古诗词

送陈中书升湖广左参议

邓林

十年染翰侍彤闱,此日承恩拜赤墀。shí nián rǎn hàn shì tóng wéi,cǐ rì chéng ēn bài chì chí。
金紫荣膺方岳寄,丹诚早荷圣君知。jīn zǐ róng yīng fāng yuè jì,dān chéng zǎo hé shèng jūn zhī。
云连魏阙心旌动,路出都门意马迟。yún lián wèi quē xīn jīng dòng,lù chū dōu mén yì mǎ chí。
江汉旬宣须召虎,休言夺我凤凰池。jiāng hàn xún xuān xū zhào hǔ,xiū yán duó wǒ fèng huáng chí。

送李二尹复任枣强

邓林

青年平岁上天梯,名在黄金榜上题。qīng nián píng suì shàng tiān tī,míng zài huáng jīn bǎng shàng tí。
梁栋终归廊庙用,凤鸾暂向棘林栖。liáng dòng zhōng guī láng miào yòng,fèng luán zàn xiàng jí lín qī。
红亭劝酒歌三叠,绿野行春雨一犁。hóng tíng quàn jiǔ gē sān dié,lǜ yě xíng chūn yǔ yī lí。
他日政成膺鹗荐,好来同听早朝鸡。tā rì zhèng chéng yīng è jiàn,hǎo lái tóng tīng zǎo cháo jī。

送周升及第荣归

邓林

南闱较艺辟贤关,鏖战文场捧檄还。nán wéi jiào yì pì xián guān,áo zhàn wén chǎng pěng xí hái。
琼宴醉酣花婀娜,亲庭归舞锦斓斑。qióng yàn zuì hān huā ē nà,qīn tíng guī wǔ jǐn lán bān。
朝云暮雨江南景,员峤方壶海上山。cháo yún mù yǔ jiāng nán jǐng,yuán jiào fāng hú hǎi shàng shān。
莫负故人霄汉约,早来鸣佩接清班。mò fù gù rén xiāo hàn yuē,zǎo lái míng pèi jiē qīng bān。

送郑文著别弟还家省父

邓林

昨宵梦绕漆园椿,晓起那堪对白云。zuó xiāo mèng rào qī yuán chūn,xiǎo qǐ nà kān duì bái yún。
作客不如归故里,趋庭便欲见严君。zuò kè bù rú guī gù lǐ,qū tíng biàn yù jiàn yán jūn。
百盘世路羊肠曲,九派江流燕尾分。bǎi pán shì lù yáng cháng qū,jiǔ pài jiāng liú yàn wěi fēn。
惆怅二难相别处,碧天寒雁正呼群。chóu chàng èr nán xiāng bié chù,bì tiān hán yàn zhèng hū qún。

观诸贡士就试

邓林

圣朝四海同文日,士子三年大比时。shèng cháo sì hǎi tóng wén rì,shì zi sān nián dà bǐ shí。
总谓风云宜进步,那知衡鉴不容私。zǒng wèi fēng yún yí jìn bù,nà zhī héng jiàn bù róng sī。
周垣设棘防严密,内院分经较阅迟。zhōu yuán shè jí fáng yán mì,nèi yuàn fēn jīng jiào yuè chí。
愿得真才辅明主,万方臣庶乐雍熙。yuàn dé zhēn cái fǔ míng zhǔ,wàn fāng chén shù lè yōng xī。

弥封

邓林

桥门新水绿生漪,犹带春冰入砚池。qiáo mén xīn shuǐ lǜ shēng yī,yóu dài chūn bīng rù yàn chí。
笔陈横斜风雨作,题缄深密鬼神疑。bǐ chén héng xié fēng yǔ zuò,tí jiān shēn mì guǐ shén yí。
方当圣主求贤日,正是儒臣报国时。fāng dāng shèng zhǔ qiú xián rì,zhèng shì rú chén bào guó shí。
浅陋屡陪衡鉴末,但存公道答相知。qiǎn lòu lǚ péi héng jiàn mò,dàn cún gōng dào dá xiāng zhī。

夜坐

邓林

铜龙漏下鼓初严,群动无哗睡正甜。tóng lóng lòu xià gǔ chū yán,qún dòng wú huā shuì zhèng tián。
明月窥人穿瓮牖,薄寒欺我透筠帘。míng yuè kuī rén chuān wèng yǒu,báo hán qī wǒ tòu yún lián。
宦情暂向公馀遣,诗思多从坐久添。huàn qíng zàn xiàng gōng yú qiǎn,shī sī duō cóng zuò jiǔ tiān。
试问灯花何太喜,恩波揭晓定重沾。shì wèn dēng huā hé tài xǐ,ēn bō jiē xiǎo dìng zhòng zhān。

早起

邓林

西窗月晓迥沉沉,帘幕低垂院宇深。xī chuāng yuè xiǎo jiǒng chén chén,lián mù dī chuí yuàn yǔ shēn。
琴几睡寒金篆鸭,井床啼彻绿衣禽。qín jǐ shuì hán jīn zhuàn yā,jǐng chuáng tí chè lǜ yī qín。
海棠顿醒酣春梦,葵藿同倾向日心。hǎi táng dùn xǐng hān chūn mèng,kuí huò tóng qīng xiàng rì xīn。
忆在凤池当此际,天香满袖听纶音。yì zài fèng chí dāng cǐ jì,tiān xiāng mǎn xiù tīng lún yīn。

病起留别保安诸文士见西湖志

邓林

两鬓西风吹断蓬,杖藜扶病着秋容。liǎng bìn xī fēng chuī duàn péng,zhàng lí fú bìng zhe qiū róng。
菊花浑似诗人瘦,山色不如归兴浓。jú huā hún shì shī rén shòu,shān sè bù rú guī xīng nóng。
紫塞一杯桑落酒,彤廷五夜未央钟。zǐ sāi yī bēi sāng luò jiǔ,tóng tíng wǔ yè wèi yāng zhōng。
燕鸿岐路东西去,此后相思意万重。yàn hóng qí lù dōng xī qù,cǐ hòu xiāng sī yì wàn zhòng。

题唐太守云水巷

邓林

吴山万朵玉芙蓉,君住苍崖东复东。wú shān wàn duǒ yù fú róng,jūn zhù cāng yá dōng fù dōng。
触石云从林杪起,穿岩泉与海门通。chù shí yún cóng lín miǎo qǐ,chuān yán quán yǔ hǎi mén tōng。
九霄已遂从龙志,千里新成润物功。jiǔ xiāo yǐ suì cóng lóng zhì,qiān lǐ xīn chéng rùn wù gōng。
追想旧游归未得,弦琴为尔写松风。zhuī xiǎng jiù yóu guī wèi dé,xián qín wèi ěr xiě sōng fēng。

兰室为前人赋

邓林

闲倚东风玩国香,碧蕤漙露湿荷裳。xián yǐ dōng fēng wán guó xiāng,bì ruí tuán lù shī hé shang。
□□□□岁寒友,此日重登君子堂。suì hán yǒu,cǐ rì zhòng dēng jūn zi táng。
沅芷有芳同气味,蜀桐无谱自宫商。yuán zhǐ yǒu fāng tóng qì wèi,shǔ tóng wú pǔ zì gōng shāng。
题诗再订金兰约,贫贱之交不可忘。tí shī zài dìng jīn lán yuē,pín jiàn zhī jiāo bù kě wàng。

吴江长桥图

邓林

东南水患说姑苏,谁作飞梁锁太湖。dōng nán shuǐ huàn shuō gū sū,shuí zuò fēi liáng suǒ tài hú。
馀势直从江海泄,奇功疑有鬼神扶。yú shì zhí cóng jiāng hǎi xiè,qí gōng yí yǒu guǐ shén fú。
疏林隐约渔村远,巨浸微茫钓艇孤。shū lín yǐn yuē yú cūn yuǎn,jù jìn wēi máng diào tǐng gū。
老我登临犹未远,临风嬴得一披图。lǎo wǒ dēng lín yóu wèi yuǎn,lín fēng yíng dé yī pī tú。

挽刘处士

邓林

身前欲立百年基,身后俄成一局棋。shēn qián yù lì bǎi nián jī,shēn hòu é chéng yī jú qí。
痛哭阿爷并阿丈,可怜佳妇与佳儿。tòng kū ā yé bìng ā zhàng,kě lián jiā fù yǔ jiā ér。
漆灯永照长眠处,世事休论未死时。qī dēng yǒng zhào zhǎng mián chù,shì shì xiū lùn wèi sǐ shí。
若向堂封歌些曲,石人无泪也含悲。ruò xiàng táng fēng gē xiē qū,shí rén wú lèi yě hán bēi。

挽汤处士

邓林

百年世故倦营营,梦熟黄粱唤不醒。bǎi nián shì gù juàn yíng yíng,mèng shú huáng liáng huàn bù xǐng。
委巷朝传蒿里曲,空山夜泣草堂灵。wěi xiàng cháo chuán hāo lǐ qū,kōng shān yè qì cǎo táng líng。
佳儿欲养悲风木,先友论交叹晓星。jiā ér yù yǎng bēi fēng mù,xiān yǒu lùn jiāo tàn xiǎo xīng。
我有兴时冠盖约,可怜耆旧早凋零。wǒ yǒu xīng shí guān gài yuē,kě lián qí jiù zǎo diāo líng。

挽伍骥处士

邓林

鹤发初添感岁华,俄闻君死发如鸦。hè fā chū tiān gǎn suì huá,é wén jūn sǐ fā rú yā。
此生修短谁能料,往事凄凉我独嗟。cǐ shēng xiū duǎn shuí néng liào,wǎng shì qī liáng wǒ dú jiē。
墓石恐无人秉笔,籯金幸有子承家。mù shí kǒng wú rén bǐng bǐ,yíng jīn xìng yǒu zi chéng jiā。
一杯恨掩面山土,宿草年来几度花。yī bēi hèn yǎn miàn shān tǔ,sù cǎo nián lái jǐ dù huā。

挽嘉遁黎先生

邓林

西风拂面泪潸然,哭为斯文一问天。xī fēng fú miàn lèi shān rán,kū wèi sī wén yī wèn tiān。
倏去忽来谁予夺,有才无寿孰拘牵。shū qù hū lái shuí yǔ duó,yǒu cái wú shòu shú jū qiān。
梦回圆泽三生石,笑破昌黎五鬼船。mèng huí yuán zé sān shēng shí,xiào pò chāng lí wǔ guǐ chuán。
寿夭穷通何必较,只今犹是未□前。shòu yāo qióng tōng hé bì jiào,zhǐ jīn yóu shì wèi qián。

哭从弟惟清

邓林

旅邸淹淹抱病身,逢予哭子倍伤神。lǚ dǐ yān yān bào bìng shēn,féng yǔ kū zi bèi shāng shén。
攒眉灯下愁如织,分手江头泪满襟。zǎn méi dēng xià chóu rú zhī,fēn shǒu jiāng tóu lèi mǎn jīn。
望汝成名光我祖,奈天无意在斯人。wàng rǔ chéng míng guāng wǒ zǔ,nài tiān wú yì zài sī rén。
劬劳未报身先死,肠断高堂白发亲。qú láo wèi bào shēn xiān sǐ,cháng duàn gāo táng bái fā qīn。

剑江书屋

邓林

自牧先生隐者流,买书筑室大江头。zì mù xiān shēng yǐn zhě liú,mǎi shū zhù shì dà jiāng tóu。
文光半夜腾奎壁,剑气常时贯斗牛。wén guāng bàn yè téng kuí bì,jiàn qì cháng shí guàn dòu niú。
未信无官居鼎鼐,悬知有子学箕裘。wèi xìn wú guān jū dǐng nài,xuán zhī yǒu zi xué jī qiú。
购求不管籯金尽,直欲声名等邺侯。gòu qiú bù guǎn yíng jīn jǐn,zhí yù shēng míng děng yè hóu。

出京赴谪所

邓林

曾将方寸质神明,亦有封章达帝廷。céng jiāng fāng cùn zhì shén míng,yì yǒu fēng zhāng dá dì tíng。
葵藿素心空自赤,乾坤老眼为谁青。kuí huò sù xīn kōng zì chì,qián kūn lǎo yǎn wèi shuí qīng。
一身去国风中叶,万里携家水上萍。yī shēn qù guó fēng zhōng yè,wàn lǐ xié jiā shuǐ shàng píng。
最恨君亲俱未报,闲愁博得鬓星星。zuì hèn jūn qīn jù wèi bào,xián chóu bó dé bìn xīng xīng。

入杭

邓林

游遍江湖未到杭,不知人世有天堂。yóu biàn jiāng hú wèi dào háng,bù zhī rén shì yǒu tiān táng。
六桥花柳丹青画,九陌楼台锦绣妆。liù qiáo huā liǔ dān qīng huà,jiǔ mò lóu tái jǐn xiù zhuāng。
北米南柴夸物产,朝歌暮燕乐时康。běi mǐ nán chái kuā wù chǎn,cháo gē mù yàn lè shí kāng。
逐臣何幸蒙宽恤,到此浑忘见异乡。zhú chén hé xìng méng kuān xù,dào cǐ hún wàng jiàn yì xiāng。