古诗词

北台

孙传庭

独雄五顶撼清虚,策杖登临眼界殊。dú xióng wǔ dǐng hàn qīng xū,cè zhàng dēng lín yǎn jiè shū。
五夜每惊凌斗柄,万年常见拱宸居。wǔ yè měi jīng líng dòu bǐng,wàn nián cháng jiàn gǒng chén jū。
俯环雁塞烽皆息,平倚恒峰岳可如。fǔ huán yàn sāi fēng jiē xī,píng yǐ héng fēng yuè kě rú。
指点沧溟真一勺,图南漫效化鲲鱼。zhǐ diǎn cāng míng zhēn yī sháo,tú nán màn xiào huà kūn yú。

东台

孙传庭

东顶嵯峨不易攀,平看渤澥漫惊颜。dōng dǐng cuó é bù yì pān,píng kàn bó xiè màn jīng yán。
须知观海难为水,乃信登台始是山。xū zhī guān hǎi nán wèi shuǐ,nǎi xìn dēng tái shǐ shì shān。
蜃市楼台缥缈外,蓬莱宫阙有无间。shèn shì lóu tái piāo miǎo wài,péng lái gōng quē yǒu wú jiān。
奋飞欲塞双丸窟,莫遣居诸速往还。fèn fēi yù sāi shuāng wán kū,mò qiǎn jū zhū sù wǎng hái。

南台

孙传庭

离方孤峙郁巑岏,森秀真如锦绣攒。lí fāng gū zhì yù cuán wán,sēn xiù zhēn rú jǐn xiù zǎn。
金阁晓霞环翡翠,竹林晴日拥琅玕。jīn gé xiǎo xiá huán fěi cuì,zhú lín qíng rì yōng láng gān。
老人星近堪齐寿,大士潮邻足纵观。lǎo rén xīng jìn kān qí shòu,dà shì cháo lín zú zòng guān。
欲与山灵争巨丽,漫将好句挂林峦。yù yǔ shān líng zhēng jù lì,màn jiāng hǎo jù guà lín luán。

塔院寺

孙传庭

名蓝薄暮挹新晴,云搆天开象外清。míng lán báo mù yì xīn qíng,yún gòu tiān kāi xiàng wài qīng。
月色半空浮塔影,松涛满谷带钟声。yuè sè bàn kōng fú tǎ yǐng,sōng tāo mǎn gǔ dài zhōng shēng。
千年功德扬先后,万圣庄严佑我明。qiān nián gōng dé yáng xiān hòu,wàn shèng zhuāng yán yòu wǒ míng。
瞻礼不禁心地肃,欲从檀越悟三生。zhān lǐ bù jìn xīn dì sù,yù cóng tán yuè wù sān shēng。

闰八月初十夜酌樊淑鲁为余诵田御宿邀赏望夜之作口占次韵

孙传庭

天涯知己共清时,济胜招携喜未迟。tiān yá zhī jǐ gòng qīng shí,jì shèng zhāo xié xǐ wèi chí。
三五况当明月夜,寻常已是菊花期。sān wǔ kuàng dāng míng yuè yè,xún cháng yǐ shì jú huā qī。
尘销北塞偏宜酒,兴续南楼倍可诗。chén xiāo běi sāi piān yí jiǔ,xīng xù nán lóu bèi kě shī。
雅会几能逢此夕,须教尽醉莫轻辞。yǎ huì jǐ néng féng cǐ xī,xū jiào jǐn zuì mò qīng cí。

永明寺同诸友夜酌不坏广莫二上人啜茗在坐

孙传庭

此日真堪号最闲,忻随暝色扣禅关。cǐ rì zhēn kān hào zuì xián,xīn suí míng sè kòu chán guān。
祗园宫阙凌霄搆,鹫岭烟峦入夜攀。zhī yuán gōng quē líng xiāo gòu,jiù lǐng yān luán rù yè pān。
僧为谈深偕看月,客因游倦拒登山。sēng wèi tán shēn xié kàn yuè,kè yīn yóu juàn jù dēng shān。
坐来我倍饶清兴,一路新诗取次删。zuò lái wǒ bèi ráo qīng xīng,yī lù xīn shī qǔ cì shān。

永明寺同诸友夜酌不坏广莫二上人啜茗在坐

孙传庭

闲心元与白云亲,此际尤疑失幻身。xián xīn yuán yǔ bái yún qīn,cǐ jì yóu yí shī huàn shēn。
月满琳宫晴若洗,风清玉宇净无尘。yuè mǎn lín gōng qíng ruò xǐ,fēng qīng yù yǔ jìng wú chén。
偶逢禅侣知诗妄,忽悟玄宗觉酒真。ǒu féng chán lǚ zhī shī wàng,hū wù xuán zōng jué jiǔ zhēn。
我欲醉中窥秘密,传言护法莫深嗔。wǒ yù zuì zhōng kuī mì mì,chuán yán hù fǎ mò shēn chēn。

又月下口占用韵

孙传庭

绮席重临玉鉴开,良宵宁厌此徘徊。qǐ xí zhòng lín yù jiàn kāi,liáng xiāo níng yàn cǐ pái huái。
桂枝不共黄杨缩,菊令仍分皓魄来。guì zhī bù gòng huáng yáng suō,jú lìng réng fēn hào pò lái。
赋月客应重授简,问天我合更停杯。fù yuè kè yīng zhòng shòu jiǎn,wèn tiān wǒ hé gèng tíng bēi。
为怜前夕成虚度,枕藉空庭醉不回。wèi lián qián xī chéng xū dù,zhěn jí kōng tíng zuì bù huí。

别山

孙传庭

看山殊慰十年盟,隐计犹怜尚未成。kàn shān shū wèi shí nián méng,yǐn jì yóu lián shàng wèi chéng。
到日云霞如有意,归时猿鹤岂无情。dào rì yún xiá rú yǒu yì,guī shí yuán hè qǐ wú qíng。
丹崖翠壁皆留咏,瑶草琪花半识名。dān yá cuì bì jiē liú yǒng,yáo cǎo qí huā bàn shí míng。
此去清凉应笑我,劳劳城市欲何营。cǐ qù qīng liáng yīng xiào wǒ,láo láo chéng shì yù hé yíng。

别山

孙传庭

又驱匹马向风尘,回首名山漫怆神。yòu qū pǐ mǎ xiàng fēng chén,huí shǒu míng shān màn chuàng shén。
身类向平终有属,宅如谢脁久为邻。shēn lèi xiàng píng zhōng yǒu shǔ,zhái rú xiè tiǎo jiǔ wèi lín。
林峦此会成知己,杖履重来是故人。lín luán cǐ huì chéng zhī jǐ,zhàng lǚ zhòng lái shì gù rén。
蹑磴探萝仍有日,攒峰列巘莫相嗔。niè dèng tàn luó réng yǒu rì,zǎn fēng liè yǎn mò xiāng chēn。

风雅堂菊为从人髡去田御宿大参以诗见慰次答

孙传庭

忻分玉蕊带霜来,清艳元宜曲径栽。xīn fēn yù ruǐ dài shuāng lái,qīng yàn yuán yí qū jìng zāi。
色映图书堪寂寞,香生几席足徘徊。sè yìng tú shū kān jì mò,xiāng shēng jǐ xí zú pái huái。
披心有客频邀赏,摩顶何人苦见催。pī xīn yǒu kè pín yāo shǎng,mó dǐng hé rén kǔ jiàn cuī。
岂是使君一顾后,漫将花事等闲开。qǐ shì shǐ jūn yī gù hòu,màn jiāng huā shì děng xián kāi。

闰中秋夜田御宿大参携樽饮余映碧园

孙传庭

又见长空好月来,明河如洗净无埃。yòu jiàn zhǎng kōng hǎo yuè lái,míng hé rú xǐ jìng wú āi。
天开霁景重飞镜,人聚芳筵再举杯。tiān kāi jì jǐng zhòng fēi jìng,rén jù fāng yán zài jǔ bēi。
铁骑销氛清朔漠,银蟾泻影静楼台。tiě qí xiāo fēn qīng shuò mò,yín chán xiè yǐng jìng lóu tái。
扳留未尽登临意,明日还应醉一回。bān liú wèi jǐn dēng lín yì,míng rì hái yīng zuì yī huí。

闰中秋夜田御宿大参携樽饮余映碧园

孙传庭

瑶台此夕望弥新,漫欲高飞问玉轮。yáo tái cǐ xī wàng mí xīn,màn yù gāo fēi wèn yù lún。
天与山园留飒爽,月随好客振精神。tiān yǔ shān yuán liú sà shuǎng,yuè suí hǎo kè zhèn jīng shén。
衣沾桂气香逾远,盏落蟾光影更真。yī zhān guì qì xiāng yú yuǎn,zhǎn luò chán guāng yǐng gèng zhēn。
忽忆前朝登眺处,边云满目正愁人。hū yì qián cháo dēng tiào chù,biān yún mǎn mù zhèng chóu rén。

樊淑鲁以九日灯下作见示次答

孙传庭

冷署栖迟意不违,更逢佳节与诗宜。lěng shǔ qī chí yì bù wéi,gèng féng jiā jié yǔ shī yí。
斗星错落惊新赋,风雨萧疏忆故篱。dòu xīng cuò luò jīng xīn fù,fēng yǔ xiāo shū yì gù lí。
吟罢襟怀还自放,狂来鬓发岂羞吹。yín bà jīn huái hái zì fàng,kuáng lái bìn fā qǐ xiū chuī。
登高有约成虚负,独傍孤灯却语谁。dēng gāo yǒu yuē chéng xū fù,dú bàng gū dēng què yǔ shuí。

樊淑鲁以九日灯下作见示次答

孙传庭

九日偏怜得句奇,诗情惟许素秋知。jiǔ rì piān lián dé jù qí,shī qíng wéi xǔ sù qiū zhī。
风尘落落谁青眼,文采翩翩尔白眉。fēng chén luò luò shuí qīng yǎn,wén cǎi piān piān ěr bái méi。
闲品霜枝飞玉屑,清分露气倒琼饴。xián pǐn shuāng zhī fēi yù xiè,qīng fēn lù qì dào qióng yí。
遥惊夜半挥毫处,笔阵犹嫌刻漏迟。yáo jīng yè bàn huī háo chù,bǐ zhèn yóu xián kè lòu chí。

题冯当之茂才春雪斋次御宿韵

孙传庭

春满高齐雪未阑,萧然一榻此中安。chūn mǎn gāo qí xuě wèi lán,xiāo rán yī tà cǐ zhōng ān。
吴钩拂拭分朝霁,邺架抽翻映夜寒。wú gōu fú shì fēn cháo jì,yè jià chōu fān yìng yè hán。
人是瑶林呈积素,诗成玉涧涌飞湍。rén shì yáo lín chéng jī sù,shī chéng yù jiàn yǒng fēi tuān。
漫因郢曲怜孤调,并奏于今有二难。màn yīn yǐng qū lián gū diào,bìng zòu yú jīn yǒu èr nán。

题冯当之茂才春雪斋次御宿韵

孙传庭

春雪霏霏覆画阑,美人幽况足相安。chūn xuě fēi fēi fù huà lán,měi rén yōu kuàng zú xiāng ān。
文章堪与春争丽,气韵原同雪并寒。wén zhāng kān yǔ chūn zhēng lì,qì yùn yuán tóng xuě bìng hán。
太液池边浮瑞霭,峨眉山半落清湍。tài yè chí biān fú ruì ǎi,é méi shān bàn luò qīng tuān。
冯君收入空斋里,愧我留题得句难。féng jūn shōu rù kōng zhāi lǐ,kuì wǒ liú tí dé jù nán。

挽杨斗玉少参

孙传庭

蒿里幽沉掩夕阳,陇云愁抱海天长。hāo lǐ yōu chén yǎn xī yáng,lǒng yún chóu bào hǎi tiān zhǎng。
赐帷自切明君惠,裹革徒深义士伤。cì wéi zì qiè míng jūn huì,guǒ gé tú shēn yì shì shāng。
血洒江氛终化碧,骨埋冀野旧飞黄。xuè sǎ jiāng fēn zhōng huà bì,gǔ mái jì yě jiù fēi huáng。
招魂欲赋重搔首,风雨潇潇下白杨。zhāo hún yù fù zhòng sāo shǒu,fēng yǔ xiāo xiāo xià bái yáng。

挽杨斗玉少参

孙传庭

一柱天南正倚君,俄惊地下促修文。yī zhù tiān nán zhèng yǐ jūn,é jīng dì xià cù xiū wén。
无人不欲歌黄鸟,有母那堪舍白云。wú rén bù yù gē huáng niǎo,yǒu mǔ nà kān shě bái yún。
历尽艰辛惟远道,到来愁惨独孤坟。lì jǐn jiān xīn wéi yuǎn dào,dào lái chóu cǎn dú gū fén。
关河摇落逢秋暮,满目松楸对夕曛。guān hé yáo luò féng qiū mù,mǎn mù sōng qiū duì xī xūn。

挽杨斗玉少参

孙传庭

寻常死别已难禁,况复知交感倍深。xún cháng sǐ bié yǐ nán jìn,kuàng fù zhī jiāo gǎn bèi shēn。
郢曲昔曾先我赋,楚词今为吊君吟。yǐng qū xī céng xiān wǒ fù,chǔ cí jīn wèi diào jūn yín。
春风共啖红绫饼,流水谁听绿绮琴。chūn fēng gòng dàn hóng líng bǐng,liú shuǐ shuí tīng lǜ qǐ qín。
一往顿成千载恨,几回清泪欲沾襟。yī wǎng dùn chéng qiān zài hèn,jǐ huí qīng lèi yù zhān jīn。