品读经典 · 传承文明

惜黄花慢

贺双卿

碧尽遥天。bì jǐn yáo tiān。 但暮霞散绮,碎剪红鲜。dàn mù xiá sàn qǐ,suì jiǎn hóng xiān。 听时愁近,望时怕远,孤鸿一个,去向谁边。tīng shí chóu jìn,wàng shí pà yuǎn,gū hóng yī gè,qù xiàng shuí biān。 素霜已冷芦花渚,更休猜、鸥鹭相怜。sù shuāng yǐ lěng lú huā zhǔ,gèng xiū cāi ōu lù xiāng lián。 暗自眠。àn zì mián。 凤凰纵好,宁是姻缘。fèng huáng zòng hǎo,níng shì yīn yuán。 凄凉劝你无言。qī liáng quàn nǐ wú yán。 趁一沙半水,且度流年。chèn yī shā bàn shuǐ,qiě dù liú nián。 稻粱初尽,网罗正苦,梦魂易警,几处寒烟。dào liáng chū jǐn,wǎng luó zhèng kǔ,mèng hún yì jǐng,jǐ chù hán yān。 断肠可似婵娟意,寸心里、多少缠绵。duàn cháng kě shì chán juān yì,cùn xīn lǐ duō shǎo chán mián。 夜未阑。yè wèi lán。 便倦宿平田。biàn juàn sù píng tián。

凤凰台上忆吹箫·残灯

贺双卿

已暗忘吹,欲明谁剔,向侬无焰如萤。yǐ àn wàng chuī,yù míng shuí tī,xiàng nóng wú yàn rú yíng。 听土阶寒雨,滴破残更。tīng tǔ jiē hán yǔ,dī pò cán gèng。 独自恹恹耿耿,难断处、也忒多情。dú zì yān yān gěng gěng,nán duàn chù yě tè duō qíng。 香膏尽,芳心未冷,且伴双卿。xiāng gāo jǐn,fāng xīn wèi lěng,qiě bàn shuāng qīng。 星星。xīng xīng。 渐微不动,还望你淹煎,有个花生。jiàn wēi bù dòng,hái wàng nǐ yān jiān,yǒu gè huā shēng。 胜野塘风乱,摇曳渔灯。shèng yě táng fēng luàn,yáo yè yú dēng。 辛苦秋蛾散后,人已病、病减何曾。xīn kǔ qiū é sàn hòu,rén yǐ bìng bìng jiǎn hé céng。 相看久,朦胧成睡,睡去还惊。xiāng kàn jiǔ,méng lóng chéng shuì,shuì qù hái jīng。

薄幸咏疟

贺双卿

依依孤影。yī yī gū yǐng。 浑似梦、凭谁唤醒。hún shì mèng píng shuí huàn xǐng。 受多少、蝶嗔蜂怒,漫说炎凉无准。shòu duō shǎo dié chēn fēng nù,màn shuō yán liáng wú zhǔn。 怪朝来、有药难医,凄凉自整红炉等。guài cháo lái yǒu yào nán yī,qī liáng zì zhěng hóng lú děng。 总诉尽浓愁,滴乾清泪,冤煞娥眉不省。zǒng sù jǐn nóng chóu,dī qián qīng lèi,yuān shā é méi bù shěng。 去过酉、来先午,偏放却、更深宵永。qù guò yǒu lái xiān wǔ,piān fàng què gèng shēn xiāo yǒng。 正千回百转,欲眠仍起,断鸿叫破残阳冷。zhèng qiān huí bǎi zhuǎn,yù mián réng qǐ,duàn hóng jiào pò cán yáng lěng。 晚山如镜。wǎn shān rú jìng。 小柴扉静锁,愔愔残喘看看尽。xiǎo chái fēi jìng suǒ,yīn yīn cán chuǎn kàn kàn jǐn。 春归望早,只恐东风未肯。chūn guī wàng zǎo,zhǐ kǒng dōng fēng wèi kěn。

湿罗衣

贺双卿

世间难吐是幽情。shì jiān nán tǔ shì yōu qíng。 泪珠咽尽还生。lèi zhū yàn jǐn hái shēng。 手捻残花,无言倚屏。shǒu niǎn cán huā,wú yán yǐ píng。 镜里相看自惊。jìng lǐ xiāng kàn zì jīng。 瘦亭亭。shòu tíng tíng。 春容不是,秋容不是,可是双卿。chūn róng bù shì,qiū róng bù shì,kě shì shuāng qīng。

太常引

贺双卿

玉人愁道远行难。yù rén chóu dào yuǎn xíng nán。 风雪怕衣单。fēng xuě pà yī dān。 日落到姬山。rì luò dào jī shān。 先去看、梅花倚阑。xiān qù kàn méi huā yǐ lán。 新词半卷,泪痕淹透,来与赵郎看。xīn cí bàn juǎn,lèi hén yān tòu,lái yǔ zhào láng kàn。 何忍便空还。hé rěn biàn kōng hái。 第一夜、孤眠最寒。dì yī yè gū mián zuì hán。

摸鱼儿·谢邻女韩西馈食

贺双卿

喜初晴、晚霞西现,寒山烟外青浅。xǐ chū qíng wǎn xiá xī xiàn,hán shān yān wài qīng qiǎn。 苔纹干处容香履,尖印紫泥犹软。tái wén gàn chù róng xiāng lǚ,jiān yìn zǐ ní yóu ruǎn。 人语乱。rén yǔ luàn。 忙去倚、柴扉空负深深愿。máng qù yǐ chái fēi kōng fù shēn shēn yuàn。 相思一线。xiāng sī yī xiàn。 向新月搓圆,穿愁贯恨,珠泪总成串。xiàng xīn yuè cuō yuán,chuān chóu guàn hèn,zhū lèi zǒng chéng chuàn。 黄昏后,残热谁怜细喘。huáng hūn hòu,cán rè shuí lián xì chuǎn。 小窗风射如箭。xiǎo chuāng fēng shè rú jiàn。 春红秋白无情艳,一朵似侬难选。chūn hóng qiū bái wú qíng yàn,yī duǒ shì nóng nán xuǎn。 重见远。zhòng jiàn yuǎn。 听说道、伤心已受殷勤饯。tīng shuō dào shāng xīn yǐ shòu yīn qín jiàn。 斜阳刺眼。xié yáng cì yǎn。 休更望天涯,天涯只是,几片冷云展。xiū gèng wàng tiān yá,tiān yá zhǐ shì,jǐ piàn lěng yún zhǎn。

春从天上来·梅花

贺双卿

自笑恹恹。zì xiào yān yān。 费半晌春忙,去省花尖。fèi bàn shǎng chūn máng,qù shěng huā jiān。 玉容憔悴,知为谁添。yù róng qiáo cuì,zhī wèi shuí tiān。 病来分与花嫌。bìng lái fēn yǔ huā xián。 正腊衣催洗,春波冷、素腕愁沾。zhèng là yī cuī xǐ,chūn bō lěng sù wàn chóu zhān。 硬东风、枉寒香一度,新月纤纤。yìng dōng fēng wǎng hán xiāng yī dù,xīn yuè xiān xiān。 多情。duō qíng。 满天坠粉,偏只累双卿,梦里空拈。mǎn tiān zhuì fěn,piān zhǐ lèi shuāng qīng,mèng lǐ kōng niān。 与蝶招魂,替莺拭泪,夜深偷诵楞严。yǔ dié zhāo hún,tì yīng shì lèi,yè shēn tōu sòng léng yán。 有伤春佳句,酸和苦,生死俱甜。yǒu shāng chūn jiā jù,suān hé kǔ,shēng sǐ jù tián。 祝花年。zhù huā nián。 向观音稽首,掣遍灵签。xiàng guān yīn jī shǒu,chè biàn líng qiān。

春从天上来·饷耕

贺双卿

紫陌春情。zǐ mò chūn qíng。 慢额裹春纱,自饷春耕。màn é guǒ chūn shā,zì xiǎng chūn gēng。 小梅春瘦,细草春明,春田步步春生。xiǎo méi chūn shòu,xì cǎo chūn míng,chūn tián bù bù chūn shēng。 记那年春好,向春燕、说破春情。jì nà nián chūn hǎo,xiàng chūn yàn shuō pò chūn qíng。 到于今、想春笺春泪,都化春冰。dào yú jīn xiǎng chūn jiān chūn lèi,dōu huà chūn bīng。 怜春痛春春几,被一片春烟,锁住春莺。lián chūn tòng chūn chūn jǐ,bèi yī piàn chūn yān,suǒ zhù chūn yīng。 赠与春侬,递将春你,是侬是你春灵。zèng yǔ chūn nóng,dì jiāng chūn nǐ,shì nóng shì nǐ chūn líng。 算春头春尾,也难算、春梦春醒。suàn chūn tóu chūn wěi,yě nán suàn chūn mèng chūn xǐng。 甚春魔,做一春春病,春误双卿。shén chūn mó,zuò yī chūn chūn bìng,chūn wù shuāng qīng。

一剪梅

贺双卿

寒热如潮势未平。hán rè rú cháo shì wèi píng。 病起无言,自扫前庭。bìng qǐ wú yán,zì sǎo qián tíng。 琼花魂断碧天愁,推下凄凉,一个双卿。qióng huā hún duàn bì tiān chóu,tuī xià qī liáng,yī gè shuāng qīng。 夜冷荒鸡懒不鸣。yè lěng huāng jī lǎn bù míng。 拟雪猜霜,怕雨贪晴。nǐ xuě cāi shuāng,pà yǔ tān qíng。 最闲时候妾偏忙,才喜双卿,又怒双卿。zuì xián shí hòu qiè piān máng,cái xǐ shuāng qīng,yòu nù shuāng qīng。

如梦令·鹦鹉

吴瑗(文青)

本是乌衣伴侣。běn shì wū yī bàn lǚ。 不学文鹥沙渚。bù xué wén yī shā zhǔ。 偶尔寄寒庑,消受酸风苦雨。ǒu ěr jì hán wǔ,xiāo shòu suān fēng kǔ yǔ。 无语。wú yǔ。 无语。wú yǔ。 犹自解怜毛羽。yóu zì jiě lián máo yǔ。

如梦令

吴瑗(文青)

何处仙车缥缈。hé chù xiān chē piāo miǎo。 枝上莺传花老。zhī shàng yīng chuán huā lǎo。 会晤有今朝,莫道相逢迟早。huì wù yǒu jīn cháo,mò dào xiāng féng chí zǎo。 留笑。liú xiào。 留笑。liú xiào。 误认天台休恼。wù rèn tiān tái xiū nǎo。

如梦令

吴瑗(文青)

不是胭脂窈窕。bù shì yān zhī yǎo tiǎo。 莫认花容月貌。mò rèn huā róng yuè mào。 静冷月明中,断绝红尘音耗。jìng lěng yuè míng zhōng,duàn jué hóng chén yīn hào。 懊恼。ào nǎo。 懊恼。ào nǎo。 何似鹦哥睡早。hé shì yīng gē shuì zǎo。

壶天晓红豆

吴瑗(文青)

艳比鲛人泪颗,光交帝网珠丝。yàn bǐ jiāo rén lèi kē,guāng jiāo dì wǎng zhū sī。 根苗何处种相思。gēn miáo hé chù zhǒng xiāng sī。 不道相思是此。bù dào xiāng sī shì cǐ。 鹦鹉啄残何有,珊瑚碾就无疑。yīng wǔ zhuó cán hé yǒu,shān hú niǎn jiù wú yí。 随人抛掷本如斯。suí rén pāo zhì běn rú sī。 但少记歌娘子。dàn shǎo jì gē niáng zi。

暗香·和张笔芳梅花词

张屯

溶溶夜色。róng róng yè sè。 向苔阶小立,临风横笛。xiàng tái jiē xiǎo lì,lín fēng héng dí。 香袭素裾,珠蕊盈盈忍攀摘。xiāng xí sù jū,zhū ruǐ yíng yíng rěn pān zhāi。 最爱孤林淡月,写清韵、疏帘吟笔。zuì ài gū lín dàn yuè,xiě qīng yùn shū lián yín bǐ。 卷绣幕,玉蝶飞来,春影堕文席。juǎn xiù mù,yù dié fēi lái,chūn yǐng duò wén xí。 南国,境沉寂。nán guó,jìng chén jì。 正瘐岭梦回,冻雪犹积。zhèng yǔ lǐng mèng huí,dòng xuě yóu jī。 翠弦欲泣,历尽冰霜不堪忆。cuì xián yù qì,lì jǐn bīng shuāng bù kān yì。 还剩一枝瘦骨,疏竹外、石寒溪碧。hái shèng yī zhī shòu gǔ,shū zhú wài shí hán xī bì。 闲看取、潇洒致,冷情自得。xián kàn qǔ xiāo sǎ zhì,lěng qíng zì dé。

菩萨蛮

谭献

绮窗香暖屏山掩。qǐ chuāng xiāng nuǎn píng shān yǎn。 菱花半照愁蛾敛。líng huā bàn zhào chóu é liǎn。 绣线怯衣单。xiù xiàn qiè yī dān。 鹃啼风雨寒。juān tí fēng yǔ hán。 远山眉翠薄。yuǎn shān méi cuì báo。 素靥辉珠箔。sù yè huī zhū bó。 红袖倚花枝。hóng xiù yǐ huā zhī。 亭亭三五时。tíng tíng sān wǔ shí。

菩萨蛮

谭献

象床触响钗梁凤。xiàng chuáng chù xiǎng chāi liáng fèng。 娇莺唤断春闺梦。jiāo yīng huàn duàn chūn guī mèng。 裙衩映垂杨。qún chǎ yìng chuí yáng。 曾惊游冶郎。céng jīng yóu yě láng。 一从春色去。yī cóng chūn sè qù。 玉貌浑非故。yù mào hún fēi gù。 夫婿是浮云。fū xù shì fú yún。 愁风愁水频。chóu fēng chóu shuǐ pín。

菩萨蛮

谭献

深宫柳色慵眠起。shēn gōng liǔ sè yōng mián qǐ。 章台夹道车如水。zhāng tái jiā dào chē rú shuǐ。 付与可怜春。fù yǔ kě lián chūn。 房栊藏玉人。fáng lóng cáng yù rén。 绿苔缘砌上。lǜ tái yuán qì shàng。 燕啄铜铺响。yàn zhuó tóng pù xiǎng。 残醉醒还迷。cán zuì xǐng hái mí。 门前闻马嘶。mén qián wén mǎ sī。

菩萨蛮

谭献

朱弦掩抑声如诉。zhū xián yǎn yì shēng rú sù。 钿蝉金雁飞无数。diàn chán jīn yàn fēi wú shù。 人去几时回。rén qù jǐ shí huí。 行云何处来。xíng yún hé chù lái。 画栏团曲曲。huà lán tuán qū qū。 敲折搔头玉。qiāo zhé sāo tóu yù。 花老郁金堂。huā lǎo yù jīn táng。 闲熏沉水香。xián xūn chén shuǐ xiāng。

长亭怨慢·霜风渐尽,书和廉卿

谭献

又消受、江枫低舞。yòu xiāo shòu jiāng fēng dī wǔ。 几遍清霜,落红盈路。jǐ biàn qīng shuāng,luò hóng yíng lù。 返照苍茫,乱山憔悴黯无绪。fǎn zhào cāng máng,luàn shān qiáo cuì àn wú xù。 怅花吹絮。chàng huā chuī xù。 曾目送,春风去。céng mù sòng,chūn fēng qù。 往日倚楼人,早领略、芳容愁苦。wǎng rì yǐ lóu rén,zǎo lǐng lüè fāng róng chóu kǔ。 薄暮。báo mù。 望昏鸦宿雁,却向隔城烟树。wàng hūn yā sù yàn,què xiàng gé chéng yān shù。 长亭载酒,道休负、别时言语。zhǎng tíng zài jiǔ,dào xiū fù bié shí yán yǔ。 记得是豆蔻梢头,怕回首、寻芳前度。jì dé shì dòu kòu shāo tóu,pà huí shǒu xún fāng qián dù。 奈一晌停车,林际叶声如雨。nài yī shǎng tíng chē,lín jì yè shēng rú yǔ。

丑奴儿慢

谭献

晴云做暖,如睡寒山初醒。qíng yún zuò nuǎn,rú shuì hán shān chū xǐng。 尚留得婆娑衰柳,忍记青青。shàng liú dé pó suō shuāi liǔ,rěn jì qīng qīng。 几点芦花,误看飞絮化浮萍。jǐ diǎn lú huā,wù kàn fēi xù huà fú píng。 霜林深处,残红未了,一样飘零。shuāng lín shēn chù,cán hóng wèi le,yī yàng piāo líng。 浅水渺茫,画船归后,箫鼓都停。qiǎn shuǐ miǎo máng,huà chuán guī hòu,xiāo gǔ dōu tíng。 问吹笛、楼头人去,记否丁宁。wèn chuī dí lóu tóu rén qù,jì fǒu dīng níng。 省识春风,踏歌扶醉上湖亭。shěng shí chūn fēng,tà gē fú zuì shàng hú tíng。 而今依旧,青衫中酒,落照西泠。ér jīn yī jiù,qīng shān zhōng jiǔ,luò zhào xī líng。