古诗词

芙蓉溪避暑赠欧阳伟人

成鹫

千家雨过巷人稀,近竹开门见翠微。qiān jiā yǔ guò xiàng rén xī,jìn zhú kāi mén jiàn cuì wēi。
静处有风消烈暑,病中无日释寒衣。jìng chù yǒu fēng xiāo liè shǔ,bìng zhōng wú rì shì hán yī。
溪翁坐对吴牛喘,山鸟低同野马飞。xī wēng zuò duì wú niú chuǎn,shān niǎo dī tóng yě mǎ fēi。
辛苦西归老词客,不知曾否忆渔矶。xīn kǔ xī guī lǎo cí kè,bù zhī céng fǒu yì yú jī。

雨夜怀家山诸子

成鹫

小楼深坐一镫微,风雨凄清影自依。xiǎo lóu shēn zuò yī dèng wēi,fēng yǔ qī qīng yǐng zì yī。
乡国别来无只字,天涯相念各重扉。xiāng guó bié lái wú zhǐ zì,tiān yá xiāng niàn gè zhòng fēi。
病思就岳求苓术,梦喜还山见蕨薇。bìng sī jiù yuè qiú líng shù,mèng xǐ hái shān jiàn jué wēi。
一事无成君莫讶,章缝今已易三衣。yī shì wú chéng jūn mò yà,zhāng fèng jīn yǐ yì sān yī。

早起书怀

成鹫

晴光初散鸟声匀,病客眠多坐及晨。qíng guāng chū sàn niǎo shēng yún,bìng kè mián duō zuò jí chén。
风引村烟生曲突,水涵窗日上承尘。fēng yǐn cūn yān shēng qū tū,shuǐ hán chuāng rì shàng chéng chén。
发当短后从依佛,身到穷时重许人。fā dāng duǎn hòu cóng yī fú,shēn dào qióng shí zhòng xǔ rén。
十里家山千里目,出门无地不迷津。shí lǐ jiā shān qiān lǐ mù,chū mén wú dì bù mí jīn。

秋夜怀罗颢甫

成鹫

不到山中月再弦,夜来重忆住山缘。bù dào shān zhōng yuè zài xián,yè lái zhòng yì zhù shān yuán。
身依好友乡心断,眼见时人道力坚。shēn yī hǎo yǒu xiāng xīn duàn,yǎn jiàn shí rén dào lì jiān。
露下草虫闻细语,风前巢鹤解安禅。lù xià cǎo chóng wén xì yǔ,fēng qián cháo hè jiě ān chán。
思君又是凉秋候,拟就漫溪半榻眠。sī jūn yòu shì liáng qiū hòu,nǐ jiù màn xī bàn tà mián。

欧铁泉过赠赋答

成鹫

拟向空山老此身,一庵风雨四无邻。nǐ xiàng kōng shān lǎo cǐ shēn,yī ān fēng yǔ sì wú lín。
闲门隙处临秋水,清磬声中见故人。xián mén xì chù lín qiū shuǐ,qīng qìng shēng zhōng jiàn gù rén。
红树忽增秋后色,高花愁裛路旁尘。hóng shù hū zēng qiū hòu sè,gāo huā chóu yì lù páng chén。
闻君道我为僧好,自顾须眉恐未真。wén jūn dào wǒ wèi sēng hǎo,zì gù xū méi kǒng wèi zhēn。

赠王彝渐

成鹫

篱落秋深感昔游,故人相见笑汤休。lí luò qiū shēn gǎn xī yóu,gù rén xiāng jiàn xiào tāng xiū。
与君莲社同花甲,羡尔桩堂尚黑头。yǔ jūn lián shè tóng huā jiǎ,xiàn ěr zhuāng táng shàng hēi tóu。
沧海迢遥生远梦,青萝咫尺隔丹丘。cāng hǎi tiáo yáo shēng yuǎn mèng,qīng luó zhǐ chǐ gé dān qiū。
何堪世难还同病,弹遍西风旧蒯缑。hé kān shì nán hái tóng bìng,dàn biàn xī fēng jiù kuǎi gōu。

鬻剑诗

成鹫

老去逢场渐息心,床头辜负不祥金。lǎo qù féng chǎng jiàn xī xīn,chuáng tóu gū fù bù xiáng jīn。
开将古匣霜盈手,博得山厨饭一鬵。kāi jiāng gǔ xiá shuāng yíng shǒu,bó dé shān chú fàn yī qín。
从此星辰虚着眼,谩劳风雨废长吟。cóng cǐ xīng chén xū zhe yǎn,mán láo fēng yǔ fèi zhǎng yín。
还君故物犹堪把,曾记延平遂至今。hái jūn gù wù yóu kān bǎ,céng jì yán píng suì zhì jīn。

留别诸子还山

成鹫

行行且莫怅离群,笑指前山日欲曛。xíng xíng qiě mò chàng lí qún,xiào zhǐ qián shān rì yù xūn。
此际谁为当去客,及时犹得少迟君。cǐ jì shuí wèi dāng qù kè,jí shí yóu dé shǎo chí jūn。
归僧箬笠全冲雪,老我茅堂半住云。guī sēng ruò lì quán chōng xuě,lǎo wǒ máo táng bàn zhù yún。
别后故交劳远梦,夜钟无计遣相闻。bié hòu gù jiāo láo yuǎn mèng,yè zhōng wú jì qiǎn xiāng wén。

留别诸子还山

成鹫

七斤破衲五条衣,结束闲身上翠微。qī jīn pò nà wǔ tiáo yī,jié shù xián shēn shàng cuì wēi。
满地风尘成老丑,一天雨雪独来归。mǎn dì fēng chén chéng lǎo chǒu,yī tiān yǔ xuě dú lái guī。
江山未辨谁宾主,今昨何曾有是非。jiāng shān wèi biàn shuí bīn zhǔ,jīn zuó hé céng yǒu shì fēi。
从此孤僧似孤鹤,出门长与白云飞。cóng cǐ gū sēng shì gū hè,chū mén zhǎng yǔ bái yún fēi。

山中除夕与诸子同赋

成鹫

日暮方思早入林,残除镫火住山心。rì mù fāng sī zǎo rù lín,cán chú dèng huǒ zhù shān xīn。
寒斋有客先春到,孤榻留僧彻夜吟。hán zhāi yǒu kè xiān chūn dào,gū tà liú sēng chè yè yín。
老向邻鸡啼处过,坐从檐雨听时深。lǎo xiàng lín jī tí chù guò,zuò cóng yán yǔ tīng shí shēn。
蹉跎一夕成今古,宇宙茫茫涕自涔。cuō tuó yī xī chéng jīn gǔ,yǔ zhòu máng máng tì zì cén。

山居与霍宾辉孝廉园亭相近漫题其壁

成鹫

行遍千峰得此村,结茅况复近高轩。xíng biàn qiān fēng dé cǐ cūn,jié máo kuàng fù jìn gāo xuān。
相闻爱客时开径,应许闲人来叩门。xiāng wén ài kè shí kāi jìng,yīng xǔ xián rén lái kòu mén。
半角好山谁作主,一溪流水自同源。bàn jiǎo hǎo shān shuí zuò zhǔ,yī xī liú shuǐ zì tóng yuán。
老僧昨暮鸣清磬,曾否因风到耳根。lǎo sēng zuó mù míng qīng qìng,céng fǒu yīn fēng dào ěr gēn。

送本师入云门

成鹫

老来翻喜病身闲,正好随师远闭关。lǎo lái fān xǐ bìng shēn xián,zhèng hǎo suí shī yuǎn bì guān。
留得馀生在尘世,定寻归路入名山。liú dé yú shēng zài chén shì,dìng xún guī lù rù míng shān。
溪声过耳成流转,云影无心自往还。xī shēng guò ěr chéng liú zhuǎn,yún yǐng wú xīn zì wǎng hái。
到日若从深处隐,松寮多结两三间。dào rì ruò cóng shēn chù yǐn,sōng liáo duō jié liǎng sān jiān。

寄绿园庵主人

成鹫

江门江水水漫漫,未得轻舟下急湍。jiāng mén jiāng shuǐ shuǐ màn màn,wèi dé qīng zhōu xià jí tuān。
袖里一缄寻便寄,书中唯道息机难。xiù lǐ yī jiān xún biàn jì,shū zhōng wéi dào xī jī nán。
世从善病忘应得,春似孤心老更寒。shì cóng shàn bìng wàng yīng dé,chūn shì gū xīn lǎo gèng hán。
莫遣绿围围不住,东风吹入楚云端。mò qiǎn lǜ wéi wéi bù zhù,dōng fēng chuī rù chǔ yún duān。

过市门贻社中诸子

成鹫

兀坐空林远思兴,闲心时复在高朋。wù zuò kōng lín yuǎn sī xīng,xián xīn shí fù zài gāo péng。
重经旧路成生客,笑向旁人认老僧。zhòng jīng jiù lù chéng shēng kè,xiào xiàng páng rén rèn lǎo sēng。
沧海偶来甜鹤梦,青山归去忆渔灯。cāng hǎi ǒu lái tián hè mèng,qīng shān guī qù yì yú dēng。
相逢况是论心地,莫怪频频说上乘。xiāng féng kuàng shì lùn xīn dì,mò guài pín pín shuō shàng chéng。

闰上巳社集片檀庵赏菊

成鹫

乱来何幸得同堂,野寺频过逸兴长。luàn lái hé xìng dé tóng táng,yě sì pín guò yì xīng zhǎng。
视历两回逢上巳,看花三月似重阳。shì lì liǎng huí féng shàng sì,kàn huā sān yuè shì zhòng yáng。
时宜不合如孤客,秋意无端出众芳。shí yí bù hé rú gū kè,qiū yì wú duān chū zhòng fāng。
归去石桥桥畔笑,问君谁是古柴桑。guī qù shí qiáo qiáo pàn xiào,wèn jūn shuí shì gǔ chái sāng。

题片檀庵壁

成鹫

谁把旃檀作梵宫,清溪曲曲径斜通。shuí bǎ zhān tán zuò fàn gōng,qīng xī qū qū jìng xié tōng。
经年老衲坐当壁,几度大江流向东。jīng nián lǎo nà zuò dāng bì,jǐ dù dà jiāng liú xiàng dōng。
阶燕啄泥停宿雨,窗绳触纸引微风。jiē yàn zhuó ní tíng sù yǔ,chuāng shéng chù zhǐ yǐn wēi fēng。
休心更说观心法,石室绳床笑懒融。xiū xīn gèng shuō guān xīn fǎ,shí shì shéng chuáng xiào lǎn róng。

赠吕耕山

成鹫

逢人唯劝作真儒,此事如君谅不辜。féng rén wéi quàn zuò zhēn rú,cǐ shì rú jūn liàng bù gū。
但解青莲生火宅,何妨浊水得玄珠。dàn jiě qīng lián shēng huǒ zhái,hé fáng zhuó shuǐ dé xuán zhū。
道存琴瑟调应好,心向蒲团坐亦枯。dào cún qín sè diào yīng hǎo,xīn xiàng pú tuán zuò yì kū。
我已出家君罢道,相看无计赠区区。wǒ yǐ chū jiā jūn bà dào,xiāng kàn wú jì zèng qū qū。

送铁城诸子还邑寄题曹调仲读书堂

成鹫

谩从尘籍问三馀,试听山僧说太初。mán cóng chén jí wèn sān yú,shì tīng shān sēng shuō tài chū。
仓颉未生先有字,庖羲才画已无书。cāng jié wèi shēng xiān yǒu zì,páo xī cái huà yǐ wú shū。
江城习静门长闭,海日当空室自虚。jiāng chéng xí jìng mén zhǎng bì,hǎi rì dāng kōng shì zì xū。
归去致声曹处士,高秋迟我子云居。guī qù zhì shēng cáo chù shì,gāo qiū chí wǒ zi yún jū。

雨中寄罗戒轩

成鹫

莫嫌寒雨打孤篷,添得新泉听不穷。mò xián hán yǔ dǎ gū péng,tiān dé xīn quán tīng bù qióng。
昨夜分流栽药地,今朝闲杀灌园翁。zuó yè fēn liú zāi yào dì,jīn cháo xián shā guàn yuán wēng。
空山风雪逢人少,到处晴阴与子同。kōng shān fēng xuě féng rén shǎo,dào chù qíng yīn yǔ zi tóng。
几度欲来寻旧约,数探书札出怀中。jǐ dù yù lái xún jiù yuē,shù tàn shū zhá chū huái zhōng。

黄连江口怀旧

成鹫

曾从严武此登台,旧路经过首重回。céng cóng yán wǔ cǐ dēng tái,jiù lù jīng guò shǒu zhòng huí。
兵革几年孤鹤去,风尘满地一僧来。bīng gé jǐ nián gū hè qù,fēng chén mǎn dì yī sēng lái。
雪边老树含生理,乱后新畬有劫灰。xuě biān lǎo shù hán shēng lǐ,luàn hòu xīn shē yǒu jié huī。
遂使居人厌征战,相逢不敢说行枚。suì shǐ jū rén yàn zhēng zhàn,xiāng féng bù gǎn shuō xíng méi。