品读经典 · 传承文明

木兰花

冯兰因

西风成阵云生障。xī fēng chéng zhèn yún shēng zhàng。 做出几般凄楚况。zuò chū jǐ bān qī chǔ kuàng。 黄昏雨更断人肠,点点在、秋棠叶上。huáng hūn yǔ gèng duàn rén cháng,diǎn diǎn zài qiū táng yè shàng。 新寒忽地生罗帐。xīn hán hū dì shēng luó zhàng。 好梦难寻空注想。hǎo mèng nán xún kōng zhù xiǎng。 来朝晴否总携觞,须慰问、黄花无恙。lái cháo qíng fǒu zǒng xié shāng,xū wèi wèn huáng huā wú yàng。

长相思慢

冯兰因

雨久寒重,敝裘似铁,穿窗风利如刀。yǔ jiǔ hán zhòng,bì qiú shì tiě,chuān chuāng fēng lì rú dāo。 翻书指冷,索酒瓶空,殢人镇日无聊。fān shū zhǐ lěng,suǒ jiǔ píng kōng,tì rén zhèn rì wú liáo。 瑟瑟萧萧。sè sè xiāo xiāo。 更彤云霭霭,雪洒梅梢。gèng tóng yún ǎi ǎi,xuě sǎ méi shāo。 明月影难邀。míng yuè yǐng nán yāo。 掩清光、偏在今宵。yǎn qīng guāng piān zài jīn xiāo。 况岑寂孤怀,黄昏枯坐,一灯黯淡慵挑。kuàng cén jì gū huái,huáng hūn kū zuò,yī dēng àn dàn yōng tiāo。 无端牵惹起,万千愁、剥茧抽蕉。wú duān qiān rě qǐ,wàn qiān chóu bō jiǎn chōu jiāo。 梦短魂劳。mèng duǎn hún láo。 芳信杳、天边雁骄。fāng xìn yǎo tiān biān yàn jiāo。 苦关情、深怜目断人遥。kǔ guān qíng shēn lián mù duàn rén yáo。

华墅竹枝词三首

张洵佳

十里横塘九曲湾,龙山才过又龟山。shí lǐ héng táng jiǔ qū wān,lóng shān cái guò yòu guī shān。 苏州路远常州近,吃着江潮语带蛮。sū zhōu lù yuǎn cháng zhōu jìn,chī zhe jiāng cháo yǔ dài mán。

华墅竹枝词三首

张洵佳

棉花织布胜绵绸,江北人来市上收。mián huā zhī bù shèng mián chóu,jiāng běi rén lái shì shàng shōu。 有女家家勤早起,机中忘却未梳头。yǒu nǚ jiā jiā qín zǎo qǐ,jī zhōng wàng què wèi shū tóu。

华墅竹枝词三首

张洵佳

高乡最怕旱成灾,水种虽多未肯开。gāo xiāng zuì pà hàn chéng zāi,shuǐ zhǒng suī duō wèi kěn kāi。 耘罢稻田新得雨,人人吃酒上街来。yún bà dào tián xīn dé yǔ,rén rén chī jiǔ shàng jiē lái。

减字木兰花·寄姊

张阿钱

离怀谁诉。lí huái shuí sù。 手摘莲花心自苦。shǒu zhāi lián huā xīn zì kǔ。 别恨还多。bié hèn hái duō。 长日无心画翠蛾。zhǎng rì wú xīn huà cuì é。 绮窗自省。qǐ chuāng zì shěng。 蝴蝶蹁跹交扑影。hú dié pián xiān jiāo pū yǐng。 寄语闺妆。jì yǔ guī zhuāng。 不独薰风断我肠。bù dú xūn fēng duàn wǒ cháng。

菩萨蛮·冬闺

张阿钱

酸风冷坑催人起。suān fēng lěng kēng cuī rén qǐ。 六花乱撒香闺里。liù huā luàn sā xiāng guī lǐ。 阵阵打房檐。zhèn zhèn dǎ fáng yán。 愁心不敢嫌。chóu xīn bù gǎn xián。 临妆呵素手。lín zhuāng hē sù shǒu。 梅蕊还依旧。méi ruǐ hái yī jiù。 插向鬓边斜。chā xiàng bìn biān xié。 丰姿争似他。fēng zī zhēng shì tā。

西地锦

葛嫩

人在重帘深处,日移危坐席间。rén zài zhòng lián shēn chù,rì yí wēi zuò xí jiān。 一双海燕栖华栋,呢喃春堕花筵。yī shuāng hǎi yàn qī huá dòng,ne nán chūn duò huā yán。

西地锦

葛嫩

轻透描鸾绣裤,微挑刺凤金莲。qīng tòu miáo luán xiù kù,wēi tiāo cì fèng jīn lián。 罗衣试减寒犹在,临轩翠袖低偏。luó yī shì jiǎn hán yóu zài,lín xuān cuì xiù dī piān。

清平乐

葛嫩

东风无力。dōng fēng wú lì。 吹梦无踪迹。chuī mèng wú zōng jì。 昨日似今今似昔。zuó rì shì jīn jīn shì xī。 不与些儿将息。bù yǔ xiē ér jiāng xī。 断肠人在天涯。duàn cháng rén zài tiān yá。 春光不恋儿家。chūn guāng bù liàn ér jiā。 到底吹完柳絮,偏生留着梨花。dào dǐ chuī wán liǔ xù,piān shēng liú zhe lí huā。

师师令

葛嫩

懵腾乍起。měng téng zhà qǐ。 正云鬟未理。zhèng yún huán wèi lǐ。 手挼裙带倚床阑,但说道、困人天气。shǒu ruá qún dài yǐ chuáng lán,dàn shuō dào kùn rén tiān qì。 娇眼半开犹似睡。jiāo yǎn bàn kāi yóu shì shuì。 怕镜奁如水。pà jìng lián rú shuǐ。 玉容懒把桃花靧,却自然妖丽。yù róng lǎn bǎ táo huā huì,què zì rán yāo lì。 彩毫约略扫眉峰,春已透、粉香堆里。cǎi háo yuē lüè sǎo méi fēng,chūn yǐ tòu fěn xiāng duī lǐ。 一见教郎终日喜。yī jiàn jiào láng zhōng rì xǐ。 拚小楼同醉。pàn xiǎo lóu tóng zuì。

如梦令·五月十五夜

钟青

皓月柳梢堪恋。hào yuè liǔ shāo kān liàn。 风散榴花片片。fēng sàn liú huā piàn piàn。 总是一情痴,可惜流光如电。zǒng shì yī qíng chī,kě xī liú guāng rú diàn。 倚遍。yǐ biàn。 倚遍。yǐ biàn。 花影遮人半面。huā yǐng zhē rén bàn miàn。

西溪子·梨花

钟青

淡荡相宜月下,媚态光宜朝夜。dàn dàng xiāng yí yuè xià,mèi tài guāng yí cháo yè。 曲栏边,人不见。qū lán biān,rén bù jiàn。 愁无限。chóu wú xiàn。 错嫁东风难恋。cuò jià dōng fēng nán liàn。 零落晓枝头。líng luò xiǎo zhī tóu。 一春休。yī chūn xiū。

浪淘沙·寄眉令妹

钟青

寂寞久临风。jì mò jiǔ lín fēng。 敛步从容。liǎn bù cóng róng。 春来懒玩小墙东。chūn lái lǎn wán xiǎo qiáng dōng。 怕他撩乱花飞处,芳草茸茸。pà tā liāo luàn huā fēi chù,fāng cǎo rōng rōng。 忆别恨匆匆。yì bié hèn cōng cōng。 失语无穷。shī yǔ wú qióng。 何如那日莫相逢。hé rú nà rì mò xiāng féng。 可惜一番光景好,心与谁同。kě xī yī fān guāng jǐng hǎo,xīn yǔ shuí tóng。

惜分钗海棠

钟青

情难判。qíng nán pàn。 春时半。chūn shí bàn。 东风爱拂初醒面。dōng fēng ài fú chū xǐng miàn。 晓烟笼。xiǎo yān lóng。 碧霞容。bì xiá róng。 态若轻云,醉舞腾空。tài ruò qīng yún,zuì wǔ téng kōng。 溶。róng。 溶。róng。 何人伴。hé rén bàn。 肠应断。cháng yīng duàn。 疑嗔疑笑胭脂浅。yí chēn yí xiào yān zhī qiǎn。 思无穷。sī wú qióng。 恨谁同。hèn shuí tóng。 月色扶来,梦入闺中,重。yuè sè fú lái,mèng rù guī zhōng,zhòng。 重。zhòng。

相见欢·秋风吹到江村

顾彩

秋风吹到江村,正黄昏,寂寞梧桐夜雨不开门。qiū fēng chuī dào jiāng cūn,zhèng huáng hūn,jì mò wú tóng yè yǔ bù kāi mén。 一叶落,数声角,断羁魂,明日试看衣袂有啼痕。yī yè luò,shù shēng jiǎo,duàn jī hún,míng rì shì kàn yī mèi yǒu tí hén。

虞美人

严既澄

重寻朱户烘春面。zhòng xún zhū hù hōng chūn miàn。 浅笑天传电。qiǎn xiào tiān chuán diàn。 剧怜小别倍清癯,不负莺儿呼梦逐罗裾。jù lián xiǎo bié bèi qīng qú,bù fù yīng ér hū mèng zhú luó jū。 痴蚕茧后厌厌病。chī cán jiǎn hòu yàn yàn bìng。 愁被东风警。chóu bèi dōng fēng jǐng。 画帘花事不分明,如此春宵依旧短檠灯。huà lián huā shì bù fēn míng,rú cǐ chūn xiāo yī jiù duǎn qíng dēng。

洞仙歌

严既澄

风鬟雾鬓,衬云绡霞縠。fēng huán wù bìn,chèn yún xiāo xiá hú。 蓦地痴魂逐轻毂。mò dì chī hún zhú qīng gǔ。 怅朱轮电掣,渺渺惊鸿,云路远,徙倚危栏人独。chàng zhū lún diàn chè,miǎo miǎo jīng hóng,yún lù yuǎn,xǐ yǐ wēi lán rén dú。 回头留一转,含笑秋波,无恨蛾眉未知蹙。huí tóu liú yī zhuǎn,hán xiào qiū bō,wú hèn é méi wèi zhī cù。 骨格最轻盈,浅淡装成,胜多少骇红纷绿。gǔ gé zuì qīng yíng,qiǎn dàn zhuāng chéng,shèng duō shǎo hài hóng fēn lǜ。 只罗伞低笼避人看,怕目箭轻狂,此身成鹄。zhǐ luó sǎn dī lóng bì rén kàn,pà mù jiàn qīng kuáng,cǐ shēn chéng gǔ。

五彩结同心为友人题女伶张兰卿造象,兰卿有嘉号曰海棠仙子燕赵好女儿也。

严既澄

仙云妆簇,笑电冥迷,秾春特地愔愔。xiān yún zhuāng cù,xiào diàn míng mí,nóng chūn tè dì yīn yīn。 人在风花里,斜阳外、丝絮尽日沈沈。rén zài fēng huā lǐ,xié yáng wài sī xù jǐn rì shěn shěn。 燕窥莺逗销魂地,东风倦、谁缔同心。yàn kuī yīng dòu xiāo hún dì,dōng fēng juàn shuí dì tóng xīn。 还珍重、通明奏笔,画成一片春阴。hái zhēn zhòng tōng míng zòu bǐ,huà chéng yī piàn chūn yīn。 画屏不传芳讯,憔悴而今。huà píng bù chuán fāng xùn,qiáo cuì ér jīn。 香掾凭肩惯,芳菲地、辜负此日登临。xiāng yuàn píng jiān guàn,fāng fēi dì gū fù cǐ rì dēng lín。 内家妆束矜严甚,无人会、捐佩情深。nèi jiā zhuāng shù jīn yán shén,wú rén huì juān pèi qíng shēn。 薰香久、真真姚冶,慰人夜夜零衾。xūn xiāng jiǔ zhēn zhēn yáo yě,wèi rén yè yè líng qīn。

虞美人

严既澄

垂杨着意萦莺燕。chuí yáng zhe yì yíng yīng yàn。 陡觉春心浅。dǒu jué chūn xīn qiǎn。 新来浓绿替嫣红。xīn lái nóng lǜ tì yān hóng。 人在絮花堆里饯东风。rén zài xù huā duī lǐ jiàn dōng fēng。 残鹃未省新愁重。cán juān wèi shěng xīn chóu zhòng。 犹作芳菲梦。yóu zuò fāng fēi mèng。 羁迟尘海负春光。jī chí chén hǎi fù chūn guāng。 留得晴丝空与系斜阳。liú dé qíng sī kōng yǔ xì xié yáng。