品读经典 · 传承文明

桐花凤积馀夫子为作九九消寒图,双沟九字,字皆九画,以记阴晴风雪,因谱此阕

刘世珍

岁晚韶华成寂寞。suì wǎn sháo huá chéng jì mò。 暗转星杓,一线添琼阁。àn zhuǎn xīng biāo,yī xiàn tiān qióng gé。 盼到阳春来有脚。pàn dào yáng chūn lái yǒu jiǎo。 绣帘犹怯春寒薄。xiù lián yóu qiè chūn hán báo。 九九图中将字著。jiǔ jiǔ tú zhōng jiāng zì zhù。 百五光阴,容易闲抛却。bǎi wǔ guāng yīn,róng yì xián pāo què。 比似梅花描绰约。bǐ shì méi huā miáo chuò yuē。 看来日日增红萼。kàn lái rì rì zēng hóng è。

一落索·积馀以《满江红》喜雪词见示,因作忆梅词答之

刘世珍

本是谢家吟絮。běn shì xiè jiā yín xù。 记怀豪素。jì huái háo sù。 声声合唱满江红,好倩小红低谱。shēng shēng hé chàng mǎn jiāng hóng,hǎo qiàn xiǎo hóng dī pǔ。 况值岁华云暮。kuàng zhí suì huá yún mù。 春风闲度。chūn fēng xián dù。 者回消息到梅花,浑不见花开处。zhě huí xiāo xī dào méi huā,hún bù jiàn huā kāi chù。

桃源忆故人冬夜

杨澄

乍惊岭雪寒梅绽。zhà jīng lǐng xuě hán méi zhàn。 暖阁红炉妆遍。nuǎn gé hóng lú zhuāng biàn。 锦帐佳人睡暖。jǐn zhàng jiā rén shuì nuǎn。 冰壶一夜满。bīng hú yī yè mǎn。 烟寒山色偏宜远。yān hán shān sè piān yí yuǎn。 楼上帘垂不卷。lóu shàng lián chuí bù juǎn。 风急雁行吹断。fēng jí yàn xíng chuī duàn。 云乱江天晓。yún luàn jiāng tiān xiǎo。

满宫花春晓

杨澄

春正迟,晨尚冷。chūn zhèng chí,chén shàng lěng。 水咽辘轳金井。shuǐ yàn lù lú jīn jǐng。 深闺少妇不如愁,日对碧纱烟影。shēn guī shǎo fù bù rú chóu,rì duì bì shā yān yǐng。 燕掠画檐油幕静。yàn lüè huà yán yóu mù jìng。 红药翻阶瞑。hóng yào fān jiē míng。 东风杂引佩环声,一抹双眉慵整。dōng fēng zá yǐn pèi huán shēng,yī mǒ shuāng méi yōng zhěng。

玉楼春·迟起

杨澄

香闺几度眠过晓。xiāng guī jǐ dù mián guò xiǎo。 罗绮风柔惊料峭。luó qǐ fēng róu jīng liào qiào。 碧桃万树倚云栽,几日东风都放了。bì táo wàn shù yǐ yún zāi,jǐ rì dōng fēng dōu fàng le。 花枝手自凌晨拗。huā zhī shǒu zì líng chén ǎo。 图史馀闲香篆袅。tú shǐ yú xián xiāng zhuàn niǎo。 雕栏十二锁春寒,楼阁重重人不到。diāo lán shí èr suǒ chūn hán,lóu gé zhòng zhòng rén bù dào。

临江仙·春思

杨澄

幽闺欲曙闻莺啭,绮窗初日微明。yōu guī yù shǔ wén yīng zhuàn,qǐ chuāng chū rì wēi míng。 新妆眉画远山横。xīn zhuāng méi huà yuǎn shān héng。 此时花事了,燕子最关情。cǐ shí huā shì le,yàn zi zuì guān qíng。 满地落花红作雨,倍添春思难禁。mǎn dì luò huā hóng zuò yǔ,bèi tiān chūn sī nán jìn。 旧欢惟有梦魂惊。jiù huān wéi yǒu mèng hún jīng。 东风何太劣。dōng fēng hé tài liè。 吹断玉箫声。chuī duàn yù xiāo shēng。

苏幕遮·牡丹春睡

杨澄

玉楼春,金屋晓。yù lóu chūn,jīn wū xiǎo。 晓日低檐,紫雾红烟绕。xiǎo rì dī yán,zǐ wù hóng yān rào。 处处喧晴闻好鸟。chù chù xuān qíng wén hǎo niǎo。 帘幕重遮,更卧人儿悄。lián mù zhòng zhē,gèng wò rén ér qiāo。 梦巫山,游阆岛。mèng wū shān,yóu láng dǎo。 翡翠衾温,嬿婉偏难觉。fěi cuì qīn wēn,yàn wǎn piān nán jué。 强起不胜情思小。qiáng qǐ bù shèng qíng sī xiǎo。 细数朝来,花落知多少。xì shù cháo lái,huā luò zhī duō shǎo。

风中柳秋日寄外

杨澄

每到秋来,黯黯倍增愁境。měi dào qiū lái,àn àn bèi zēng chóu jìng。 怯西风、时惊骨冷。qiè xī fēng shí jīng gǔ lěng。 梦回人远,正深闺曲径,忆追欢、不禁酒醒。mèng huí rén yuǎn,zhèng shēn guī qū jìng,yì zhuī huān bù jìn jiǔ xǐng。 暮鼓晨钟,几许韶华犹剩。mù gǔ chén zhōng,jǐ xǔ sháo huá yóu shèng。 问何堪、香抛粉尽。wèn hé kān xiāng pāo fěn jǐn。 雕栏朱户,休教孤另,怕消瘦、相如多病。diāo lán zhū hù,xiū jiào gū lìng,pà xiāo shòu xiāng rú duō bìng。

江城子·春暮偶成

叶淡宜

雨丝风片做春寒。yǔ sī fēng piàn zuò chūn hán。 怕春残。pà chūn cán。 竟春残。jìng chūn cán。 飞絮飞花,飘泊太无端。fēi xù fēi huā,piāo pō tài wú duān。 伤了司勋心一片,无限恨,倚栏杆。shāng le sī xūn xīn yī piàn,wú xiàn hèn,yǐ lán gān。

百字令题一奁吟

叶淡宜

镜台无恙,忽一霎尘生,音容顿绝。jìng tái wú yàng,hū yī shà chén shēng,yīn róng dùn jué。 今古伤心遗例在,自是解人难得。jīn gǔ shāng xīn yí lì zài,zì shì jiě rén nán dé。 恨海空填,情天莫补,辜负如椽笔。hèn hǎi kōng tián,qíng tiān mò bǔ,gū fù rú chuán bǐ。 红笺吟遍,返生香总乏术。hóng jiān yín biàn,fǎn shēng xiāng zǒng fá shù。 未知底事干侬,读君诗罢,宛转愁无极。wèi zhī dǐ shì gàn nóng,dú jūn shī bà,wǎn zhuǎn chóu wú jí。 一往情深谁遣此,岂独销魂醉骨。yī wǎng qíng shēn shuí qiǎn cǐ,qǐ dú xiāo hún zuì gǔ。 词述黄门,神伤奉倩,哀思应绵结。cí shù huáng mén,shén shāng fèng qiàn,āi sī yīng mián jié。 斯文斯恨,天长地久不灭。sī wén sī hèn,tiān zhǎng dì jiǔ bù miè。

菩萨蛮·春晓

叶淡宜

卖花声早惊残梦。mài huā shēng zǎo jīng cán mèng。 妆台闲理衔珠凤。zhuāng tái xián lǐ xián zhū fèng。 窗透曙光红。chuāng tòu shǔ guāng hóng。 吹来杨柳风。chuī lái yáng liǔ fēng。 隔帘鸠唤雨。gé lián jiū huàn yǔ。 紫燕穿帘舞。zǐ yàn chuān lián wǔ。 春去尚馀寒。chūn qù shàng yú hán。 春衫白袷单。chūn shān bái jiá dān。

浣溪沙·初夏饯别张表婶母

叶淡宜

风动帘旌响玉珂。fēng dòng lián jīng xiǎng yù kē。 青衫初换曲尘罗。qīng shān chū huàn qū chén luó。 日长天气乍清和。rì zhǎng tiān qì zhà qīng hé。 昨夜饯春梅子雨,今朝送客柳枝歌。zuó yè jiàn chūn méi zi yǔ,jīn cháo sòng kè liǔ zhī gē。 一生赢得别愁多。yī shēng yíng dé bié chóu duō。

小庭花月夜

叶淡宜

十二疏栊卷绮寮。shí èr shū lóng juǎn qǐ liáo。 青天碧海望迢迢。qīng tiān bì hǎi wàng tiáo tiáo。 金荷银烛漫高烧。jīn hé yín zhú màn gāo shāo。 独对寒光清不寐,倚栏闲谱一枝箫。dú duì hán guāng qīng bù mèi,yǐ lán xián pǔ yī zhī xiāo。 夜深凉露湿冰绡。yè shēn liáng lù shī bīng xiāo。

齐天乐·十八滩舟中夜雨

陈澧

倦游谙尽江湖味,孤篷又眠秋雨。juàn yóu ān jǐn jiāng hú wèi,gū péng yòu mián qiū yǔ。 碎点飘镫,繁声落枕,乡梦更无寻处。suì diǎn piāo dèng,fán shēng luò zhěn,xiāng mèng gèng wú xún chù。 幽蛩不语,只断苇荒芦,乱垂烟渚。yōu qióng bù yǔ,zhǐ duàn wěi huāng lú,luàn chuí yān zhǔ。 一夜潇潇,恼人最是绕堤树。yī yè xiāo xiāo,nǎo rén zuì shì rào dī shù。 清吟此时正苦。qīng yín cǐ shí zhèng kǔ。 渐寒生竹簟,秋意如许。jiàn hán shēng zhú diàn,qiū yì rú xǔ。 古驿疏更,危滩急溜,并作天涯离绪。gǔ yì shū gèng,wēi tān jí liū,bìng zuò tiān yá lí xù。 归期又误。guī qī yòu wù。 望庾岭模糊,湿云无数。wàng yǔ lǐng mó hú,shī yún wú shù。 镜里明朝,定添霜几缕。jìng lǐ míng cháo,dìng tiān shuāng jǐ lǚ。

长相思·见《灵芬馆诗话》

汪玉轸

夜寒生。yè hán shēng。 梦魂惊。mèng hún jīng。 半烬兰膏暗壁灯。bàn jìn lán gāo àn bì dēng。 床头饥鼠行。chuáng tóu jī shǔ xíng。 数长更。shù zhǎng gèng。 起离情。qǐ lí qíng。 倚枕填词句未成。yǐ zhěn tián cí jù wèi chéng。 推敲直到明。tuī qiāo zhí dào míng。

风光好

汪玉轸

掩花关。yǎn huā guān。 启花关。qǐ huā guān。 看偏春光春又残。kàn piān chūn guāng chūn yòu cán。 动愁端。dòng chóu duān。 空庭雨过苔痕碧。kōng tíng yǔ guò tái hén bì。 天寥寂。tiān liáo jì。 短短回廊曲曲栏。duǎn duǎn huí láng qū qū lán。 且盘桓。qiě pán huán。

菩萨蛮

汪玉轸

愁中得句浑难续。chóu zhōng dé jù hún nán xù。 无眠夜半烧灯烛。wú mián yè bàn shāo dēng zhú。 风送露微茫。fēng sòng lù wēi máng。 逼人秋气凉。bī rén qiū qì liáng。 熏炉添兽炭。xūn lú tiān shòu tàn。 香篆微微散。xiāng zhuàn wēi wēi sàn。 何物助吟情。hé wù zhù yín qíng。 一虫阶下鸣。yī chóng jiē xià míng。

菩萨蛮·见《词综续编》

汪玉轸

西风庭院人凄绝。xī fēng tíng yuàn rén qī jué。 梧桐几片残秋叶。wú tóng jǐ piàn cán qiū yè。 敲著纸窗棂。qiāo zhù zhǐ chuāng líng。 孤衾和梦听。gū qīn hé mèng tīng。 长更和短角。zhǎng gèng hé duǎn jiǎo。 催得灯花落。cuī dé dēng huā luò。 触目总销魂。chù mù zǒng xiāo hún。 低头见泪痕。dī tóu jiàn lèi hén。

海棠春

汪玉轸

无端一夜东风骤。wú duān yī yè dōng fēng zhòu。 便吹得、杏花消瘦。biàn chuī dé xìng huā xiāo shòu。 待等小桃红,是晚春时候。dài děng xiǎo táo hóng,shì wǎn chūn shí hòu。 惜花心事花知否。xī huā xīn shì huā zhī fǒu。 看镜里、双眉长皱。kàn jìng lǐ shuāng méi zhǎng zhòu。 花信一番番,只芳年难又。huā xìn yī fān fān,zhǐ fāng nián nán yòu。

浪淘沙·题叶小庚本事词后见谢章铤《赌棋山庄词话》

姚雪初

天籁韵珊珊。tiān lài yùn shān shān。 顾曲馀闲。gù qū yú xián。 乌丝小字写香奁。wū sī xiǎo zì xiě xiāng lián。 千古风流千古恨,留在人间。qiān gǔ fēng liú qiān gǔ hèn,liú zài rén jiān。 空自说辛酸。kōng zì shuō xīn suān。 无限情缘。wú xiàn qíng yuán。 痴儿娇女忒缠绵。chī ér jiāo nǚ tè chán mián。 天下有情天上月,那得常圆。tiān xià yǒu qíng tiān shàng yuè,nà dé cháng yuán。