品读经典 · 传承文明

菩萨蛮·题美人便面

曹慎仪

晓烟湿翠花魂冷。xiǎo yān shī cuì huā hún lěng。 藕丝衫薄春云影。ǒu sī shān báo chūn yún yǐng。 小步下回廊。xiǎo bù xià huí láng。 一枝纫露香。yī zhī rèn lù xiāng。 簪环宜碧玉,才称秋眉绿。zān huán yí bì yù,cái chēng qiū méi lǜ。 记否绣罗屏,莺声唤梦醒。jì fǒu xiù luó píng,yīng shēng huàn mèng xǐng。

浪淘沙

曹慎仪

斜日半庭阴。xié rì bàn tíng yīn。 销尽春痕。xiāo jǐn chūn hén。 昙花小劫付金轮。tán huā xiǎo jié fù jīn lún。 底事些儿蛛网在,犹恋香尘。dǐ shì xiē ér zhū wǎng zài,yóu liàn xiāng chén。 又见药阑新。yòu jiàn yào lán xīn。 莫也销魂。mò yě xiāo hún。 浮生难据总如云。fú shēng nán jù zǒng rú yún。 知否来年春再到,可似而今。zhī fǒu lái nián chūn zài dào,kě shì ér jīn。

醉春风送春

曹慎仪

莫把辞春酒。mò bǎ cí chūn jiǔ。 春来浑未久。chūn lái hún wèi jiǔ。 绿窗病起试罗衣,瘦。lǜ chuāng bìng qǐ shì luó yī,shòu。 瘦。shòu。 瘦。shòu。 觅句阑边,簪香镜里,此情非旧。mì jù lán biān,zān xiāng jìng lǐ,cǐ qíng fēi jiù。 折尽长堤柳。zhé jǐn zhǎng dī liǔ。 往事休回首。wǎng shì xiū huí shǒu。 雨丝风片送春归,又。yǔ sī fēng piàn sòng chūn guī,yòu。 又。yòu。 又。yòu。 芳草无边,春归何处,问花知否。fāng cǎo wú biān,chūn guī hé chù,wèn huā zhī fǒu。

瑶华芍药

曹慎仪

尘消珠幄。chén xiāo zhū wò。 风定晶帘,爱密阴低护。fēng dìng jīng lián,ài mì yīn dī hù。 题红品绿,知几许、粉本当时闲谱。tí hóng pǐn lǜ,zhī jǐ xǔ fěn běn dāng shí xián pǔ。 茶烟摇曳,又梦断、银屏深处。chá yān yáo yè,yòu mèng duàn yín píng shēn chù。 见亸鬟、半卸湘衣,倦倚碧纱春妩。jiàn duǒ huán bàn xiè xiāng yī,juàn yǐ bì shā chūn wǔ。 铜瓶小影团圞,便一向金围,应念迟暮。tóng píng xiǎo yǐng tuán luán,biàn yī xiàng jīn wéi,yīng niàn chí mù。 含娇欲语,问怎似、参破绮情芳绪。hán jiāo yù yǔ,wèn zěn shì cān pò qǐ qíng fāng xù。 离愁忏尽,化冉冉、彩云飞去。lí chóu chàn jǐn,huà rǎn rǎn cǎi yún fēi qù。 向琉璃、绣佛台前,冷沁玉盘香露。xiàng liú lí xiù fú tái qián,lěng qìn yù pán xiāng lù。

天香·牡丹

曹慎仪

叶上新诗,吟残鹦鹉,惊回谢庭春困。yè shàng xīn shī,yín cán yīng wǔ,jīng huí xiè tíng chūn kùn。 漫拂冰纨,轻拈湘管,小白嫣红相映。màn fú bīng wán,qīng niān xiāng guǎn,xiǎo bái yān hóng xiāng yìng。 缓移纤腕,闲写出、翠华春影。huǎn yí xiān wàn,xián xiě chū cuì huá chūn yǐng。 佩暖罗松,腻霞微晕,宿酲乍醒。pèi nuǎn luó sōng,nì xiá wēi yūn,sù chéng zhà xǐng。 低徊宝阑又凭。dī huái bǎo lán yòu píng。 罥霓裳、绿云欲暝。juàn ní shang lǜ yún yù míng。 玉润珠寒,偏萦粉奴香鬓。yù rùn zhū hán,piān yíng fěn nú xiāng bìn。 几许胭脂泪冷,算未解、东风后来讯。jǐ xǔ yān zhī lèi lěng,suàn wèi jiě dōng fēng hòu lái xùn。 艳照金莲,宫袍眩锦。yàn zhào jīn lián,gōng páo xuàn jǐn。

高阳台

曹慎仪

露湿蔷薇,香萦芍药,依移艳挹春亭。lù shī qiáng wēi,xiāng yíng sháo yào,yī yí yàn yì chūn tíng。 蓦地飞来,罗襟粉坠星星。mò dì fēi lái,luó jīn fěn zhuì xīng xīng。 东风吹断江南梦,倩何人、轻唤愁醒。dōng fēng chuī duàn jiāng nán mèng,qiàn hé rén qīng huàn chóu xǐng。 更难凭、草留旧迹,裙化它生。gèng nán píng cǎo liú jiù jì,qún huà tā shēng。 忆曾邻苑寻芳去,有彩衣幻影,画本题名。yì céng lín yuàn xún fāng qù,yǒu cǎi yī huàn yǐng,huà běn tí míng。 团扇低徊,谢庭知否重经。tuán shàn dī huái,xiè tíng zhī fǒu zhòng jīng。 应怜雨暗烟枝冷,问何如、烛夜孤萤。yīng lián yǔ àn yān zhī lěng,wèn hé rú zhú yè gū yíng。 嘱从今、珍重花房,莫再飘零。zhǔ cóng jīn zhēn zhòng huā fáng,mò zài piāo líng。

摸鱼子

曹慎仪

记仙源、梦中曾到,壶中别有幽境。jì xiān yuán mèng zhōng céng dào,hú zhōng bié yǒu yōu jìng。 深扃玉户无人迹,但见烟飘金鼎。shēn jiōng yù hù wú rén jì,dàn jiàn yān piāo jīn dǐng。 谁管领。shuí guǎn lǐng。 数十二城楼,万点秋霞影。shù shí èr chéng lóu,wàn diǎn qiū xiá yǐng。 尘空日冷。chén kōng rì lěng。 便披雾成裳,摘星为佩,飞上最高岭。biàn pī wù chéng shang,zhāi xīng wèi pèi,fēi shàng zuì gāo lǐng。 几回省。jǐ huí shěng。 碧海茫茫急景。bì hǎi máng máng jí jǐng。 白云争似高隐。bái yún zhēng shì gāo yǐn。 洪崖又拍灵岩畔,闲语华胥乍醒。hóng yá yòu pāi líng yán pàn,xián yǔ huá xū zhà xǐng。 斜照暝。xié zhào míng。 看紫凤凌风,吹出箫声紧。kàn zǐ fèng líng fēng,chuī chū xiāo shēng jǐn。 蓬山未迥。péng shān wèi jiǒng。 问悟彻空明,何时再证,鹤背度苍溟。wèn wù chè kōng míng,hé shí zài zhèng,hè bèi dù cāng míng。

大酺春晚

曹慎仪

翠筱波微,银钩挂,暝色渐迷烟树。cuì xiǎo bō wēi,yín gōu guà,míng sè jiàn mí yān shù。 湘栏还倚遍,向绿阴芳砌,几回闲步。xiāng lán hái yǐ biàn,xiàng lǜ yīn fāng qì,jǐ huí xián bù。 楼角疏星,柳梢淡月,暗记篆香新炷。lóu jiǎo shū xīng,liǔ shāo dàn yuè,àn jì zhuàn xiāng xīn zhù。 被鹃魂唤起,剩蛛网飞红,燕泥零絮。bèi juān hún huàn qǐ,shèng zhū wǎng fēi hóng,yàn ní líng xù。 又独检芸奁,展冰丝纸,赋春归句。yòu dú jiǎn yún lián,zhǎn bīng sī zhǐ,fù chūn guī jù。 栋花风信暮。dòng huā fēng xìn mù。 望天外、极断峰回浦。wàng tiān wài jí duàn fēng huí pǔ。 漫赢得、青衫泪湿,玉笛声寒,凄凉谱出霖铃雨。màn yíng dé qīng shān lèi shī,yù dí shēng hán,qī liáng pǔ chū lín líng yǔ。 怅小屏曲谢,浑不似、旧曾经处。chàng xiǎo píng qū xiè,hún bù shì jiù céng jīng chù。 更休问、愁何许。gèng xiū wèn chóu hé xǔ。 莺花短梦,都付阳关倦旅。yīng huā duǎn mèng,dōu fù yáng guān juàn lǚ。 销尽黯然离绪。xiāo jǐn àn rán lí xù。

浪淘沙

曹慎仪

帘影碧沉沉。lián yǐng bì chén chén。 静掩重门。jìng yǎn zhòng mén。 华年逝水感瑶琴。huá nián shì shuǐ gǎn yáo qín。 任取尘丝添玉轸,嫞拭红巾。rèn qǔ chén sī tiān yù zhěn,yōng shì hóng jīn。 莫道不愁人。mò dào bù chóu rén。 梦冷花魂。mèng lěng huā hún。 等闲又是一番春。děng xián yòu shì yī fān chūn。 最怕斜风吹细雨,偏易黄昏。zuì pà xié fēng chuī xì yǔ,piān yì huáng hūn。

乌夜啼

曹慎仪

曲阑一抹斜晖。qū lán yī mǒ xié huī。 暮云微。mù yún wēi。 又见柳梢晴影、燕双飞。yòu jiàn liǔ shāo qíng yǐng yàn shuāng fēi。 梨乡院。lí xiāng yuàn。 寻芳倦。xún fāng juàn。 绣帘垂。xiù lián chuí。 生怕絮风花雨、送春归。shēng pà xù fēng huā yǔ sòng chūn guī。

乌夜啼

曹慎仪

夜阑玉篆香消。yè lán yù zhuàn xiāng xiāo。 漏声遥。lòu shēng yáo。 独自钩帘新月、上花梢。dú zì gōu lián xīn yuè shàng huā shāo。 乡梦断。xiāng mèng duàn。 春灯暗。chūn dēng àn。 正无聊。zhèng wú liáo。 闲叠红笺小字、赋樱桃。xián dié hóng jiān xiǎo zì fù yīng táo。

卜算子

曹慎仪

微雨湿红蕉,台径飞香满。wēi yǔ shī hóng jiāo,tái jìng fēi xiāng mǎn。 百丈游丝漾晓风,怎说春难绾。bǎi zhàng yóu sī yàng xiǎo fēng,zěn shuō chūn nán wǎn。 六曲小回栏,帘影花边卷。liù qū xiǎo huí lán,lián yǐng huā biān juǎn。 试问愁心几许长,宛宛垂杨短。shì wèn chóu xīn jǐ xǔ zhǎng,wǎn wǎn chuí yáng duǎn。

庭院深深

曹慎仪

淡月疏帘凉翠馆。dàn yuè shū lián liáng cuì guǎn。 一样凭栏,惆怅韶华,仿佛罗帏秋梦转。yī yàng píng lán,chóu chàng sháo huá,fǎng fú luó wéi qiū mèng zhuǎn。 灯摇瘦影屏山掩。dēng yáo shòu yǐng píng shān yǎn。 絮乱花飞春又晚。xù luàn huā fēi chūn yòu wǎn。 有尽东风,无限离肠断,蓦忆当时眉暗敛。yǒu jǐn dōng fēng,wú xiàn lí cháng duàn,mò yì dāng shí méi àn liǎn。 泪痕点点冰绡染。lèi hén diǎn diǎn bīng xiāo rǎn。

沁园春·草花

曹慎仪

细绾银丝,巧裁玉剪,锦片成围。xì wǎn yín sī,qiǎo cái yù jiǎn,jǐn piàn chéng wéi。 爱繁英烂漫,不愁漂泊,柔枝绰约,何用栽培。ài fán yīng làn màn,bù chóu piāo pō,róu zhī chuò yuē,hé yòng zāi péi。 听雨春归,惜花人倦,惆怅芳菲点翠苔。tīng yǔ chūn guī,xī huā rén juàn,chóu chàng fāng fēi diǎn cuì tái。 无聊甚,倩飞蚨几许,买得重开。wú liáo shén,qiàn fēi fú jǐ xǔ,mǎi dé zhòng kāi。 应教蝶怨蜂猜。yīng jiào dié yuàn fēng cāi。 恰宛似、梢头乍折来。qià wǎn shì shāo tóu zhà zhé lái。 向青铜镜里,绿鬟低坠,紫金钗□,素手轻排。xiàng qīng tóng jìng lǐ,lǜ huán dī zhuì,zǐ jīn chāi,sù shǒu qīng pái。 香借兰膏,晕黏粉黛,漫整新妆晓梦回。xiāng jiè lán gāo,yūn nián fěn dài,màn zhěng xīn zhuāng xiǎo mèng huí。 相看遍、尽艳红娇白,独让燕台。xiāng kàn biàn jǐn yàn hóng jiāo bái,dú ràng yàn tái。

齐天乐

曹慎仪

玲珑青琐春痕隐,红襟护香栖稳。líng lóng qīng suǒ chūn hén yǐn,hóng jīn hù xiāng qī wěn。 纸帐寒生,银屏梦断,缭绕炉云微沁。zhǐ zhàng hán shēng,yín píng mèng duàn,liáo rào lú yún wēi qìn。 疏灯碧晕。shū dēng bì yūn。 听铃语烟丛,鸦摇露影。tīng líng yǔ yān cóng,yā yáo lù yǐng。 寂寞帘栊,绿阴零乱晚风紧。jì mò lián lóng,lǜ yīn líng luàn wǎn fēng jǐn。 花边玉栏倦凭,又朱销粉褪,草深苔润。huā biān yù lán juàn píng,yòu zhū xiāo fěn tuì,cǎo shēn tái rùn。 点点凉星,纤纤新月,暗逗眉梢幽恨。diǎn diǎn liáng xīng,xiān xiān xīn yuè,àn dòu méi shāo yōu hèn。 华年自警。huá nián zì jǐng。 正病酒心嫞,咏兰才尽。zhèng bìng jiǔ xīn yōng,yǒng lán cái jǐn。 晓镜尘丝,怕催双鬓损。xiǎo jìng chén sī,pà cuī shuāng bìn sǔn。

五彩结同心紫丁香

曹慎仪

艳夺辛夷,香偷甲煎,芳阴深护罗屏。yàn duó xīn yí,xiāng tōu jiǎ jiān,fāng yīn shēn hù luó píng。 独倚斜阳里,还堪爱、湘帘一桁同名。dú yǐ xié yáng lǐ,hái kān ài xiāng lián yī héng tóng míng。 魏家春影归何处,终难似、露叶云英。wèi jiā chūn yǐng guī hé chù,zhōng nán shì lù yè yún yīng。 须珍重、烟光细绾,莫教容易飘零。xū zhēn zhòng yān guāng xì wǎn,mò jiào róng yì piāo líng。 曾记东风薇省,也依稀浓丽,宜系金铃。céng jì dōng fēng wēi shěng,yě yī xī nóng lì,yí xì jīn líng。 雪晕冰肌,珠融粉泪,脂痕淡涴星星。xuě yūn bīng jī,zhū róng fěn lèi,zhī hén dàn wò xīng xīng。 香尘陌上看花倦,又取次、开遍闲庭。xiāng chén mò shàng kàn huā juàn,yòu qǔ cì kāi biàn xián tíng。 红窗畔、谁拈绶带,同心小结初成。hóng chuāng pàn shuí niān shòu dài,tóng xīn xiǎo jié chū chéng。

望湘人

曹慎仪

渐墙阴坠翠,帘影蜚红,愁锁一庭香雾。jiàn qiáng yīn zhuì cuì,lián yǐng fēi hóng,chóu suǒ yī tíng xiāng wù。 斗草情闲,簸钱声杳。dòu cǎo qíng xián,bǒ qián shēng yǎo。 消得茶烟一缕。xiāo dé chá yān yī lǚ。 梦冷西楼,自从别后,几番听雨。mèng lěng xī lóu,zì cóng bié hòu,jǐ fān tīng yǔ。 但天涯、燕子来时,仿佛那时絮语。dàn tiān yá yàn zi lái shí,fǎng fú nà shí xù yǔ。 回忆离亭延伫。huí yì lí tíng yán zhù。 便鹧鸪啼遍,也难留住。biàn zhè gū tí biàn,yě nán liú zhù。 怅云水迢遥,说甚玉鳞尺素。chàng yún shuǐ tiáo yáo,shuō shén yù lín chǐ sù。 只今剩、有旧同游处。zhǐ jīn shèng yǒu jiù tóng yóu chù。 一抹湘兰深护。yī mǒ xiāng lán shēn hù。 更谁伴、绣缕吟笺,寂寞小窗春暮。gèng shuí bàn xiù lǚ yín jiān,jì mò xiǎo chuāng chūn mù。

念奴娇·闻清五大臣遇刺感赋

高燮

车场如市一声雷,震破双双两耳。chē chǎng rú shì yī shēng léi,zhèn pò shuāng shuāng liǎng ěr。 面血洒将黄马褂,几点鲜红竞美。miàn xuè sǎ jiāng huáng mǎ guà,jǐ diǎn xiān hóng jìng měi。 药雨无灵,弹烟空掷,枉学屠龙技。yào yǔ wú líng,dàn yān kōng zhì,wǎng xué tú lóng jì。 大索不得,莫是远扬去矣。dà suǒ bù dé,mò shì yuǎn yáng qù yǐ。 却惭荆聂遗踪,虚无劳躅,如汝差可喜。què cán jīng niè yí zōng,xū wú láo zhú,rú rǔ chà kě xǐ。 碎魄零魂犹战栗,屋上骂声又起。suì pò líng hún yóu zhàn lì,wū shàng mà shēng yòu qǐ。 巡警汗喘,赏悬百万,秦法殊难持。xún jǐng hàn chuǎn,shǎng xuán bǎi wàn,qín fǎ shū nán chí。 燕云莽荡,暗杀风潮未已。yàn yún mǎng dàng,àn shā fēng cháo wèi yǐ。

百字令题桃花扇

高燮

模糊张眼,看江山无主,舆图换稿。mó hú zhāng yǎn,kàn jiāng shān wú zhǔ,yú tú huàn gǎo。 一幅沧桑谁堪画,肠断秣陵秋老。yī fú cāng sāng shuí kān huà,cháng duàn mò líng qiū lǎo。 衰草凄迷,夕阳惨淡,旧泪知多少。shuāi cǎo qī mí,xī yáng cǎn dàn,jiù lèi zhī duō shǎo。 零香残粉,付与声声啼鸟。líng xiāng cán fěn,fù yǔ shēng shēng tí niǎo。 最恨烛灺烟消,歌终梦醒,门户空争闹。zuì hèn zhú xiè yān xiāo,gē zhōng mèng xǐng,mén hù kōng zhēng nào。 国破家亡无所剩,赢得数株红蓼。guó pò jiā wáng wú suǒ shèng,yíng dé shù zhū hóng liǎo。 孽子孤臣,渔夫樵客,冥冥鸿飞杳。niè zi gū chén,yú fū qiáo kè,míng míng hóng fēi yǎo。 识时俊杰,出山惟恐不早。shí shí jùn jié,chū shān wéi kǒng bù zǎo。

浪淘沙·题《小雅楼集》

高燮

歌哭几时休。gē kū jǐ shí xiū。 难以消忧。nán yǐ xiāo yōu。 凄清身世冷于秋。qī qīng shēn shì lěng yú qiū。 一卷灯前开不得,侬亦工愁。yī juǎn dēng qián kāi bù dé,nóng yì gōng chóu。 时事泪长流。shí shì lèi zhǎng liú。 痛说金瓯。tòng shuō jīn ōu。 莫将哀怨诉从头。mò jiāng āi yuàn sù cóng tóu。 何况今宵风雨急,独上危楼。hé kuàng jīn xiāo fēng yǔ jí,dú shàng wēi lóu。