品读经典 · 传承文明

八声甘州·秋帘

程颂万

黯凉萤、低入楼阴,窥人又飞还。àn liáng yíng dī rù lóu yīn,kuī rén yòu fēi hái。 蓦回头咫尺,琼钩下了,便抵蓬山。mò huí tóu zhǐ chǐ,qióng gōu xià le,biàn dǐ péng shān。 秋冷宝奁偷挂,斜月一弯弯。qiū lěng bǎo lián tōu guà,xié yuè yī wān wān。 窣地花枝影,兜上娇鬟。sū dì huā zhī yǐng,dōu shàng jiāo huán。 侵晓冰容未浣,且贪垂银蒜,不许侬看。qīn xiǎo bīng róng wèi huàn,qiě tān chuí yín suàn,bù xǔ nóng kàn。 傥眼波流俊,那日在湘湾。tǎng yǎn bō liú jùn,nà rì zài xiāng wān。 乍掠破、一声残玉,听萧萧、几叶下空阑。zhà lüè pò yī shēng cán yù,tīng xiāo xiāo jǐ yè xià kōng lán。 料鹦鹉、隔窗偷觑,好语须瞒。liào yīng wǔ gé chuāng tōu qù,hǎo yǔ xū mán。

过秦楼·秋扇

程颂万

凤竹妨星,蝉纱妒月,素手携来庭院。fèng zhú fáng xīng,chán shā dù yuè,sù shǒu xié lái tíng yuàn。 昵伊分与,一半凉飔,却障断红双脸。nì yī fēn yǔ,yī bàn liáng sī,què zhàng duàn hóng shuāng liǎn。 空自画了桃花,赢得西风,者回肠断。kōng zì huà le táo huā,yíng dé xī fēng,zhě huí cháng duàn。 笑痴萤不避,趁来阑角,几星频颤。xiào chī yíng bù bì,chèn lái lán jiǎo,jǐ xīng pín chàn。 空记得、汉殿纨匀,湘湾竹脆,却在钿床东畔。kōng jì dé hàn diàn wán yún,xiāng wān zhú cuì,què zài diàn chuáng dōng pàn。 泥金小字,只倩侬书,自绣鸳鸯一面。ní jīn xiǎo zì,zhǐ qiàn nóng shū,zì xiù yuān yāng yī miàn。 谁信团圞,为伊蓦到秋深,把人偷骗。shuí xìn tuán luán,wèi yī mò dào qiū shēn,bǎ rén tōu piàn。 记青鸾曲散,何处花边酒满。jì qīng luán qū sàn,hé chù huā biān jiǔ mǎn。

念奴娇·秋衫

程颂万

酒痕偷涴,又泪痕淹透,两重愁色。jiǔ hén tōu wò,yòu lèi hén yān tòu,liǎng zhòng chóu sè。 杏子单纱丝怕损,双手为伊亲叠。xìng zi dān shā sī pà sǔn,shuāng shǒu wèi yī qīn dié。 褪却嫣红,湔来惨绿,病了黄花节。tuì què yān hóng,jiān lái cǎn lǜ,bìng le huáng huā jié。 竹阴偷过,忍教筛上明月。zhú yīn tōu guò,rěn jiào shāi shàng míng yuè。 谁料瘦减腰围,未能瞒过,两幅青丝褶。shuí liào shòu jiǎn yāo wéi,wèi néng mán guò,liǎng fú qīng sī zhě。 帘底余香熏未减,却又西风吹彻。lián dǐ yú xiāng xūn wèi jiǎn,què yòu xī fēng chuī chè。 记得当初,小蛮针线,金钮松时窄。jì dé dāng chū,xiǎo mán zhēn xiàn,jīn niǔ sōng shí zhǎi。 为侬典尽,俊游年少词客。wèi nóng diǎn jǐn,jùn yóu nián shǎo cí kè。

菩萨蛮·拟艳,集唐十阕

程颂万

兰回旧蕊缘屏绿。lán huí jiù ruǐ yuán píng lǜ。 美人独在空房宿。měi rén dú zài kōng fáng sù。 遗落凤凰钗。yí luò fèng huáng chāi。 浇花湿笋鞋。jiāo huā shī sǔn xié。 烛分歌扇泪。zhú fēn gē shàn lèi。 含水弯蛾翠。hán shuǐ wān é cuì。 欲寄未归人。yù jì wèi guī rén。 书羞字不匀。shū xiū zì bù yún。

菩萨蛮·拟艳,集唐十阕

程颂万

著词但见樱桃破。zhù cí dàn jiàn yīng táo pò。 妆成只是熏香坐。zhuāng chéng zhǐ shì xūn xiāng zuò。 隐语笑芙蓉。yǐn yǔ xiào fú róng。 罗衫袅向风。luó shān niǎo xiàng fēng。 露从今夜白。lù cóng jīn yè bái。 空见凌波袜。kōng jiàn líng bō wà。 生肯不风流。shēng kěn bù fēng liú。 迷藏有旧楼。mí cáng yǒu jiù lóu。

菩萨蛮·拟艳,集唐十阕

程颂万

钿蝉金凤皆零落。diàn chán jīn fèng jiē líng luò。 内人恐要秋衣着。nèi rén kǒng yào qiū yī zhe。 强笑欲风天。qiáng xiào yù fēng tiān。 身回夜合偏。shēn huí yè hé piān。 别中还梦别。bié zhōng hái mèng bié。 彼此名言绝。bǐ cǐ míng yán jué。 多病意常违。duō bìng yì cháng wéi。 迟眠人不知。chí mián rén bù zhī。

菩萨蛮·拟艳,集唐十阕

程颂万

更无人处帘垂地。gèng wú rén chù lián chuí dì。 桃花脸里汪汪泪。táo huā liǎn lǐ wāng wāng lèi。 忍妒泪休匀。rěn dù lèi xiū yún。 非愁亦有颦。fēi chóu yì yǒu pín。 啼时惊妾梦。tí shí jīng qiè mèng。 会与秦楼凤。huì yǔ qín lóu fèng。 教妾若为容。jiào qiè ruò wèi róng。 难分此夜中。nán fēn cǐ yè zhōng。

菩萨蛮·拟艳,集唐十阕

程颂万

楼台深锁无人到。lóu tái shēn suǒ wú rén dào。 神仙得似红儿貌。shén xiān dé shì hóng ér mào。 信到落花时。xìn dào luò huā shí。 惟教梦寐知。wéi jiào mèng mèi zhī。 密书题豆蔻。mì shū tí dòu kòu。 强饮沽来酒。qiáng yǐn gū lái jiǔ。 死忆有情人。sǐ yì yǒu qíng rén。 香笺墨色新。xiāng jiān mò sè xīn。

菩萨蛮·拟艳,集唐十阕

程颂万

忆得双文衫子薄。yì dé shuāng wén shān zi báo。 夜深斜搭秋千索。yè shēn xié dā qiū qiān suǒ。 一夜好风吹。yī yè hǎo fēng chuī。 含啼向彩帷。hán tí xiàng cǎi wéi。 红楼三十级。hóng lóu sān shí jí。 绮阁临初日。qǐ gé lín chū rì。 眼尾泪侵寒。yǎn wěi lèi qīn hán。 帘烘欲过难。lián hōng yù guò nán。

菩萨蛮·拟艳,集唐十阕

程颂万

落花不语空辞树。luò huā bù yǔ kōng cí shù。 伴郎翠凤双飞去。bàn láng cuì fèng shuāng fēi qù。 芳草踏青期。fāng cǎo tà qīng qī。 居然似梦归。jū rán shì mèng guī。 羞多转面语。xiū duō zhuǎn miàn yǔ。 有意通情处。yǒu yì tōng qíng chù。 春思结垂杨。chūn sī jié chuí yáng。 断肠还断肠。duàn cháng hái duàn cháng。

菩萨蛮·拟艳,集唐十阕

程颂万

东风小饮人皆醉。dōng fēng xiǎo yǐn rén jiē zuì。 房房下着珠帘睡。fáng fáng xià zhe zhū lián shuì。 压酒及花时。yā jiǔ jí huā shí。 长醒也是痴。zhǎng xǐng yě shì chī。 防闲襟并敛。fáng xián jīn bìng liǎn。 艳极翻含怨。yàn jí fān hán yuàn。 娇倚钿箜篌。jiāo yǐ diàn kōng hóu。 云轻雨易休。yún qīng yǔ yì xiū。

菩萨蛮·拟艳,集唐十阕

程颂万

好风傥借低枝便。hǎo fēng tǎng jiè dī zhī biàn。 此身愿作君家燕。cǐ shēn yuàn zuò jūn jiā yàn。 飞燕在昭阳。fēi yàn zài zhāo yáng。 春风引梦长。chūn fēng yǐn mèng zhǎng。 不知何处恨。bù zhī hé chù hèn。 已带伤春病。yǐ dài shāng chūn bìng。 娇甚却成愁。jiāo shén què chéng chóu。 空帘且梦游。kōng lián qiě mèng yóu。

菩萨蛮·拟艳,集唐十阕

程颂万

明朝惊破还乡梦。míng cháo jīng pò hái xiāng mèng。 银筝夜久殷勤弄。yín zhēng yè jiǔ yīn qín nòng。 怪客有春愁。guài kè yǒu chūn chóu。 娇歌半欲羞。jiāo gē bàn yù xiū。 绣衫金騕袅。xiù shān jīn yǎo niǎo。 何处深春好。hé chù shēn chūn hǎo。 泪粉玉阑珊。lèi fěn yù lán shān。 鸳衾不识寒。yuān qīn bù shí hán。

鹧鸪天·题张雨珊年丈湘弦离恨谱,集句

程颂万

才子诗成定可怜。cái zi shī chéng dìng kě lián。 能言青鸟罢衔笺。néng yán qīng niǎo bà xián jiān。 深知身在情长在,可得潸然是偶然。shēn zhī shēn zài qíng zhǎng zài,kě dé shān rán shì ǒu rán。 歌婉转,月婵娟。gē wǎn zhuǎn,yuè chán juān。 遥将红泪洒穷泉。yáo jiāng hóng lèi sǎ qióng quán。 相思只傍花边立,自古多情损少年。xiāng sī zhǐ bàng huā biān lì,zì gǔ duō qíng sǔn shǎo nián。

阮郎归·集六一词四阕

程颂万

门前杨柳绿阴齐。mén qián yáng liǔ lǜ yīn qí。 年前心眼期。nián qián xīn yǎn qī。 人生自是有情痴。rén shēng zì shì yǒu qíng chī。 低头双泪垂。dī tóu shuāng lèi chuí。 寒水碧,草烟低。hán shuǐ bì,cǎo yān dī。 行人去路迷。xíng rén qù lù mí。 来如春梦不多时。lái rú chūn mèng bù duō shí。 而今花又飞。ér jīn huā yòu fēi。

阮郎归·集六一词四阕

程颂万

拟将沉醉为清欢。nǐ jiāng chén zuì wèi qīng huān。 黄昏独倚阑。huáng hūn dú yǐ lán。 一重水隔一重山。yī zhòng shuǐ gé yī zhòng shān。 夕阳楼外闲。xī yáng lóu wài xián。 愁眉敛,晚妆残。chóu méi liǎn,wǎn zhuāng cán。 拈花子细看。niān huā zi xì kàn。 锦屏罗幕护春寒。jǐn píng luó mù hù chūn hán。 无人整翠鬟。wú rén zhěng cuì huán。

阮郎归·集六一词四阕

程颂万

关心只为牡丹红。guān xīn zhǐ wèi mǔ dān hóng。 携手玩芳丛。xié shǒu wán fāng cóng。 垂杨紫陌洛城东。chuí yáng zǐ mò luò chéng dōng。 无物似情浓。wú wù shì qíng nóng。 慵不采,觉春空。yōng bù cǎi,jué chūn kōng。 何处认郎踪。hé chù rèn láng zōng。 吹开吹谢苦匆匆。chuī kāi chuī xiè kǔ cōng cōng。 还解嫁东风。hái jiě jià dōng fēng。

阮郎归·集六一词四阕

程颂万

莫教银烛促佳期。mò jiào yín zhú cù jiā qī。 离人殊未归。lí rén shū wèi guī。 夜来风雨转离披。yè lái fēng yǔ zhuǎn lí pī。 无花空折枝。wú huā kōng zhé zhī。 春艳艳,梦依依。chūn yàn yàn,mèng yī yī。 阳台行雨回。yáng tái xíng yǔ huí。 琵琶傍畔且寻思。pí pá bàng pàn qiě xún sī。 啼妆更为谁。tí zhuāng gèng wèi shuí。

台城路和叔由韵

程颂万

斜阳又送春人去,阑阴坠愁飘满。xié yáng yòu sòng chūn rén qù,lán yīn zhuì chóu piāo mǎn。 绿衬鸥天,黄移蝶路,忆否年时寻遍。lǜ chèn ōu tiān,huáng yí dié lù,yì fǒu nián shí xún biàn。 卿休再劝。qīng xiū zài quàn。 算已是飘蓬,两边绿浅。suàn yǐ shì piāo péng,liǎng biān lǜ qiǎn。 那日帘栊,一层勾了一层怨。nà rì lián lóng,yī céng gōu le yī céng yuàn。 腰围销瘦似我,况东风昨夜,吹得鹃远。yāo wéi xiāo shòu shì wǒ,kuàng dōng fēng zuó yè,chuī dé juān yuǎn。 稚柳围廊,狂花掠榭,曾系玉骢魂断。zhì liǔ wéi láng,kuáng huā lüè xiè,céng xì yù cōng hún duàn。 刘郎去晚。liú láng qù wǎn。 只半霎天涯,笑桃人面。zhǐ bàn shà tiān yá,xiào táo rén miàn。 剩有柔肠,为伊千万转。shèng yǒu róu cháng,wèi yī qiān wàn zhuǎn。

玉楼春·再集十阕

程颂万

谁知闲凭阑干处。shuí zhī xián píng lán gàn chù。 惟有绿杨芳草路。wéi yǒu lǜ yáng fāng cǎo lù。 楚王台上一神仙,赢得百花无限妒。chǔ wáng tái shàng yī shén xiān,yíng dé bǎi huā wú xiàn dù。 香车系在谁家树。xiāng chē xì zài shuí jiā shù。 泪眼倚楼频独语。lèi yǎn yǐ lóu pín dú yǔ。 日斜归去奈何春,满眼游丝兼落絮。rì xié guī qù nài hé chūn,mǎn yǎn yóu sī jiān luò xù。