古诗词

星岩二十景石室龙床

梁景先

洞门深锁瘴烟收,斜日苍茫紫翠流。dòng mén shēn suǒ zhàng yān shōu,xié rì cāng máng zǐ cuì liú。
千里空明频入望,平原芳草暮云浮。qiān lǐ kōng míng pín rù wàng,píng yuán fāng cǎo mù yún fú。

星岩二十景石室龙床

梁景先

药室璿房逦迤开,横空苍翠自崔嵬。yào shì xuán fáng lǐ yí kāi,héng kōng cāng cuì zì cuī wéi。
石泉涌出如飞练,万顷黄云染绿苔。shí quán yǒng chū rú fēi liàn,wàn qǐng huáng yún rǎn lǜ tái。

星岩二十景石室龙床

梁景先

千寻怪石自崆峒,钟梵时闻烟蔼中。qiān xún guài shí zì kōng dòng,zhōng fàn shí wén yān ǎi zhōng。
欲向丛祠访神女,洞门回首白云封。yù xiàng cóng cí fǎng shén nǚ,dòng mén huí shǒu bái yún fēng。

题九成台

邓维循

一从晦迹懒登临,君考遗文惬素心。yī cóng huì jì lǎn dēng lín,jūn kǎo yí wén qiè sù xīn。
题壁有人留好句,索居无侣抱孤琴。tí bì yǒu rén liú hǎo jù,suǒ jū wú lǚ bào gū qín。
云霞变幻迷朝夕,身世浮沉任古今。yún xiá biàn huàn mí cháo xī,shēn shì fú chén rèn gǔ jīn。
惟有禅心与秋月,清光长伴我闲吟。wéi yǒu chán xīn yǔ qiū yuè,qīng guāng zhǎng bàn wǒ xián yín。

汉宫曲

张楷

日暮上帘钩,春花压翠楼。rì mù shàng lián gōu,chūn huā yā cuì lóu。
忽闻宣召急,罗帕掩箜篌。hū wén xuān zhào jí,luó pà yǎn kōng hóu。

金陵怀古

张楷

落日沧江雨,东风废苑春。luò rì cāng jiāng yǔ,dōng fēng fèi yuàn chūn。
莫言三国士,犹胜六朝臣。mò yán sān guó shì,yóu shèng liù cháo chén。

古词

张楷

罗帕凝香湿未干,朱樱窗外雨生寒。luó pà níng xiāng shī wèi gàn,zhū yīng chuāng wài yǔ shēng hán。
灯花知是虚传喜,落尽青煤誓不看。dēng huā zhī shì xū chuán xǐ,luò jǐn qīng méi shì bù kàn。

宫中词

张楷

宫中杨柳戏青娥,不见葳蕤舞凤过。gōng zhōng yáng liǔ xì qīng é,bù jiàn wēi ruí wǔ fèng guò。
怪底东风不相忌,隔墙吹送落花多。guài dǐ dōng fēng bù xiāng jì,gé qiáng chuī sòng luò huā duō。

江南春

张楷

满川啼鸟怨残红,水郭春园柳絮风。mǎn chuān tí niǎo yuàn cán hóng,shuǐ guō chūn yuán liǔ xù fēng。
春雨一番江水阔,草痕将绿到吴中。chūn yǔ yī fān jiāng shuǐ kuò,cǎo hén jiāng lǜ dào wú zhōng。

田园乐四首

张楷

绿杨树头山近,碧草门前径斜。lǜ yáng shù tóu shān jìn,bì cǎo mén qián jìng xié。
闭户不干俗虑,杖藜时到邻家。bì hù bù gàn sú lǜ,zhàng lí shí dào lín jiā。

田园乐四首

张楷

孤棹斜阳水村,一犁暮雨平原。gū zhào xié yáng shuǐ cūn,yī lí mù yǔ píng yuán。
藤花靡靡落地,桑叶阴阴闭门。téng huā mí mí luò dì,sāng yè yīn yīn bì mén。

田园乐四首

张楷

清明处处飞雨,寒食家家禁烟。qīng míng chù chù fēi yǔ,hán shí jiā jiā jìn yān。
满地桑阴独步,半窗花影高眠。mǎn dì sāng yīn dú bù,bàn chuāng huā yǐng gāo mián。

田园乐四首

张楷

绕砌一湾流水,当门数个长松。rào qì yī wān liú shuǐ,dāng mén shù gè zhǎng sōng。
烟中渔艇朝出,雨里人家夜春。yān zhōng yú tǐng cháo chū,yǔ lǐ rén jiā yè chūn。

和酒泉太守席上醉后作

张楷

高台秉烛看剑舞,四坐欢声杂鸣鼓。gāo tái bǐng zhú kàn jiàn wǔ,sì zuò huān shēng zá míng gǔ。
酒阑罗袖动轻寒,门外萧萧杏花雨。jiǔ lán luó xiù dòng qīng hán,mén wài xiāo xiāo xìng huā yǔ。

挽陈衍死敌

黎镒

少年长抱请缨才,舞剑鸣弓出草莱。shǎo nián zhǎng bào qǐng yīng cái,wǔ jiàn míng gōng chū cǎo lái。
铜柱自期军业建,辕门谁料将星颓。tóng zhù zì qī jūn yè jiàn,yuán mén shuí liào jiāng xīng tuí。
半千部曲生逾壮,一寸丹心死不灰。bàn qiān bù qū shēng yú zhuàng,yī cùn dān xīn sǐ bù huī。
怅望云台空一梦,英雄千载有馀哀。chàng wàng yún tái kōng yī mèng,yīng xióng qiān zài yǒu yú āi。

山中酬唐太史见访

万表

山斋寂寞腊初深,披衲朝朝闻梵音。shān zhāi jì mò là chū shēn,pī nà cháo cháo wén fàn yīn。
我已出家惟带发,君来连榻与同心。wǒ yǐ chū jiā wéi dài fā,jūn lái lián tà yǔ tóng xīn。
天涯避地因多病,幻迹随缘即故林。tiān yá bì dì yīn duō bìng,huàn jì suí yuán jí gù lín。
明月满庭残雪在,那堪孤棹返山阴。míng yuè mǎn tíng cán xuě zài,nà kān gū zhào fǎn shān yīn。

闵黎吟三首

万表

地何产楠与速,吾何畜豕与犊。dì hé chǎn nán yǔ sù,wú hé chù shǐ yǔ dú。
豕犊盈盘吏反嗔,楠速穷年束不足。shǐ dú yíng pán lì fǎn chēn,nán sù qióng nián shù bù zú。
但愿黄金满粤南,宁使黎田不盈粟。dàn yuàn huáng jīn mǎn yuè nán,níng shǐ lí tián bù yíng sù。
粤南金多吏不索,黎田粟少人未哭。yuè nán jīn duō lì bù suǒ,lí tián sù shǎo rén wèi kū。
刻箭为约安得销,岁岁生当剥吾肉。kè jiàn wèi yuē ān dé xiāo,suì suì shēng dāng bō wú ròu。
负戈因拚一命偿,嗟嗟黎人谁尔牧?fù gē yīn pàn yī mìng cháng,jiē jiē lí rén shuí ěr mù?
皇章惠尔非尔毒。huáng zhāng huì ěr fēi ěr dú。

闵黎吟三首

万表

虎兕来,犹可奔,狼师一来人无存。hǔ sì lái,yóu kě bēn,láng shī yī lái rén wú cún。
大征纵杀玉石焚,昔人雕剿只一村。dà zhēng zòng shā yù shí fén,xī rén diāo jiǎo zhǐ yī cūn。
雕剿功成赏不厚,大征荫子还荫孙。diāo jiǎo gōng chéng shǎng bù hòu,dà zhēng yīn zi hái yīn sūn。
杀一不辜尚勿为,何况万骨多冤魂。shā yī bù gū shàng wù wèi,hé kuàng wàn gǔ duō yuān hún。
愿君爵赏毋苟贪,但以三槐植尔门。yuàn jūn jué shǎng wú gǒu tān,dàn yǐ sān huái zhí ěr mén。

闵黎吟三首

万表

凿而饮,耕而食,抚黎何事来相逼?záo ér yǐn,gēng ér shí,fǔ lí hé shì lái xiāng bī?
瘠牛可耕岂不惜,姜水那堪吞满臆。jí niú kě gēng qǐ bù xī,jiāng shuǐ nà kān tūn mǎn yì。
遥明灯火忽惊疑,一望旌旗我心恻。yáo míng dēng huǒ hū jīng yí,yī wàng jīng qí wǒ xīn cè。
群黎草木岂有知,贪吏朘削无休息。qún lí cǎo mù qǐ yǒu zhī,tān lì zuī xuē wú xiū xī。
攻掠犯顺谁所为,抚黎毒黎还毒国。gōng lüè fàn shùn shuí suǒ wèi,fǔ lí dú lí hái dú guó。
南征稍喜平崖公,歼扫惟悲不为德。nán zhēng shāo xǐ píng yá gōng,jiān sǎo wéi bēi bù wèi dé。

白菊

袁珽

一种芳姿迥出尘,琼瑶为骨玉为神。yī zhǒng fāng zī jiǒng chū chén,qióng yáo wèi gǔ yù wèi shén。
细看篱下衔杯客,疑是窗前映雪人。xì kàn lí xià xián bēi kè,yí shì chuāng qián yìng xuě rén。
冷艳每从梅共色,淡妆长与月为邻。lěng yàn měi cóng méi gòng sè,dàn zhuāng zhǎng yǔ yuè wèi lín。
几回晓向疏帘看,认作何郎恐未真。jǐ huí xiǎo xiàng shū lián kàn,rèn zuò hé láng kǒng wèi zhēn。