品读经典 · 传承文明

凤衔杯茅后有树圆如张伞,粗干横出,可偃坐远望

杨玉衔

文园消渴荫凉柯。wén yuán xiāo kě yīn liáng kē。 盖亭亭、舞影婆娑。gài tíng tíng wǔ yǐng pó suō。 却喜风来,筛影碎金多。què xǐ fēng lái,shāi yǐng suì jīn duō。 防暑到密张罗。fáng shǔ dào mì zhāng luó。 随白鹭,睇沧波。suí bái lù,dì cāng bō。 岛浮沉、出没鼋鼍。dǎo fú chén chū méi yuán tuó。 两两渔舟,出水若穿梭。liǎng liǎng yú zhōu,chū shuǐ ruò chuān suō。 织罢日西矬。zhī bà rì xī cuó。

临江仙

杨玉衔

天光照夜生苍白,小楼倦客孤灯。tiān guāng zhào yè shēng cāng bái,xiǎo lóu juàn kè gū dēng。 风声泉韵未分明。fēng shēng quán yùn wèi fēn míng。 铿锵环佩,疑降许飞琼。kēng qiāng huán pèi,yí jiàng xǔ fēi qióng。 白发欲凭山色染,倚屏坐破浓青。bái fā yù píng shān sè rǎn,yǐ píng zuò pò nóng qīng。 拟将心事诉流萤。nǐ jiāng xīn shì sù liú yíng。 招招罗扇,迤逦没深箐。zhāo zhāo luó shàn,yí lǐ méi shēn qìng。

风入松·宿昌平农场望楼,用赵彦端体

杨玉衔

槎枒胸次郁峰峦。chá yā xiōng cì yù fēng luán。 块垒谁删。kuài lěi shuí shān。 平芜换目皆空阔,莽苍横眺无边。píng wú huàn mù jiē kōng kuò,mǎng cāng héng tiào wú biān。 隐隐斜坡扑地,双双华表撑天。yǐn yǐn xié pō pū dì,shuāng shuāng huá biǎo chēng tiān。 糖多小令拟裁笺。táng duō xiǎo lìng nǐ cái jiān。 列蔗成田。liè zhè chéng tián。 浓甘佳境今方酿,侧生旁挺盈阡。nóng gān jiā jìng jīn fāng niàng,cè shēng páng tǐng yíng qiān。 最羡斜阳芳草,让他老犊闲眠。zuì xiàn xié yáng fāng cǎo,ràng tā lǎo dú xián mián。

风入松·息矮岭冚松林,用梦窗体

杨玉衔

疑听蛮海骇涛声。yí tīng mán hǎi hài tāo shēng。 风静也长鸣。fēng jìng yě zhǎng míng。 万龙夭矫拿云动,露爪鳞、薄暝初晴。wàn lóng yāo jiǎo ná yún dòng,lù zhǎo lín báo míng chū qíng。 头上绿天漏处,碎筛点点繁星。tóu shàng lǜ tiān lòu chù,suì shāi diǎn diǎn fán xīng。 停鞭倚仗影零丁。tíng biān yǐ zhàng yǐng líng dīng。 衣袂峭寒生。yī mèi qiào hán shēng。 尘缘愿为从游弃,奈留人、总是青青。chén yuán yuàn wèi cóng yóu qì,nài liú rén zǒng shì qīng qīng。 移入画图犹欠,溪流并个茅亭。yí rù huà tú yóu qiàn,xī liú bìng gè máo tíng。

醉花阴·寄题夏臞禅谢池新居

杨玉衔

邺苑图书归插架。yè yuàn tú shū guī chā jià。 棠棣阴连舍。táng dì yīn lián shě。 省得买山钱,一片新阴,浓覆鸳鸯瓦。shěng dé mǎi shān qián,yī piàn xīn yīn,nóng fù yuān yāng wǎ。 我亦诛茅堪歇夏。wǒ yì zhū máo kān xiē xià。 邻傍谈禅社。lín bàng tán chán shè。 容膝即云宽,况有天眼,花竹饶而野。róng xī jí yún kuān,kuàng yǒu tiān yǎn,huā zhú ráo ér yě。

月中行题爪哇陈寒光天上人间集

杨玉衔

披襟岸帻老疏狂。pī jīn àn zé lǎo shū kuáng。 秋叶为诗黄。qiū yè wèi shī huáng。 沧波呜咽断人肠。cāng bō wū yàn duàn rén cháng。 沤没不成行。ōu méi bù chéng xíng。 余情分付凭烟水,况又有、燕语回樯。yú qíng fēn fù píng yān shuǐ,kuàng yòu yǒu yàn yǔ huí qiáng。 泠泠湘瑟海风长。líng líng xiāng sè hǎi fēng zhǎng。 无字也悲凉。wú zì yě bēi liáng。

望江南题北流陈柱尊萝村读书图

杨玉衔

天地窄。tiān dì zhǎi。 无处著吟身。wú chù zhù yín shēn。 鼙鼓声中人顿老,棋枰换后劫逾新。pí gǔ shēng zhōng rén dùn lǎo,qí píng huàn hòu jié yú xīn。 海上又扬尘。hǎi shàng yòu yáng chén。 回首望,萝月澹村唇。huí shǒu wàng,luó yuè dàn cūn chún。 寂寞空山今亦古,短长寒檠暖于春。jì mò kōng shān jīn yì gǔ,duǎn zhǎng hán qíng nuǎn yú chūn。 招隐有南云。zhāo yǐn yǒu nán yún。

阳春戊寅元旦作,用家无咎体

杨玉衔

黯山居,偏寻到,赖有好春知我。àn shān jū,piān xún dào,lài yǒu hǎo chūn zhī wǒ。 日历久删除,余寒凝、檐鹊何事尚庭贺。rì lì jiǔ shān chú,yú hán níng yán què hé shì shàng tíng hè。 桃符椒颗。táo fú jiāo kē。 权换却、炉香经课。quán huàn què lú xiāng jīng kè。 楼外怕见沧波恶。lóu wài pà jiàn cāng bō è。 屏开又倩云锁。píng kāi yòu qiàn yún suǒ。 奈风雨、阴霾天为堕。nài fēng yǔ yīn mái tiān wèi duò。 撩梦乱、山人稳卧。liāo mèng luàn shān rén wěn wò。 绕篱花幡力薄。rào lí huā fān lì báo。 付回潮、卷地红涴。fù huí cháo juǎn dì hóng wò。 重关未算计左。zhòng guān wèi suàn jì zuǒ。 聊料理、齑盘蔬锉。liáo liào lǐ jī pán shū cuò。 祗辛苦、几个渔樵辈,苍茫点破。zhī xīn kǔ jǐ gè yú qiáo bèi,cāng máng diǎn pò。

长相思·一月廿三日山中始见桃花

杨玉衔

忆桃枝。yì táo zhī。 见桃枝。jiàn táo zhī。 人面春风笑语非。rén miàn chūn fēng xiào yǔ fēi。 天寒翠袖时。tiān hán cuì xiù shí。 怕人知。pà rén zhī。 没人知。méi rén zhī。 待我知时花已稀。dài wǒ zhī shí huā yǐ xī。 武陵寻梦迟。wǔ líng xún mèng chí。

鹧鸪天·病疝入医院割治,愈后出院作

杨玉衔

眼隔青山未四旬。yǎn gé qīng shān wèi sì xún。 缘何猿鸟便生嗔。yuán hé yuán niǎo biàn shēng chēn。 饿鼯哄夜翻残檠,黏蠃题门篆古尘。è wú hǒng yè fān cán qíng,nián luǒ tí mén zhuàn gǔ chén。 垂大觉,再逡巡。chuí dà jué,zài qūn xún。 天教留我作词人。tiān jiào liú wǒ zuò cí rén。 一朝跳出修罗网,赢得狂佯又几春。yī cháo tiào chū xiū luó wǎng,yíng dé kuáng yáng yòu jǐ chūn。

婆罗门引·山居补植花木

杨玉衔

庐非人境,山深四月未闻莺。lú fēi rén jìng,shān shēn sì yuè wèi wén yīng。 飞花空忆春城。fēi huā kōng yì chūn chéng。 最恼无情野烧,收拾到陈青。zuì nǎo wú qíng yě shāo,shōu shí dào chén qīng。 尽黄云红叶,一望芜平。jǐn huáng yún hóng yè,yī wàng wú píng。 荒畦几棱。huāng qí jǐ léng。 豆坼甲,怯寒轻。dòu chè jiǎ,qiè hán qīng。 剩有劫余幸草,识我经行。shèng yǒu jié yú xìng cǎo,shí wǒ jīng xíng。 饾饤阴晴。dòu dìng yīn qíng。 试种竹、移蕉环护庭。shì zhǒng zhú yí jiāo huán hù tíng。 锄未了,雾冥冥。chú wèi le,wù míng míng。

摸鱼儿·戊寅五月五日哭惠文女

杨玉衔

黯江城、落梅哀笛,吹残甥馆琼树。àn jiāng chéng luò méi āi dí,chuī cán shēng guǎn qióng shù。 臂丝续命欺人耳,乍面忽成千古。bì sī xù mìng qī rén ěr,zhà miàn hū chéng qiān gǔ。 鸡报午。jī bào wǔ。 莫便认、视阴灵照机先赴。mò biàn rèn shì yīn líng zhào jī xiān fù。 昙花两度。tán huā liǎng dù。 恁一坠银瓶,永辞珠掌,先后委尘土。nèn yī zhuì yín píng,yǒng cí zhū zhǎng,xiān hòu wěi chén tǔ。 人间世,生女生男何补。rén jiān shì,shēng nǚ shēng nán hé bǔ。 漫云光采门户。màn yún guāng cǎi mén hù。 母兮抚汝终如始,藐尔诸孤谁抚。mǔ xī fǔ rǔ zhōng rú shǐ,miǎo ěr zhū gū shuí fǔ。 天欲暮。tiān yù mù。 偏教我、临流踯躅横舟渡。piān jiào wǒ lín liú zhí zhú héng zhōu dù。 蒲觞忍举。pú shāng rěn jǔ。 对渺渺蛮波,年时角黍,怕听大招赋。duì miǎo miǎo mán bō,nián shí jiǎo shǔ,pà tīng dà zhāo fù。

浣溪沙

杨玉衔

烟雨霾天雾隐山。yān yǔ mái tiān wù yǐn shān。 苍波无语对愁颜。cāng bō wú yǔ duì chóu yán。 孤灯促我掩重关。gū dēng cù wǒ yǎn zhòng guān。 蔬果虫余分脆润,缥缃蠹后理丛残。shū guǒ chóng yú fēn cuì rùn,piāo xiāng dù hòu lǐ cóng cán。 牟尼一串算消闲。móu ní yī chuàn suàn xiāo xián。

过秦楼·彩蝶大逾掌,夜入天如书斋,扑而乾之,制为标本诧客。正香江人满时也

杨玉衔

花国春悭,虫天劫换,末路凄凉如此。huā guó chūn qiān,chóng tiān jié huàn,mò lù qī liáng rú cǐ。 香非迷客,望辄投门,一误遂成九死。xiāng fēi mí kè,wàng zhé tóu mén,yī wù suì chéng jiǔ sǐ。 幕燕池鱼正愁,游戏忘怀,人间何世。mù yàn chí yú zhèng chóu,yóu xì wàng huái,rén jiān hé shì。 算山空月坠,尘缘蝉蜕,蒙庄醒未。suàn shān kōng yuè zhuì,chén yuán chán tuì,méng zhuāng xǐng wèi。 似见说、猎火烧原,随萤逐燕,省识蛮江风味。shì jiàn shuō liè huǒ shāo yuán,suí yíng zhú yàn,shěng shí mán jiāng fēng wèi。 容台铢袂,罗洞蕉裳,蛋雨狼烟夺绮。róng tái zhū mèi,luó dòng jiāo shang,dàn yǔ láng yān duó qǐ。 恨不蓬莱峤壶,埋迹栖幽,避嚣辞市。hèn bù péng lái jiào hú,mái jì qī yōu,bì xiāo cí shì。 奈身文贾祸,碧血斑斓茧纸。nài shēn wén jiǎ huò,bì xuè bān lán jiǎn zhǐ。

虞美人·双树居赏月

杨玉衔

故乡明月团圆面。gù xiāng míng yuè tuán yuán miàn。 终隔缑山远。zhōng gé gōu shān yuǎn。 安排诗酒待清光。ān pái shī jiǔ dài qīng guāng。 无奈满城风雨似重阳。wú nài mǎn chéng fēng yǔ shì zhòng yáng。 平安园竹僧无信。píng ān yuán zhú sēng wú xìn。 难向天涯问。nán xiàng tiān yá wèn。 嫦娥不肯下云来。cháng é bù kěn xià yún lái。 为怕青田碧海涨黄埃。wèi pà qīng tián bì hǎi zhǎng huáng āi。

东风第一枝

杨玉衔

暖玉埋香,嫣红堕粉,返魂漫借风力。nuǎn yù mái xiāng,yān hóng duò fěn,fǎn hún màn jiè fēng lì。 早知阆苑前身,莫信仙山咫尺。zǎo zhī láng yuàn qián shēn,mò xìn xiān shān zhǐ chǐ。 蓝桥久断,又何事、银河重隔。lán qiáo jiǔ duàn,yòu hé shì yín hé zhòng gé。 睹生绡、摇荡秋魂,恍听佩环今夕。dǔ shēng xiāo yáo dàng qiū hún,huǎng tīng pèi huán jīn xī。 归正缓、花开绣陌。guī zhèng huǎn huā kāi xiù mò。 人宛在、春生彩笔。rén wǎn zài chūn shēng cǎi bǐ。 痴心欲唤真真,妙手偏开七七。chī xīn yù huàn zhēn zhēn,miào shǒu piān kāi qī qī。 摩挲老眼,疑错认、罗浮仙客。mó sā lǎo yǎn,yí cuò rèn luó fú xiān kè。 怕无端、邂逅相逢,又结他生缘迹。pà wú duān xiè hòu xiāng féng,yòu jié tā shēng yuán jì。

渔家傲·和六禾夏夕偶成之作

杨玉衔

无味蒲觞唇怯涴。wú wèi pú shāng chún qiè wò。 雨余泪阁榴花朵。yǔ yú lèi gé liú huā duǒ。 风颤灯檠如豆火。fēng chàn dēng qíng rú dòu huǒ。 思量过。sī liàng guò。 古欢随梦醒前堕。gǔ huān suí mèng xǐng qián duò。 睡既不成行复坐。shuì jì bù chéng xíng fù zuò。 教经懒事调鹦课。jiào jīng lǎn shì diào yīng kè。 明月中庭今算可。míng yuè zhōng tíng jīn suàn kě。 朱樱颗。zhū yīng kē。 床前又渺红绒唾。chuáng qián yòu miǎo hóng róng tuò。

渔家傲

杨玉衔

写罢春怀余墨涴。xiě bà chūn huái yú mò wò。 长吟颤动金钗朵。zhǎng yín chàn dòng jīn chāi duǒ。 烛外煎愁榴似火。zhú wài jiān chóu liú shì huǒ。 嫠蟾过。lí chán guò。 隔墙林影穿帘堕。gé qiáng lín yǐng chuān lián duò。 独自薰香还独坐。dú zì xūn xiāng hái dú zuò。 重温旧梦成功课。zhòng wēn jiù mèng chéng gōng kè。 排遣千端无一可。pái qiǎn qiān duān wú yī kě。 山饭颗。shān fàn kē。 杜陵诗里寻残唾。dù líng shī lǐ xún cán tuò。

渔家傲

杨玉衔

剩得征衫梅雨涴。shèng dé zhēng shān méi yǔ wò。 青灯赚我花垂朵。qīng dēng zhuàn wǒ huā chuí duǒ。 桃柳风烟榆枣火。táo liǔ fēng yān yú zǎo huǒ。 隙驹过。xì jū guò。 故乡归梦屏山堕。gù xiāng guī mèng píng shān duò。 南面书城围促坐。nán miàn shū chéng wéi cù zuò。 宵分未了丹雠课。xiāo fēn wèi le dān chóu kè。 琴素经金聊自可。qín sù jīng jīn liáo zì kě。 丁香颗。dīng xiāng kē。 咒郎移烛思芳唾。zhòu láng yí zhú sī fāng tuò。

渔家傲

杨玉衔

修不成书笺欲涴。xiū bù chéng shū jiān yù wò。 押花漫诩云成朵。yā huā màn xǔ yún chéng duǒ。 闲语闲言都付火。xián yǔ xián yán dōu fù huǒ。 余酲过。yú chéng guò。 燕泥惊梦琤然堕。yàn ní jīng mèng chēng rán duò。 拥髻背灯愁默坐。yōng jì bèi dēng chóu mò zuò。 金钱枉卜重逢课。jīn qián wǎng bo zhòng féng kè。 不识相思犹自可。bù shí xiāng sī yóu zì kě。 珠跳颗。zhū tiào kē。 字沾红泪封黏唾。zì zhān hóng lèi fēng nián tuò。