古诗词

厓山吊古其二

何治

庙门高倚夕阳开,古木苍藤猿啸哀。miào mén gāo yǐ xī yáng kāi,gǔ mù cāng téng yuán xiào āi。
金阙汴京何处所,慈元宫殿长蒿莱。jīn quē biàn jīng hé chù suǒ,cí yuán gōng diàn zhǎng hāo lái。

厓山吊古其一

何治

无怠无荒,四夷来王。wú dài wú huāng,sì yí lái wáng。
怠而荒矣,厓山其亡。dài ér huāng yǐ,yá shān qí wáng。
厓山兀兀,厓水汤汤。yá shān wù wù,yá shuǐ tāng tāng。
天地其长,日月其光。tiān dì qí zhǎng,rì yuè qí guāng。
鉴前者失,愿献我皇。jiàn qián zhě shī,yuàn xiàn wǒ huáng。

送止言澹归两公先入栖贤

释今镜

俱出烽烟外,深山随所之。jù chū fēng yān wài,shēn shān suí suǒ zhī。
溪声初洗耳,雪色动扬眉。xī shēng chū xǐ ěr,xuě sè dòng yáng méi。
草没安禅稳,人稀乞食迟。cǎo méi ān chán wěn,rén xī qǐ shí chí。
茅茨宽结构,待我隔秋期。máo cí kuān jié gòu,dài wǒ gé qiū qī。

秋夜独步

释今镜

静夜寡俦侣,行行疏磬飘。jìng yè guǎ chóu lǚ,xíng xíng shū qìng piāo。
素怀江月近,破衲晚风招。sù huái jiāng yuè jìn,pò nà wǎn fēng zhāo。
随意惟残夜,回头是断桥。suí yì wéi cán yè,huí tóu shì duàn qiáo。
因知天地内,万籁一无聊。yīn zhī tiān dì nèi,wàn lài yī wú liáo。

赠冯紫光游

释今镜

满天风雪下,怜汝独行人。mǎn tiān fēng xuě xià,lián rǔ dú xíng rén。
旅食嗟何晚,寒衣薄过春。lǚ shí jiē hé wǎn,hán yī báo guò chūn。
他乡言语拙,失路性情真。tā xiāng yán yǔ zhuō,shī lù xìng qíng zhēn。
今古悲游子,谁为激入秦。jīn gǔ bēi yóu zi,shuí wèi jī rù qín。

送见一公还栖贤

释今镜

约君投老是匡庐,金井埋头愿不虚。yuē jūn tóu lǎo shì kuāng lú,jīn jǐng mái tóu yuàn bù xū。
松未成阴归计早,雪犹当路客途纡。sōng wèi chéng yīn guī jì zǎo,xuě yóu dāng lù kè tú yū。
休惊屋破藏冰柱,好借窗明读梵书。xiū jīng wū pò cáng bīng zhù,hǎo jiè chuāng míng dú fàn shū。
行爱清冬风日美,白云深处莫踌躇。xíng ài qīng dōng fēng rì měi,bái yún shēn chù mò chóu chú。

送万赖公出岭

释今镜

霜天只有雁南飞,何事苍凉又别离。shuāng tiān zhǐ yǒu yàn nán fēi,hé shì cāng liáng yòu bié lí。
今日共伤杨柳尽,明年遥忆杜鹃期。jīn rì gòng shāng yáng liǔ jǐn,míng nián yáo yì dù juān qī。
频经野戍人多识,历上重滩路较迟。pín jīng yě shù rén duō shí,lì shàng zhòng tān lù jiào chí。
一钵自谙云水冷,乱峰孤影独行持。yī bō zì ān yún shuǐ lěng,luàn fēng gū yǐng dú xíng chí。

石其人

冯椿

才名惊世在名山,山在其人方寸间。cái míng jīng shì zài míng shān,shān zài qí rén fāng cùn jiān。
不是其人身不出,白云深闭九重关。bù shì qí rén shēn bù chū,bái yún shēn bì jiǔ zhòng guān。

田妇

冯椿

谁家少妇着青裙,低笠随夫笑语耘。shuí jiā shǎo fù zhe qīng qún,dī lì suí fū xiào yǔ yún。
多少深宫闲白昼,烟花涂抹几如君。duō shǎo shēn gōng xián bái zhòu,yān huā tú mǒ jǐ rú jūn。

游浮邱呈赵太史

刘尧佐

海上丹邱一径通,千年仙迹未冥蒙。hǎi shàng dān qiū yī jìng tōng,qiān nián xiān jì wèi míng méng。
珊瑚井后丹光在,玳瑁亭高凤吹空。shān hú jǐng hòu dān guāng zài,dài mào tíng gāo fèng chuī kōng。
倚槛苍烟浮叠嶂,开尊紫气隐帘栊。yǐ kǎn cāng yān fú dié zhàng,kāi zūn zǐ qì yǐn lián lóng。
玉堂仙吏新篇满,已副名山石室中。yù táng xiān lì xīn piān mǎn,yǐ fù míng shān shí shì zhōng。

偶作

梁玉姬

忆郎瞥见在春郊,欢极轻将翠袖招。yì láng piē jiàn zài chūn jiāo,huān jí qīng jiāng cuì xiù zhāo。
近觑庞儿原不是,羞生双颊晕难消。jìn qù páng ér yuán bù shì,xiū shēng shuāng jiá yūn nán xiāo。

暮春后园

孟洋

暇日西园内,问春春欲归。xiá rì xī yuán nèi,wèn chūn chūn yù guī。
雀惊看果落,蝶懒觉花稀。què jīng kàn guǒ luò,dié lǎn jué huā xī。
积水斜通径,游丝暗着衣。jī shuǐ xié tōng jìng,yóu sī àn zhe yī。
流光不可转,心事苦多违。liú guāng bù kě zhuǎn,xīn shì kǔ duō wéi。

孟洋

湘流落日外,沙迥暮生烟。xiāng liú luò rì wài,shā jiǒng mù shēng yān。
杳杳千峰失,霏霏万壑连。yǎo yǎo qiān fēng shī,fēi fēi wàn hè lián。
鹊翻知浦树,人语辨江船。què fān zhī pǔ shù,rén yǔ biàn jiāng chuán。
暗里猿声断,愁深搅夜眠。àn lǐ yuán shēng duàn,chóu shēn jiǎo yè mián。

重过康庄驿

孟洋

汝上初经月,康庄兹再行。rǔ shàng chū jīng yuè,kāng zhuāng zī zài xíng。
孤心天外系,白发道边生。gū xīn tiān wài xì,bái fā dào biān shēng。
雪草交狐迹,风沙斗马鸣。xuě cǎo jiāo hú jì,fēng shā dòu mǎ míng。
遥怜清济色,未肯濯尘缨。yáo lián qīng jì sè,wèi kěn zhuó chén yīng。

访龙洞

孟洋

野情尘外惬,秋思马前生。yě qíng chén wài qiè,qiū sī mǎ qián shēng。
去雁迷山色,悬藤落涧声。qù yàn mí shān sè,xuán téng luò jiàn shēng。
洞空千树响,云细一花明。dòng kōng qiān shù xiǎng,yún xì yī huā míng。
渐觉人踪绝,烟霞近赤城。jiàn jué rén zōng jué,yān xiá jìn chì chéng。

有悼一首为华泉大司徒作

孟洋

早修容服侍明公,琴匣书签坐卧同。zǎo xiū róng fú shì míng gōng,qín xiá shū qiān zuò wò tóng。
春色故随流水去,雨声犹向落花中。chūn sè gù suí liú shuǐ qù,yǔ shēng yóu xiàng luò huā zhōng。
月明东阁凭阑歇,尘暗西窗倚镜空。yuè míng dōng gé píng lán xiē,chén àn xī chuāng yǐ jìng kōng。
十二峰头云不尽,夜深还到楚王宫。shí èr fēng tóu yún bù jǐn,yè shēn hái dào chǔ wáng gōng。

回雁峰

孟洋

回雁峰高起夕岚,孤舟落日系江潭。huí yàn fēng gāo qǐ xī lán,gū zhōu luò rì xì jiāng tán。
雁知瘴疠愁南渡,逐客明朝路更南。yàn zhī zhàng lì chóu nán dù,zhú kè míng cháo lù gèng nán。

秋夜次陈次卯韵

柯元楫

露重花梢滴有声,闲庭人静听残更。lù zhòng huā shāo dī yǒu shēng,xián tíng rén jìng tīng cán gèng。
相思最怕楼头月,照入空床梦不成。xiāng sī zuì pà lóu tóu yuè,zhào rù kōng chuáng mèng bù chéng。

丹阳道中

黄玄

五陵为客久,儒服满尘埃。wǔ líng wèi kè jiǔ,rú fú mǎn chén āi。
望阙无知己,还乡愧不才。wàng quē wú zhī jǐ,hái xiāng kuì bù cái。
山阴残雨度,河广断云开。shān yīn cán yǔ dù,hé guǎng duàn yún kāi。
归去多朋旧,春城共酒杯。guī qù duō péng jiù,chūn chéng gòng jiǔ bēi。

河上立春

黄玄

故国几时别,殊乡今早春。gù guó jǐ shí bié,shū xiāng jīn zǎo chūn。
青阳开霁雪,残日送归人。qīng yáng kāi jì xuě,cán rì sòng guī rén。
渐与云霄隔,空惊岁月新。jiàn yǔ yún xiāo gé,kōng jīng suì yuè xīn。
不堪零落处,愁泪满衣巾。bù kān líng luò chù,chóu lèi mǎn yī jīn。