古诗词

元日喜雪怀方员外以常

张羽

片片逐年来,皎色映楼台。piàn piàn zhú nián lái,jiǎo sè yìng lóu tái。
坠花惊爆竹,落素湿香梅。zhuì huā jīng bào zhú,luò sù shī xiāng méi。
绕林春宴罢,扑马早朝回。rào lín chūn yàn bà,pū mǎ zǎo cháo huí。
应知洛中客,高扉徒自开。yīng zhī luò zhōng kè,gāo fēi tú zì kāi。

经德寿宫遗址

张羽

废苑民侵久,故迹理当微。fèi yuàn mín qīn jiǔ,gù jì lǐ dāng wēi。
凤础埋将隐,鸳瓦坠应飞。fèng chǔ mái jiāng yǐn,yuān wǎ zhuì yīng fēi。
辇池逢折佩,薙草得遗玑。niǎn chí féng zhé pèi,tì cǎo dé yí jī。
西陵亦如此,神游何处归。xī líng yì rú cǐ,shén yóu hé chù guī。

题赵彦征作弁山卷

张羽

济济清朝彦,亭亭琼树枝。jì jì qīng cháo yàn,tíng tíng qióng shù zhī。
世胄难可保,零落遽如斯。shì zhòu nán kě bǎo,líng luò jù rú sī。
朱门亦已仆,墨沼淡无滋。zhū mén yì yǐ pū,mò zhǎo dàn wú zī。
空余图画迹,永绝人间期。kōng yú tú huà jì,yǒng jué rén jiān qī。
虚名知何益,冥寞有遗悲。xū míng zhī hé yì,míng mò yǒu yí bēi。
抚卷一长叹,想子平生时。fǔ juǎn yī zhǎng tàn,xiǎng zi píng shēng shí。

山居书志

张羽

旅寓难自遣,幸此竹林栖。lǚ yù nán zì qiǎn,xìng cǐ zhú lín qī。
石苔饶古色,山禽多夜啼。shí tái ráo gǔ sè,shān qín duō yè tí。
遗形暂尔遣,望道窅然迷。yí xíng zàn ěr qiǎn,wàng dào yǎo rán mí。
郁郁将谁语,申章默自题。yù yù jiāng shuí yǔ,shēn zhāng mò zì tí。

偶咏一首

张羽

天寒院自幽,客散人逾独。tiān hán yuàn zì yōu,kè sàn rén yú dú。
呼儿掩书罢,步庭玩苔绿。hū ér yǎn shū bà,bù tíng wán tái lǜ。
非怀高世心,为爱山中宿。fēi huái gāo shì xīn,wèi ài shān zhōng sù。

古诗三十二韵奉寄兰室居士袁省掾

张羽

吴兴袁居士,弱冠为吏师。wú xīng yuán jū shì,ruò guān wèi lì shī。
鹿鹿三十年,起身遭乱离。lù lù sān shí nián,qǐ shēn zāo luàn lí。
是时边兵骄,杀人如刈蓍。shì shí biān bīng jiāo,shā rén rú yì shī。
召吏掾幕府,狼狈不得辞。zhào lì yuàn mù fǔ,láng bèi bù dé cí。
军门日斩斫,剑戟风差差。jūn mén rì zhǎn zhuó,jiàn jǐ fēng chà chà。
虽有幕中宾,俯首莫敢窥。suī yǒu mù zhōng bīn,fǔ shǒu mò gǎn kuī。
掾曹职虽贱,不畏虎豹姿。yuàn cáo zhí suī jiàn,bù wèi hǔ bào zī。
论囚不当律,不肯书狱辞。lùn qiú bù dāng lǜ,bù kěn shū yù cí。
长兴本属土,咫尺为边陲。zhǎng xīng běn shǔ tǔ,zhǐ chǐ wèi biān chuí。
居人私往来,互市各相资。jū rén sī wǎng lái,hù shì gè xiāng zī。
边吏要功赏,诱敢遭拘累。biān lì yào gōng shǎng,yòu gǎn zāo jū lèi。
诏言犯我□,群然送圜扉。zhào yán fàn wǒ,qún rán sòng huán fēi。
将云罪当斩,掾云罪当棰。jiāng yún zuì dāng zhǎn,yuàn yún zuì dāng chuí。
师律公所守,吏议我所持。shī lǜ gōng suǒ shǒu,lì yì wǒ suǒ chí。
此本无辜人,未尝战交绥。cǐ běn wú gū rén,wèi cháng zhàn jiāo suí。
死者不可生,安得恣芟夷。sǐ zhě bù kě shēng,ān dé zì shān yí。
不然请杀掾,不能相诡随。bù rán qǐng shā yuàn,bù néng xiāng guǐ suí。
钳纸不令署,抗言动旌旗。qián zhǐ bù lìng shǔ,kàng yán dòng jīng qí。
将威亦少解,往往免为尸。jiāng wēi yì shǎo jiě,wǎng wǎng miǎn wèi shī。
从容抱案下,一军为之危。cóng róng bào àn xià,yī jūn wèi zhī wēi。
事过不言功,但言职当为。shì guò bù yán gōng,dàn yán zhí dāng wèi。
直声撼大府,加官升左司。zhí shēng hàn dà fǔ,jiā guān shēng zuǒ sī。
归来田野间,婆娑鬓如丝。guī lái tián yě jiān,pó suō bìn rú sī。
乱世身独全,家有两孝儿。luàn shì shēn dú quán,jiā yǒu liǎng xiào ér。
当时共事人,窜死吁可悲。dāng shí gòng shì rén,cuàn sǐ xū kě bēi。
天道当与善,此语不吾欺。tiān dào dāng yǔ shàn,cǐ yǔ bù wú qī。
岁久恐埋没,高义无人知。suì jiǔ kǒng mái méi,gāo yì wú rén zhī。
我欲为纪述,传信不传疑。wǒ yù wèi jì shù,chuán xìn bù chuán yí。
请君细记忆,追录休阙遗。qǐng jūn xì jì yì,zhuī lù xiū quē yí。
所活几何人,主名复为谁。suǒ huó jǐ hé rén,zhǔ míng fù wèi shuí。
新春幸缄来,此事匪我私。xīn chūn xìng jiān lái,cǐ shì fěi wǒ sī。
虽微良史才,要为来者规。suī wēi liáng shǐ cái,yào wèi lái zhě guī。

答陈传大见寄

张羽

鸟鸣何嘤嘤,伐木久矣缺。niǎo míng hé yīng yīng,fá mù jiǔ yǐ quē。
君子遗古风,故人心未绝。jūn zi yí gǔ fēng,gù rén xīn wèi jué。
贻我新诗章,问我间何阔。yí wǒ xīn shī zhāng,wèn wǒ jiān hé kuò。
置之衣袖中,三日诵不辍。zhì zhī yī xiù zhōng,sān rì sòng bù chuò。
比以琼瑶花,要以金石节。bǐ yǐ qióng yáo huā,yào yǐ jīn shí jié。
岂无蕙兰花,可以慰离别。qǐ wú huì lán huā,kě yǐ wèi lí bié。
君怀多芳草,所思在离别。jūn huái duō fāng cǎo,suǒ sī zài lí bié。
惟有皎皎心,思君如明月。wéi yǒu jiǎo jiǎo xīn,sī jūn rú míng yuè。

赋得曲院风荷赠别

张羽

露叶漾涟漪,风凉水院时。lù yè yàng lián yī,fēng liáng shuǐ yuàn shí。
翠轻愁欲断,珠圆不自持。cuì qīng chóu yù duàn,zhū yuán bù zì chí。
低昂随芰盖,翩翻卷钓丝。dī áng suí jì gài,piān fān juǎn diào sī。
盘折惊鱼游,规荡宿禽疑。pán zhé jīng yú yóu,guī dàng sù qín yí。
为语莲舟女,聊将赠别离。wèi yǔ lián zhōu nǚ,liáo jiāng zèng bié lí。

题琅琊亭

张羽

遥睇环滁秀,乃升琅琊亭。yáo dì huán chú xiù,nǎi shēng láng yá tíng。
吊古易为感,忧怀从此兴。diào gǔ yì wèi gǎn,yōu huái cóng cǐ xīng。
山川景如昔,草木递衰荣。shān chuān jǐng rú xī,cǎo mù dì shuāi róng。
泠泠碧涧泻,冉冉凉飙生。líng líng bì jiàn xiè,rǎn rǎn liáng biāo shēng。
当户猿狖啼,出谷莺鸟鸣。dāng hù yuán yòu tí,chū gǔ yīng niǎo míng。
登临且酣笑,何用劳吾形。dēng lín qiě hān xiào,hé yòng láo wú xíng。
企彼贤哲士,千载有余情。qǐ bǐ xián zhé shì,qiān zài yǒu yú qíng。

风雪图为巨上人题

张羽

苍茫云气昏,咫尺同万里。cāng máng yún qì hūn,zhǐ chǐ tóng wàn lǐ。
白雪飞满空,柳絮应堪比。bái xuě fēi mǎn kōng,liǔ xù yīng kān bǐ。
豺虎亦敛迹,何为赤行子。chái hǔ yì liǎn jì,hé wèi chì xíng zi。
扁舟蓑笠者,岂不寒堕指。biǎn zhōu suō lì zhě,qǐ bù hán duò zhǐ。
独有林巾僧,禅定因初起。dú yǒu lín jīn sēng,chán dìng yīn chū qǐ。
焚香坐虚室,松窗时暂倚。fén xiāng zuò xū shì,sōng chuāng shí zàn yǐ。
一瞬天地间,如在琼瑶里。yī shùn tiān dì jiān,rú zài qióng yáo lǐ。

米南宫云山歌

张羽

古之画法不复见,六朝人物留遗谱。gǔ zhī huà fǎ bù fù jiàn,liù cháo rén wù liú yí pǔ。
后来山水出新意,二李三王差可睹。hòu lái shān shuǐ chū xīn yì,èr lǐ sān wáng chà kě dǔ。
洪谷之后有关仝,营丘浑雄独造古。hóng gǔ zhī hòu yǒu guān tóng,yíng qiū hún xióng dú zào gǔ。
华原处士笔奇崛,余子纷纷何足数。huá yuán chù shì bǐ qí jué,yú zi fēn fēn hé zú shù。
郭熙平远疑有神,北苑烂漫皆天真。guō xī píng yuǎn yí yǒu shén,běi yuàn làn màn jiē tiān zhēn。
画院宣和众史集,俗笔姿媚非吾伦。huà yuàn xuān hé zhòng shǐ jí,sú bǐ zī mèi fēi wú lún。
岂知南宫迥不群,一扫万古丹青尘。qǐ zhī nán gōng jiǒng bù qún,yī sǎo wàn gǔ dān qīng chén。
神闲笔简意自足,窈窕青山行白云。shén xián bǐ jiǎn yì zì zú,yǎo tiǎo qīng shān xíng bái yún。
黄侯黄侯安得此,元气淋漓犹满纸。huáng hóu huáng hóu ān dé cǐ,yuán qì lín lí yóu mǎn zhǐ。
晴窗拂拭对高秋,恍惚神游华山里。qíng chuāng fú shì duì gāo qiū,huǎng hū shén yóu huá shān lǐ。
生平画癖奈此何,为子试作云山歌。shēng píng huà pǐ nài cǐ hé,wèi zi shì zuò yún shān gē。
珍藏什袭君须记,世间名画今无多。zhēn cáng shén xí jūn xū jì,shì jiān míng huà jīn wú duō。

寄题天目山房歌

张羽

昔卧香炉顶,□观山海图。xī wò xiāng lú dǐng,guān shān hǎi tú。
东游拟拂华盖云,下瞰弱水窥蓬壶。dōng yóu nǐ fú huá gài yún,xià kàn ruò shuǐ kuī péng hú。
天公有目,何不在天,世传寄在兹山颠。tiān gōng yǒu mù,hé bù zài tiān,shì chuán jì zài zī shān diān。
两泓碧水涵霜镜,炯如双曈落天边。liǎng hóng bì shuǐ hán shuāng jìng,jiǒng rú shuāng tóng luò tiān biān。
天高听卑,视亦宜然。tiān gāo tīng bēi,shì yì yí rán。
云有十二清虚之洞府,珠宫贝阙不可睹。yún yǒu shí èr qīng xū zhī dòng fǔ,zhū gōng bèi quē bù kě dǔ。
灵风飒飒卷飞雨,危石深林人上苦。líng fēng sà sà juǎn fēi yǔ,wēi shí shēn lín rén shàng kǔ。
盘涡转毂若雪山,青天际际响天鼓。pán wō zhuǎn gǔ ruò xuě shān,qīng tiān jì jì xiǎng tiān gǔ。
龙藏其中是耶非,但见神鱼作人舞。lóng cáng qí zhōng shì yé fēi,dàn jiàn shén yú zuò rén wǔ。
慎勿戏之逢彼怒,顷刻滂沱泪下土。shèn wù xì zhī féng bǐ nù,qǐng kè pāng tuó lèi xià tǔ。
前年南昌仙,邀我望山雪。qián nián nán chāng xiān,yāo wǒ wàng shān xuě。
神宫玉女待我来,欲往从之路超越。shén gōng yù nǚ dài wǒ lái,yù wǎng cóng zhī lù chāo yuè。
若人有仙骨,居与洞府邻。ruò rén yǒu xiān gǔ,jū yǔ dòng fǔ lín。
双童耕云种瑶草,石田自熟无冬春。shuāng tóng gēng yún zhǒng yáo cǎo,shí tián zì shú wú dōng chūn。
卧处烟霞飞枕席,醉里山花落酒巾。wò chù yān xiá fēi zhěn xí,zuì lǐ shān huā luò jiǔ jīn。
松风萝月朝复暮,坐见麻姑白发新。sōng fēng luó yuè cháo fù mù,zuò jiàn má gū bái fā xīn。
我欲驾白鹿,共子攀云岑。wǒ yù jià bái lù,gòng zi pān yún cén。
请天开两目,照我一片冰雪之清心。qǐng tiān kāi liǎng mù,zhào wǒ yī piàn bīng xuě zhī qīng xīn。
但恐此目不司视,如星有箕斗,不可簸与斟。dàn kǒng cǐ mù bù sī shì,rú xīng yǒu jī dòu,bù kě bǒ yǔ zhēn。
且复临泽漱金碧,听我长歌金石音。qiě fù lín zé shù jīn bì,tīng wǒ zhǎng gē jīn shí yīn。
不然倒却池中水,酿作百斛之春酒,共君酣醉卧云林。bù rán dào què chí zhōng shuǐ,niàng zuò bǎi hú zhī chūn jiǔ,gòng jūn hān zuì wò yún lín。
洪崖举手或相接,更结丹梯千万寻。hóng yá jǔ shǒu huò xiāng jiē,gèng jié dān tī qiān wàn xún。

赠倭翁

张羽

东夷来,语嗢咿。dōng yí lái,yǔ wà yī。
圣人当天九有服,小臣蝼蚁将安归。shèng rén dāng tiān jiǔ yǒu fú,xiǎo chén lóu yǐ jiāng ān guī。
万夫伐竹扶桑涘,夜捣水苔成侧理。wàn fū fá zhú fú sāng sì,yè dǎo shuǐ tái chéng cè lǐ。
制为鹊尾扇参差,再拜献入金门里。zhì wèi què wěi shàn cān chà,zài bài xiàn rù jīn mén lǐ。
君王垂衣坐法宫,天飙□□清秋同。jūn wáng chuí yī zuò fǎ gōng,tiān biāo qīng qiū tóng。
尚方受献应无用,分颁遍与群臣共。shàng fāng shòu xiàn yīng wú yòng,fēn bān biàn yǔ qún chén gòng。
朝下从容冰井台,人人襟袖南熏动。cháo xià cóng róng bīng jǐng tái,rén rén jīn xiù nán xūn dòng。
倭翁来,东夷平,扬皇风四海清。wō wēng lái,dōng yí píng,yáng huáng fēng sì hǎi qīng。

题遵道墨竹歌

张羽

墨竹昉自何人始,辋川石刻今余几。mò zhú fǎng zì hé rén shǐ,wǎng chuān shí kè jīn yú jǐ。
后来萧悦稍出群,香山侍郎独称美。hòu lái xiāo yuè shāo chū qún,xiāng shān shì láng dú chēng měi。
洋州太守善写真,长帽先生差可儗。yáng zhōu tài shǒu shàn xiě zhēn,zhǎng mào xiān shēng chà kě nǐ。
江南谩作金错刀,枝叶离奇何足齿。jiāng nán mán zuò jīn cuò dāo,zhī yè lí qí hé zú chǐ。
北方作者夸澹游,房山继之妙莫比。běi fāng zuò zhě kuā dàn yóu,fáng shān jì zhī miào mò bǐ。
湖州公子最擅名,同时亦数蓟丘李。hú zhōu gōng zi zuì shàn míng,tóng shí yì shù jì qiū lǐ。
蓟丘有子能传家,笔势翩翩此其是。jì qiū yǒu zi néng chuán jiā,bǐ shì piān piān cǐ qí shì。
一竿玉立无因依,风露淋漓犹满纸。yī gān yù lì wú yīn yī,fēng lù lín lí yóu mǎn zhǐ。
想当涂洒发幽兴,静对山僧北窗里。xiǎng dāng tú sǎ fā yōu xīng,jìng duì shān sēng běi chuāng lǐ。
江湖无人老成尽,百艺荒凉今已矣。jiāng hú wú rén lǎo chéng jǐn,bǎi yì huāng liáng jīn yǐ yǐ。
展图三叹墨君堂,秋声满座悲风起。zhǎn tú sān tàn mò jūn táng,qiū shēng mǎn zuò bēi fēng qǐ。

梅花初月楼歌

张羽

吾闻仙人好楼居,乃在阆风之圃玄洲之墟。wú wén xiān rén hǎo lóu jū,nǎi zài láng fēng zhī pǔ xuán zhōu zhī xū。
云窗雾阁千仞表,青天十二金芙蕖。yún chuāng wù gé qiān rèn biǎo,qīng tiān shí èr jīn fú qú。
风舟不可以径度,安能跨海骑鲸鱼。fēng zhōu bù kě yǐ jìng dù,ān néng kuà hǎi qí jīng yú。
新安先生列仙儒,卜居半生茅未诛。xīn ān xiān shēng liè xiān rú,bo jū bàn shēng máo wèi zhū。
晓携青鹿向烟雾,一径初入千萦纡。xiǎo xié qīng lù xiàng yān wù,yī jìng chū rù qiān yíng yū。
桃源忽向眼中见,风物但是秦人余。táo yuán hū xiàng yǎn zhōng jiàn,fēng wù dàn shì qín rén yú。
五丁何年斧凿枢,洞户夹立宁平舒。wǔ dīng hé nián fǔ záo shū,dòng hù jiā lì níng píng shū。
纷纷过客不敢有,山君守护烦呵嘘。fēn fēn guò kè bù gǎn yǒu,shān jūn shǒu hù fán hē xū。
先生结楼万木杪,迥如丽谯雄且孤。xiān shēng jié lóu wàn mù miǎo,jiǒng rú lì qiáo xióng qiě gū。
连峰忽断西南隅,开楼见月蛾眉初。lián fēng hū duàn xī nán yú,kāi lóu jiàn yuè é méi chū。
梅花千树雪,不如飞觞醉月弄花影,炯然身堕白玉壶。méi huā qiān shù xuě,bù rú fēi shāng zuì yuè nòng huā yǐng,jiǒng rán shēn duò bái yù hú。
侍郎结发读父书,十年闭楼山不看,一朝征起青云衢,佩玉日向君门趍。shì láng jié fā dú fù shū,shí nián bì lóu shān bù kàn,yī cháo zhēng qǐ qīng yún qú,pèi yù rì xiàng jūn mén chí。
楼前梅花自开落,楼头明月还盈虚。lóu qián méi huā zì kāi luò,lóu tóu míng yuè hái yíng xū。
南窗孤烛照归梦,觉来枕席非吾庐。nán chuāng gū zhú zhào guī mèng,jué lái zhěn xí fēi wú lú。
且当致身佐唐虞,夔龙岂容混樵渔。qiě dāng zhì shēn zuǒ táng yú,kuí lóng qǐ róng hùn qiáo yú。
长干美酒熟可沽,梅花如雪覆绿芜。zhǎng gàn měi jiǔ shú kě gū,méi huā rú xuě fù lǜ wú。
神州月色天下殊,何用区区怀故都。shén zhōu yuè sè tiān xià shū,hé yòng qū qū huái gù dōu。
花间卧月红?毹,人生花月何处无。huā jiān wò yuè hóng shū,rén shēng huā yuè hé chù wú。

题陈升画马

张羽

开元之中马独盛,秦汉以来难及之。kāi yuán zhī zhōng mǎ dú shèng,qín hàn yǐ lái nán jí zhī。
岂惟监牧效才艺,画史往往称神奇。qǐ wéi jiān mù xiào cái yì,huà shǐ wǎng wǎng chēng shén qí。
拳毛玉花最难写,只许曾羁名当时。quán máo yù huā zuì nán xiě,zhǐ xǔ céng jī míng dāng shí。
亦有弟子沙苑丞,不解骨法空毛皮。yì yǒu dì zi shā yuàn chéng,bù jiě gǔ fǎ kōng máo pí。
近代吴兴赵公子,雍也其子名相驰。jìn dài wú xīng zhào gōng zi,yōng yě qí zi míng xiāng chí。
后来陈升号入宝,升今已老继者谁。hòu lái chén shēng hào rù bǎo,shēng jīn yǐ lǎo jì zhě shuí。
青桐飒飒凉风吹,奚官朝出试马时。qīng tóng sà sà liáng fēng chuī,xī guān cháo chū shì mǎ shí。
前者回顾后者随,精神不动鬃毛垂。qián zhě huí gù hòu zhě suí,jīng shén bù dòng zōng máo chuí。
唐家四十三万匹,如此骏骨亦恐稀。táng jiā sì shí sān wàn pǐ,rú cǐ jùn gǔ yì kǒng xī。
呜呼世间驽骀方满地,安得睹此真龙姿。wū hū shì jiān nú dài fāng mǎn dì,ān dé dǔ cǐ zhēn lóng zī。

题徐士元所画□面

张羽

营丘老山百世师,后来学者有郭熙。yíng qiū lǎo shān bǎi shì shī,hòu lái xué zhě yǒu guō xī。
寒林平远世岂有,往往赝本传其疑。hán lín píng yuǎn shì qǐ yǒu,wǎng wǎng yàn běn chuán qí yí。
吴兴徐卿好心手,貌得郭熙定真否。wú xīng xú qīng hǎo xīn shǒu,mào dé guō xī dìng zhēn fǒu。
二三野人长松下,茅屋正对青山口。èr sān yě rén zhǎng sōng xià,máo wū zhèng duì qīng shān kǒu。
前者回顾后者恭,抱琴伛偻随孤童。qián zhě huí gù hòu zhě gōng,bào qín yǔ lóu suí gū tóng。
世间岂复有此辈,定是栗里柴桑翁。shì jiān qǐ fù yǒu cǐ bèi,dìng shì lì lǐ chái sāng wēng。
请君更试虎头笔,为写我象参其中。qǐng jūn gèng shì hǔ tóu bǐ,wèi xiě wǒ xiàng cān qí zhōng。

题幼文为费景祥写古萧山寺图

张羽

山人手持酒一卮,长跪向我求新诗。shān rén shǒu chí jiǔ yī zhī,zhǎng guì xiàng wǒ qiú xīn shī。
自言此□君所识,乃是河南使君之所为。zì yán cǐ jūn suǒ shí,nǎi shì hé nán shǐ jūn zhī suǒ wèi。
□厓怒瀑形绝奇,天门阁道相因依。yá nù pù xíng jué qí,tiān mén gé dào xiāng yīn yī。
中有台殿横天梯,金绳碧瓦光参差。zhōng yǒu tái diàn héng tiān tī,jīn shéng bì wǎ guāng cān chà。
使君当年作此时,只是昂藏一布衣。shǐ jūn dāng nián zuò cǐ shí,zhǐ shì áng cáng yī bù yī。
豪雄意气今已□,图画应知得者稀。háo xióng yì qì jīn yǐ,tú huà yīng zhī dé zhě xī。
右丞辋川不易得,此公名位岂卑微。yòu chéng wǎng chuān bù yì dé,cǐ gōng míng wèi qǐ bēi wēi。
请语世上悠悠者,人生贫贱安可欺,人生贫贱安可欺。qǐng yǔ shì shàng yōu yōu zhě,rén shēng pín jiàn ān kě qī,rén shēng pín jiàn ān kě qī。

题唐子华云山歌

张羽

国朝画品谁第一,房山尚书赵公子。guó cháo huà pǐn shuí dì yī,fáng shān shàng shū zhào gōng zi。
二公何以能绝伦,丘壑乃自胸中起。èr gōng hé yǐ néng jué lún,qiū hè nǎi zì xiōng zhōng qǐ。
由来书画总心画,政自不在丹青里。yóu lái shū huà zǒng xīn huà,zhèng zì bù zài dān qīng lǐ。
当时岂无刘与商,屏障纷纶何足齿。dāng shí qǐ wú liú yǔ shāng,píng zhàng fēn lún hé zú chǐ。
唐侯自是吴兴秀,爱画仿佛郭与李。táng hóu zì shì wú xīng xiù,ài huà fǎng fú guō yǔ lǐ。
长松平远早已工,更上歙州看山水。zhǎng sōng píng yuǎn zǎo yǐ gōng,gèng shàng shè zhōu kàn shān shuǐ。
归来却师董北苑,参以房山势莫比。guī lái què shī dǒng běi yuàn,cān yǐ fáng shān shì mò bǐ。
始知绝艺老更成,画师俗辈那知此。shǐ zhī jué yì lǎo gèng chéng,huà shī sú bèi nà zhī cǐ。
此图三尺谁为赠,云气苍茫石磈磊。cǐ tú sān chǐ shuí wèi zèng,yún qì cāng máng shí wěi lěi。
牛羊未归樵子出,户牖寥落苍崖底。niú yáng wèi guī qiáo zi chū,hù yǒu liáo luò cāng yá dǐ。
写成不题岁月字,要是头白居乡里。xiě chéng bù tí suì yuè zì,yào shì tóu bái jū xiāng lǐ。
乾坤浩荡江海空,后人未续前人死。qián kūn hào dàng jiāng hǎi kōng,hòu rén wèi xù qián rén sǐ。
为君题诗三叹息,世上好手今余几。wèi jūn tí shī sān tàn xī,shì shàng hǎo shǒu jīn yú jǐ。
鸣呼尚书公子不复见,得见唐侯斯可矣。míng hū shàng shū gōng zi bù fù jiàn,dé jiàn táng hóu sī kě yǐ。

长洲行送黄茂宰之官长洲

张羽

昔我扬帆向东海,吊古直上姑苏台。xī wǒ yáng fān xiàng dōng hǎi,diào gǔ zhí shàng gū sū tái。
洞庭水树净如发,一片吴江天际来。dòng tíng shuǐ shù jìng rú fā,yī piàn wú jiāng tiān jì lái。
长洲逶迤覆绿水,金沙荡漾□光起。zhǎng zhōu wēi yí fù lǜ shuǐ,jīn shā dàng yàng guāng qǐ。
不见夫差荡桨归,空有芍药似西子。bù jiàn fū chà dàng jiǎng guī,kōng yǒu sháo yào shì xī zi。
阊门大道多酒楼,美人如雪楼上头。chāng mén dà dào duō jiǔ lóu,měi rén rú xuě lóu shàng tóu。
争唱吴歌送吴酒,玉盘纤手进冰羞,劝人但饮不须愁。zhēng chàng wú gē sòng wú jiǔ,yù pán xiān shǒu jìn bīng xiū,quàn rén dàn yǐn bù xū chóu。
伍员吹箫,去国成名。wǔ yuán chuī xiāo,qù guó chéng míng。
鸱夷一去,流恨无声。chī yí yī qù,liú hèn wú shēng。
要离已矣,高坟峥嵘。yào lí yǐ yǐ,gāo fén zhēng róng。
樵儿踯躅,芳草春生。qiáo ér zhí zhú,fāng cǎo chūn shēng。
何如三让人,孤名如水清。hé rú sān ràng rén,gū míng rú shuǐ qīng。
亦有挂剑翁,生死见交情。yì yǒu guà jiàn wēng,shēng sǐ jiàn jiāo qíng。
薄俗轻然诺,乾坤长战争。báo sú qīng rán nuò,qián kūn zhǎng zhàn zhēng。
两贤不可作,令我泪沾缨。liǎng xián bù kě zuò,lìng wǒ lèi zhān yīng。
君发金陵腊未残,君到吴门春已还。jūn fā jīn líng là wèi cán,jūn dào wú mén chūn yǐ hái。
邑人讼少清且闲,还同谢眺看青山。yì rén sòng shǎo qīng qiě xián,hái tóng xiè tiào kàn qīng shān。
开元寺里题诗处,访我旧墨苍苔间。kāi yuán sì lǐ tí shī chù,fǎng wǒ jiù mò cāng tái jiān。
倘过皋桥烦借问,恐有高人梁伯鸾。tǎng guò gāo qiáo fán jiè wèn,kǒng yǒu gāo rén liáng bó luán。