古诗词

为文西寄情

林章

教成歌舞也风流,曾学西家得似不?jiào chéng gē wǔ yě fēng liú,céng xué xī jiā dé shì bù?
今日眉颦非是病,为郎锁下一春愁。jīn rì méi pín fēi shì bìng,wèi láng suǒ xià yī chūn chóu。

崔季莺

林章

怕教雪落歌应懒,愁作云飞舞不轻。pà jiào xuě luò gē yīng lǎn,chóu zuò yún fēi wǔ bù qīng。
偷向东风啼柳畔,一行花雨一声莺。tōu xiàng dōng fēng tí liǔ pàn,yī xíng huā yǔ yī shēng yīng。

为宋洛云寄林大合

林章

春江拾翠日徘徊,留枕曾怜子建才。chūn jiāng shí cuì rì pái huái,liú zhěn céng lián zi jiàn cái。
不信多情归赋后,更无一梦此中来。bù xìn duō qíng guī fù hòu,gèng wú yī mèng cǐ zhōng lái。

姊妹行

林章

与姊别时啼,头比姊肩低。yǔ zǐ bié shí tí,tóu bǐ zǐ jiān dī。
几年不见姊,眉与姊夫齐。jǐ nián bù jiàn zǐ,méi yǔ zǐ fū qí。
春兰秋菊各芳泽,花蚤花迟总堪惜。chūn lán qiū jú gè fāng zé,huā zǎo huā chí zǒng kān xī。
生憎一对似花人,恼杀十年花下客。shēng zēng yī duì shì huā rén,nǎo shā shí nián huā xià kè。
花时能几何,客恨不胜多。huā shí néng jǐ hé,kè hèn bù shèng duō。
翻作相思树,缠丝复绕萝。fān zuò xiāng sī shù,chán sī fù rào luó。
鸳鸯宿海底,好梦落风波。yuān yāng sù hǎi dǐ,hǎo mèng luò fēng bō。
空有青衫泪,双弹向翠蛾。kōng yǒu qīng shān lèi,shuāng dàn xiàng cuì é。
寂寂杨花坞,迢迢桃叶渡。jì jì yáng huā wù,tiáo tiáo táo yè dù。
长江南北头,总是相思路。zhǎng jiāng nán běi tóu,zǒng shì xiāng sī lù。
新人本非新,故人应是故。xīn rén běn fēi xīn,gù rén yīng shì gù。
只道相怜亲上亲,那识相思苦中苦。zhǐ dào xiāng lián qīn shàng qīn,nà shí xiāng sī kǔ zhōng kǔ。
忆故如望月,望圆复愁缺。yì gù rú wàng yuè,wàng yuán fù chóu quē。
怜新若转弦,一转一缠绵。lián xīn ruò zhuǎn xián,yī zhuǎn yī chán mián。
缠绵复绻缱,见妹如姊面。chán mián fù quǎn qiǎn,jiàn mèi rú zǐ miàn。
年年春风时,那作双飞燕。nián nián chūn fēng shí,nà zuò shuāng fēi yàn。
姊应山上采蘼芜,妹莫尊前唱鹧鸪。zǐ yīng shān shàng cǎi mí wú,mèi mò zūn qián chàng zhè gū。
昨日书来无别话,为侬珍重大姨夫。zuó rì shū lái wú bié huà,wèi nóng zhēn zhòng dà yí fū。

少年行

林章

君不见长安侠少年,酒底高歌花底眠。jūn bù jiàn zhǎng ān xiá shǎo nián,jiǔ dǐ gāo gē huā dǐ mián。
斗鸡走马千金散,何曾盗个官家钱。dòu jī zǒu mǎ qiān jīn sàn,hé céng dào gè guān jiā qián。
一朝忽报边烽起,从军不待别妻子。yī cháo hū bào biān fēng qǐ,cóng jūn bù dài bié qī zi。
但言割地与和亲,不愁战死愁羞死。dàn yán gē dì yǔ hé qīn,bù chóu zhàn sǐ chóu xiū sǐ。

偶成

赵次诚

村南谁唱《饭牛歌》,我正归耕洗绿蓑。cūn nán shuí chàng fàn niú gē,wǒ zhèng guī gēng xǐ lǜ suō。
鸥鹭滩随山意转,莺花春背老怀多。ōu lù tān suí shān yì zhuǎn,yīng huā chūn bèi lǎo huái duō。
文当覆缶亦天尔,饮不尽樽如月何。wén dāng fù fǒu yì tiān ěr,yǐn bù jǐn zūn rú yuè hé。
翠羽声微天欲雪,古梅树下醉婆娑。cuì yǔ shēng wēi tiān yù xuě,gǔ méi shù xià zuì pó suō。

溪居晚酌

赵次诚

主人呼酒开新屋,绿水绕门光泬寥。zhǔ rén hū jiǔ kāi xīn wū,lǜ shuǐ rào mén guāng jué liáo。
山气隔溪浑似雨,沙禽喧浦欲生潮。shān qì gé xī hún shì yǔ,shā qín xuān pǔ yù shēng cháo。
江人击鼓祠荒庙,野客载花归断桥。jiāng rén jī gǔ cí huāng miào,yě kè zài huā guī duàn qiáo。
拂石闲吟待明月,茶烟如缕竹萧萧。fú shí xián yín dài míng yuè,chá yān rú lǚ zhú xiāo xiāo。

早梅

赵次诚

江南冬十二月,溪上梅三两花。jiāng nán dōng shí èr yuè,xī shàng méi sān liǎng huā。
载取小舟香影,月明自棹回家。zài qǔ xiǎo zhōu xiāng yǐng,yuè míng zì zhào huí jiā。

过方丈园亭

王稚登

旧别雪鳞鳞,重来及仲春。jiù bié xuě lín lín,zhòng lái jí zhòng chūn。
马能穿绿竹,鹤亦认乌巾。mǎ néng chuān lǜ zhú,hè yì rèn wū jīn。
山沼松舟小,春茶石灶新。shān zhǎo sōng zhōu xiǎo,chūn chá shí zào xīn。
鹿门堪避俗,他日愿为邻。lù mén kān bì sú,tā rì yuàn wèi lín。

龙母庙

王稚登

松坞石林林,秋风万壑阴。sōng wù shí lín lín,qiū fēng wàn hè yīn。
泉清尘客耳,花照定僧心。quán qīng chén kè ěr,huā zhào dìng sēng xīn。
龙去野祠破,鸟啼山竹深。lóng qù yě cí pò,niǎo tí shān zhú shēn。
苍生饥渴甚,朝夕望为霖。cāng shēng jī kě shén,cháo xī wàng wèi lín。

云泉庵听僧吹笛

王稚登

吹笛破山翠,萧萧夜壑停。chuī dí pò shān cuì,xiāo xiāo yè hè tíng。
一声杯上雨,万感鬓前星。yī shēng bēi shàng yǔ,wàn gǎn bìn qián xīng。
断续音成梵,多罗曲是经。duàn xù yīn chéng fàn,duō luó qū shì jīng。
虽无杨柳落,凄怨不堪听。suī wú yáng liǔ luò,qī yuàn bù kān tīng。

寄方子时二首

王稚登

之子卧幽谷,相过岁暮时。zhī zi wò yōu gǔ,xiāng guò suì mù shí。
呼童穿马涧,贳酒出龙池。hū tóng chuān mǎ jiàn,shì jiǔ chū lóng chí。
生事惟樵斧,年光有鬓丝。shēng shì wéi qiáo fǔ,nián guāng yǒu bìn sī。
梅花开傥遍,鸡黍不须期。méi huā kāi tǎng biàn,jī shǔ bù xū qī。

寄方子时二首

王稚登

避人成独往,一室谢喧嚣。bì rén chéng dú wǎng,yī shì xiè xuān xiāo。
泉近书声碎,山深酒价高。quán jìn shū shēng suì,shān shēn jiǔ jià gāo。
千峰对茅屋,终日听松涛。qiān fēng duì máo wū,zhōng rì tīng sōng tāo。
五亩瓜园地,躬耕莫惮劳。wǔ mǔ guā yuán dì,gōng gēng mò dàn láo。

白丈自杭州归要游天池

王稚登

桃花零落尽,游赏与君同。táo huā líng luò jǐn,yóu shǎng yǔ jūn tóng。
僧住松声里,莺啼石壁中。sēng zhù sōng shēng lǐ,yīng tí shí bì zhōng。
岩光晴处紫,池色晚来空。yán guāng qíng chù zǐ,chí sè wǎn lái kōng。
莫把琵琶奏,尊前有白公。mò bǎ pí pá zòu,zūn qián yǒu bái gōng。

虎丘寺看妓人走马

王稚登

骏马龙驹种,佳人燕子身。jùn mǎ lóng jū zhǒng,jiā rén yàn zi shēn。
驰驱下夕坂,险绝太惊人。chí qū xià xī bǎn,xiǎn jué tài jīng rén。
血是蹄间汗,香为鬓里尘。xuè shì tí jiān hàn,xiāng wèi bìn lǐ chén。
解鞍慵不语,游子替伤神。jiě ān yōng bù yǔ,yóu zi tì shāng shén。

陈佥宪园林

王稚登

十亩瓜园地,因之早挂冠。shí mǔ guā yuán dì,yīn zhī zǎo guà guān。
衣裳竹里翠,门巷雨中寒。yī shang zhú lǐ cuì,mén xiàng yǔ zhōng hán。
夕鸟留归听,秋花耐醉看。xī niǎo liú guī tīng,qiū huā nài zuì kàn。
多君下榻意,不忍负余欢。duō jūn xià tà yì,bù rěn fù yú huān。

天池看月

王稚登

禅心何处是,窗里石莲峰。chán xīn hé chù shì,chuāng lǐ shí lián fēng。
池黑松千片,崖深月一重。chí hēi sōng qiān piàn,yá shēn yuè yī zhòng。
山光寒客剑,霜气入僧钟。shān guāng hán kè jiàn,shuāng qì rù sēng zhōng。
怜取嫦娥意,清辉照病容。lián qǔ cháng é yì,qīng huī zhào bìng róng。

支硎寺看梅听僧家吹笛

王稚登

梅引何郎兴,山余支遁名。méi yǐn hé láng xīng,shān yú zhī dùn míng。
寒泉似陇水,僧笛学羌声。hán quán shì lǒng shuǐ,sēng dí xué qiāng shēng。
一雨花林寂,无人山殿清。yī yǔ huā lín jì,wú rén shān diàn qīng。
年年二三月,繁丽不堪行。nián nián èr sān yuè,fán lì bù kān xíng。

看梅过玄墓山中二首

王稚登

人似梅花瘦,舟如兰叶长。rén shì méi huā shòu,zhōu rú lán yè zhǎng。
青山十亩白,流水一春香。qīng shān shí mǔ bái,liú shuǐ yī chūn xiāng。
种密人难入,开齐夜有光。zhǒng mì rén nán rù,kāi qí yè yǒu guāng。
苔枝容我折,野老不嗔狂。tái zhī róng wǒ zhé,yě lǎo bù chēn kuáng。

看梅过玄墓山中二首

王稚登

桥外花开日,分明雪作图。qiáo wài huā kāi rì,fēn míng xuě zuò tú。
不将他树杂,未有一家无。bù jiāng tā shù zá,wèi yǒu yī jiā wú。
多处半青嶂,香时过太湖。duō chù bàn qīng zhàng,xiāng shí guò tài hú。
浊醪元易得,市远亦须沽。zhuó láo yuán yì dé,shì yuǎn yì xū gū。