lí lí mǎn lèi hén。

和人岳王墓

屈大均

鄂王坟上哭南朝,声落钱塘作暮潮。è wáng fén shàng kū nán cháo,shēng luò qián táng zuò mù cháo。
鸱革有膏成碧玉,蜀镂无气上丹霄。chī gé yǒu gāo chéng bì yù,shǔ lòu wú qì shàng dān xiāo。
松楸亦向黄龙指,风雨难将白马招。sōng qiū yì xiàng huáng lóng zhǐ,fēng yǔ nán jiāng bái mǎ zhāo。
今日却思和议好,沙场不恨失嫖姚。jīn rì què sī hé yì hǎo,shā chǎng bù hèn shī piáo yáo。

和人巫峡中望十二峰之作

屈大均

十二峰横彩翠长,含情不忍上高唐。shí èr fēng héng cǎi cuì zhǎng,hán qíng bù rěn shàng gāo táng。
朝云终古疑神女,暮雨何年惑楚王。cháo yún zhōng gǔ yí shén nǚ,mù yǔ hé nián huò chǔ wáng。
南国荒淫多梦寐,骚人讽谏有辞章。nán guó huāng yín duō mèng mèi,sāo rén fěng jiàn yǒu cí zhāng。
兰荪亦爱风流地,茎叶青青不断香。lán sūn yì ài fēng liú dì,jīng yè qīng qīng bù duàn xiāng。

和人河西开府新移肃藩废邸之作

屈大均

河西幕府朔方开,节钺新移肃邸来。hé xī mù fǔ shuò fāng kāi,jié yuè xīn yí sù dǐ lái。
木叶声悲兜勒曲,穹闾气暗赫连台。mù yè shēng bēi dōu lēi qū,qióng lǘ qì àn hè lián tái。
诸王河间多为善,一代淮南更有才。zhū wáng hé jiān duō wèi shàn,yī dài huái nán gèng yǒu cái。
最是云中鸡犬好,不惊鸣镝向龙堆。zuì shì yún zhōng jī quǎn hǎo,bù jīng míng dī xiàng lóng duī。

和友人朝天官之作

屈大均

冶城宫殿旧朝天,剑佩千官肃几筵。yě chéng gōng diàn jiù cháo tiān,jiàn pèi qiān guān sù jǐ yán。
自举玉衣当九庙,人疑银海在三泉。zì jǔ yù yī dāng jiǔ miào,rén yí yín hǎi zài sān quán。
騊駼卧处边云满,苜蓿开时战血鲜。táo tú wò chù biān yún mǎn,mù xu kāi shí zhàn xuè xiān。
雷雨不容酥酪奠,神灵咫尺寝园边。léi yǔ bù róng sū lào diàn,shén líng zhǐ chǐ qǐn yuán biān。

和李生与客上庐山之作

屈大均

三叠泉门是玉川,开当大月翠微边。sān dié quán mén shì yù chuān,kāi dāng dà yuè cuì wēi biān。
老人五作奇峰立,居士双从醉石眠。lǎo rén wǔ zuò qí fēng lì,jū shì shuāng cóng zuì shí mián。
污地松黄香满帚,穿苔竹笋小成鞭。wū dì sōng huáng xiāng mǎn zhǒu,chuān tái zhú sǔn xiǎo chéng biān。
楼窗面面吞彭蠡,啸落天风万壑传。lóu chuāng miàn miàn tūn péng lí,xiào luò tiān fēng wàn hè chuán。

绿珠井

屈大均

懊侬曾照井泉清,一代红颜水底明。ào nóng céng zhào jǐng quán qīng,yī dài hóng yán shuǐ dǐ míng。
丝布正愁穿指涩,花裙频使坠楼轻。sī bù zhèng chóu chuān zhǐ sè,huā qún pín shǐ zhuì lóu qīng。
翾风枉作房中老,王氏虚为粪土英。xuān fēng wǎng zuò fáng zhōng lǎo,wáng shì xū wèi fèn tǔ yīng。
白首同归有才子,当时金谷总多情。bái shǒu tóng guī yǒu cái zi,dāng shí jīn gǔ zǒng duō qíng。

绿珠井

屈大均

寒泉终古白粼粼,饮水能令出丽人。hán quán zhōng gǔ bái lín lín,yǐn shuǐ néng lìng chū lì rén。
梁女自归金谷日,蛮花都让绿萝春。liáng nǚ zì guī jīn gǔ rì,mán huā dōu ràng lǜ luó chūn。
长为石氏千秋事,未死真珠十斛身。zhǎng wèi shí shì qiān qiū shì,wèi sǐ zhēn zhū shí hú shēn。
吹笛当时多弟子,有谁相殉落花尘。chuī dí dāng shí duō dì zi,yǒu shuí xiāng xùn luò huā chén。