古诗词

水仙

屈大均

天暖水仙花不香,天寒香始满兰房。tiān nuǎn shuǐ xiān huā bù xiāng,tiān hán xiāng shǐ mǎn lán fáng。
生来姿性宜冰雪,却笑梅花冻欲僵。shēng lái zī xìng yí bīng xuě,què xiào méi huā dòng yù jiāng。

屈大均

青青一夕已成丝,舞向东风不自持。qīng qīng yī xī yǐ chéng sī,wǔ xiàng dōng fēng bù zì chí。
白首正愁飞絮乱,莫教如雪一枝枝。bái shǒu zhèng chóu fēi xù luàn,mò jiào rú xuě yī zhī zhī。

屈大均

一丝一缕已风流,半拂芳塘半画楼。yī sī yī lǚ yǐ fēng liú,bàn fú fāng táng bàn huà lóu。
日夕含烟复含雨,不将春色散人愁。rì xī hán yān fù hán yǔ,bù jiāng chūn sè sàn rén chóu。

屈大均

故作长条要拂人,莫教攀折向芳春。gù zuò zhǎng tiáo yào fú rén,mò jiào pān zhé xiàng fāng chūn。
怜他叶底流莺好,掩映双栖不露身。lián tā yè dǐ liú yīng hǎo,yǎn yìng shuāng qī bù lù shēn。

屈大均

已遣飞花作白蘋,又教吹絮逐香茵。yǐ qiǎn fēi huā zuò bái píng,yòu jiào chuī xù zhú xiāng yīn。
枝间娇鸟纷无数,第一流莺最恼人。zhī jiān jiāo niǎo fēn wú shù,dì yī liú yīng zuì nǎo rén。

留雁

屈大均

未到花朝已北飞,江南春色苦相违。wèi dào huā cháo yǐ běi fēi,jiāng nán chūn sè kǔ xiāng wéi。
哀笳一片风沙外,家在阴山讵忍归。āi jiā yī piàn fēng shā wài,jiā zài yīn shān jù rěn guī。

留雁

屈大均

江南亦未稻粱稀,菰米香分塞马肥。jiāng nán yì wèi dào liáng xī,gū mǐ xiāng fēn sāi mǎ féi。
春暖汀洲芳草里,无人惊起一行飞。chūn nuǎn tīng zhōu fāng cǎo lǐ,wú rén jīng qǐ yī xíng fēi。

一春

屈大均

一春寒卧拥香篝,每恨东风吹满楼。yī chūn hán wò yōng xiāng gōu,měi hèn dōng fēng chuī mǎn lóu。
故遣垂杨与垂柳,千丝万缕搅人愁。gù qiǎn chuí yáng yǔ chuí liǔ,qiān sī wàn lǚ jiǎo rén chóu。

今岁

屈大均

今岁莺花倍觉稀,春寒不肯作芳菲。jīn suì yīng huā bèi jué xī,chūn hán bù kěn zuò fāng fēi。
萋萋但长天山草,只恐边人马不肥。qī qī dàn zhǎng tiān shān cǎo,zhǐ kǒng biān rén mǎ bù féi。

春尽

屈大均

清明正是最愁时,泪作空蒙细雨丝。qīng míng zhèng shì zuì chóu shí,lèi zuò kōng méng xì yǔ sī。
春色欲寻无处所,莺花不遣恨人知。chūn sè yù xún wú chù suǒ,yīng huā bù qiǎn hèn rén zhī。

春尽

屈大均

细雨春山乱出泉,愁随流水日涓涓。xì yǔ chūn shān luàn chū quán,chóu suí liú shuǐ rì juān juān。
泪痕留与青青草,半作棠梨半杜鹃。lèi hén liú yǔ qīng qīng cǎo,bàn zuò táng lí bàn dù juān。

春尽

屈大均

一夕春归失丽华,无多蛱蝶扑晴沙。yī xī chūn guī shī lì huá,wú duō jiá dié pū qíng shā。
红馀杜宇无非血,白到棠梨不是花。hóng yú dù yǔ wú fēi xuè,bái dào táng lí bù shì huā。

春迟

屈大均

今年春早却春迟,冻死莺花春不知。jīn nián chūn zǎo què chūn chí,dòng sǐ yīng huā chūn bù zhī。
凄绝清明纷雨雪,苦寒如在雁门时。qī jué qīng míng fēn yǔ xuě,kǔ hán rú zài yàn mén shí。

巫山

屈大均

巫山亦有望夫台,神女何年化石来。wū shān yì yǒu wàng fū tái,shén nǚ hé nián huà shí lái。
一自襄王魂梦接,至今云雨不曾开。yī zì xiāng wáng hún mèng jiē,zhì jīn yún yǔ bù céng kāi。

巫山

屈大均

一峰终古一相思,绝似哀猿无尽时。yī fēng zhōng gǔ yī xiāng sī,jué shì āi yuán wú jǐn shí。
神女风流在何处,芙蓉十二是蛾眉。shén nǚ fēng liú zài hé chù,fú róng shí èr shì é méi。

香溪

屈大均

香溪有女旧如花,定是巫峰一朵霞。xiāng xī yǒu nǚ jiù rú huā,dìng shì wū fēng yī duǒ xiá。
谁分琵琶弹马上,空留哀怨满龙沙。shuí fēn pí pá dàn mǎ shàng,kōng liú āi yuàn mǎn lóng shā。

杜鹃花

屈大均

栈阁连云百道斜,猿声处处接三巴。zhàn gé lián yún bǎi dào xié,yuán shēng chù chù jiē sān bā。
无多望帝春魂在,半作啼鹃半作花。wú duō wàng dì chūn hún zài,bàn zuò tí juān bàn zuò huā。

杜鹃花

屈大均

春魂多少在蚕丛,化作山花踯躅红。chūn hún duō shǎo zài cán cóng,huà zuò shān huā zhí zhú hóng。
朵朵知含亡国恨,无情亦与子鹃同。duǒ duǒ zhī hán wáng guó hèn,wú qíng yì yǔ zi juān tóng。

杜鹃花

屈大均

豹汝多情又作花,枝枝古血似残霞。bào rǔ duō qíng yòu zuò huā,zhī zhī gǔ xuè shì cán xiá。
春归乱向鱼凫落,绝似飘零帝子家。chūn guī luàn xiàng yú fú luò,jué shì piāo líng dì zi jiā。

杜鹃花

屈大均

开处千山万壑香,一花一叶是君王。kāi chù qiān shān wàn hè xiāng,yī huā yī yè shì jūn wáng。
心伤野死重瞳似,再拜春丛涕泪长。xīn shāng yě sǐ zhòng tóng shì,zài bài chūn cóng tì lèi zhǎng。