品读经典 · 传承文明

清平乐·又

吕惠如

翠樽红炬。cuì zūn hóng jù。 送了年华去。sòng le nián huá qù。 听尽邻娃欢笑语。tīng jǐn lín wá huān xiào yǔ。 好在不知愁处。hǎo zài bù zhī chóu chù。 春风又到人间。chūn fēng yòu dào rén jiān。 凭楼何事相关。píng lóu hé shì xiāng guān。 多少夕阳烟柳,可怜如此江山。duō shǎo xī yáng yān liǔ,kě lián rú cǐ jiāng shān。

凤山竹枝词

卢德嘉

巧制蛟螭灯夕逢,盘旋屈曲肖形容。qiǎo zhì jiāo chī dēng xī féng,pán xuán qū qū xiào xíng róng。 家家竞放连珠炮,多少儿童呼弄龙。jiā jiā jìng fàng lián zhū pào,duō shǎo ér tóng hū nòng lóng。

凤山竹枝词

卢德嘉

士女纷纷到八庄,元宵三日正迎王。shì nǚ fēn fēn dào bā zhuāng,yuán xiāo sān rì zhèng yíng wáng。 乞糖乞米求多福,一倍还须两倍偿。qǐ táng qǐ mǐ qiú duō fú,yī bèi hái xū liǎng bèi cháng。

凤山竹枝词

卢德嘉

乡人有子娶新娘,待到三朝始拜堂。xiāng rén yǒu zi qǔ xīn niáng,dài dào sān cháo shǐ bài táng。 若问何仪为执贽,荷包个个绣鸳鸯。ruò wèn hé yí wèi zhí zhì,hé bāo gè gè xiù yuān yāng。

凤山竹枝词

卢德嘉

堪笑乡愚寡见闻,些些曲直竟难分。kān xiào xiāng yú guǎ jiàn wén,xiē xiē qū zhí jìng nán fēn。 欲教省事凭何法,罚个槟榔便解纷。yù jiào shěng shì píng hé fǎ,fá gè bīn láng biàn jiě fēn。

凤山竹枝词

卢德嘉

凤梨山下是侬家,郎若闲时来吃茶。fèng lí shān xià shì nóng jiā,láng ruò xián shí lái chī chá。 采叶为丝成几两,寄郎城内换绵花。cǎi yè wèi sī chéng jǐ liǎng,jì láng chéng nèi huàn mián huā。

凤山竹枝词

卢德嘉

郎来视妾纺绵花,妾纺绵花郎卖纱。láng lái shì qiè fǎng mián huā,qiè fǎng mián huā láng mài shā。 花价怕昂纱怕贱,莫教容易看摇车。huā jià pà áng shā pà jiàn,mò jiào róng yì kàn yáo chē。

凤山竹枝词

卢德嘉

一带渔家住海边,乌鱼捕得庆盈船。yī dài yú jiā zhù hǎi biān,wū yú bǔ dé qìng yíng chuán。 正头肥美回头劣,入市人人问价钱。zhèng tóu féi měi huí tóu liè,rù shì rén rén wèn jià qián。

捣练子·春日即事

李淑照

桃似锦,柳如绵。táo shì jǐn,liǔ rú mián。 莺语初停蝶翅闲。yīng yǔ chū tíng dié chì xián。 妨却绣窗多少事,频抛针黹到花前。fáng què xiù chuāng duō shǎo shì,pín pāo zhēn zhǐ dào huā qián。

齐天乐·登虞山兴福寺楼

郑文焯

夕阳呼酒登临地,尊前故人还是。xī yáng hū jiǔ dēng lín dì,zūn qián gù rén hái shì。 水国无花,山城自绿,望转征蓬千里。shuǐ guó wú huā,shān chéng zì lǜ,wàng zhuǎn zhēng péng qiān lǐ。 行歌倦矣。xíng gē juàn yǐ。 更一片秋魂,乱云扶起。gèng yī piàn qiū hún,luàn yún fú qǐ。 醉袖飘萧,海风吹下剑花细。zuì xiù piāo xiāo,hǎi fēng chuī xià jiàn huā xì。 天涯此楼似寄,画阑零落处,都为愁倚。tiān yá cǐ lóu shì jì,huà lán líng luò chù,dōu wèi chóu yǐ。 佛鼓荒坛,神鸦废社,今古苍茫烟水。fú gǔ huāng tán,shén yā fèi shè,jīn gǔ cāng máng yān shuǐ。 吴丝漫理。wú sī màn lǐ。 正波上鸿飞,数峰清异。zhèng bō shàng hóng fēi,shù fēng qīng yì。 坐尽林阴,甚时重梦至。zuò jǐn lín yīn,shén shí zhòng mèng zhì。

踏莎行·重别次湘和白石道人江上感梦之作

郑文焯

官阁烟寒,客帆风软。guān gé yān hán,kè fān fēng ruǎn。 吟边属景愁边见。yín biān shǔ jǐng chóu biān jiàn。 归心争共蜀云飞,梦痕总被吴波染。guī xīn zhēng gòng shǔ yún fēi,mèng hén zǒng bèi wú bō rǎn。 残酒单衣,残灯泪线,乱山挂雨尊前远。cán jiǔ dān yī,cán dēng lèi xiàn,luàn shān guà yǔ zūn qián yuǎn。 江南水阔别离多,断魂分付孤舟管。jiāng nán shuǐ kuò bié lí duō,duàn hún fēn fù gū zhōu guǎn。

湘月山塘秋集分题得坏塔

郑文焯

夜铃语断,更斜阳瘦影,谁问今古。yè líng yǔ duàn,gèng xié yáng shòu yǐng,shuí wèn jīn gǔ。 独立苍茫,镇占老,一角青山无主。dú lì cāng máng,zhèn zhàn lǎo,yī jiǎo qīng shān wú zhǔ。 衰草丛生,枯枫倒出,时见归禽度。shuāi cǎo cóng shēng,kū fēng dào chū,shí jiàn guī qín dù。 残烽零劫,仗他半壁支拄。cán fēng líng jié,zhàng tā bàn bì zhī zhǔ。 长见峭倚荒天,凄凉如笔,写愁边风雨。zhǎng jiàn qiào yǐ huāng tiān,qī liáng rú bǐ,xiě chóu biān fēng yǔ。 不许登临,怕倦客、题遍伤心秋句。bù xǔ dēng lín,pà juàn kè tí biàn shāng xīn qiū jù。 卧影空丘,招魂破寺,剩有孤云驻。wò yǐng kōng qiū,zhāo hún pò sì,shèng yǒu gū yún zhù。 梦痕飞上,故王台榭何处。mèng hén fēi shàng,gù wáng tái xiè hé chù。

八声甘州·西楼九日

郑文焯

唤吟边、瘦月替珠灯,扶魂上西楼。huàn yín biān shòu yuè tì zhū dēng,fú hún shàng xī lóu。 叹芳时俊侣,尊前掇送,坠梦难收。tàn fāng shí jùn lǚ,zūn qián duō sòng,zhuì mèng nán shōu。 又是黄华劝客,须插少年头。yòu shì huáng huá quàn kè,xū chā shǎo nián tóu。 一夜凉风思,绿减汀洲。yī yè liáng fēng sī,lǜ jiǎn tīng zhōu。 笛外乱峰无语,甚秋肠寸裂,还听吹秋。dí wài luàn fēng wú yǔ,shén qiū cháng cùn liè,hái tīng chuī qiū。 想湖亭多宴,歌泪迸波流。xiǎng hú tíng duō yàn,gē lèi bèng bō liú。 自销凝、断襟零佩,剩水云、冷社两三鸥。zì xiāo níng duàn jīn líng pèi,shèng shuǐ yún lěng shè liǎng sān ōu。 休重倚,画栏高处,残醉题愁。xiū zhòng yǐ,huà lán gāo chù,cán zuì tí chóu。

虞美人

郑文焯

断魂空画相思影,细语成悽哽。duàn hún kōng huà xiāng sī yǐng,xì yǔ chéng qī gěng。 鹦哥犹唤旧坊名,几度寻春帘幕误人迎。yīng gē yóu huàn jiù fāng míng,jǐ dù xún chūn lián mù wù rén yíng。 年时系马门前柳,树更如腰瘦。nián shí xì mǎ mén qián liǔ,shù gèng rú yāo shòu。 月胧悬泪夜盈盈,长见小楼圆梦到天明。yuè lóng xuán lèi yè yíng yíng,zhǎng jiàn xiǎo lóu yuán mèng dào tiān míng。

摸鱼儿·金山留云亭饯仲复抚部,酒半闻江上笛声起于乱烟衰柳间,感音而作,不自觉其辞之掩抑也。

郑文焯

渺吴天觅愁无地,江山如此谁醒。miǎo wú tiān mì chóu wú dì,jiāng shān rú cǐ shuí xǐng。 乱云空逐惊涛去,人共一亭幽静。luàn yún kōng zhú jīng tāo qù,rén gòng yī tíng yōu jìng。 斜月耿,怕重见,青尊中有沧桑影。xié yuè gěng,pà zhòng jiàn,qīng zūn zhōng yǒu cāng sāng yǐng。 吟魂自警,对潮打孤城,烟生坏塔,笛语夜凄哽。yín hún zì jǐng,duì cháo dǎ gū chéng,yān shēng huài tǎ,dí yǔ yè qī gěng。 招提境,还作东门帐饮,中流同是漂梗。zhāo tí jìng,hái zuò dōng mén zhàng yǐn,zhōng liú tóng shì piāo gěng。 当年击楫英雄老,输与过江鱼艇。dāng nián jī jí yīng xióng lǎo,shū yǔ guò jiāng yú tǐng。 愁暗省,换满目,胡沙蛮气连天迥。chóu àn shěng,huàn mǎn mù,hú shā mán qì lián tiān jiǒng。 苔茵坐冷,任怪石能言,荒波变酒,莫更赋离景。tái yīn zuò lěng,rèn guài shí néng yán,huāng bō biàn jiǔ,mò gèng fù lí jǐng。

东风第一枝·和梅溪春雪韵

郑文焯

玉斗新梅,珠敲暗竹,江春半酿寒暖。yù dòu xīn méi,zhū qiāo àn zhú,jiāng chūn bàn niàng hán nuǎn。 粉云几处愁深,素波者番恨浅。fěn yún jǐ chù chóu shēn,sù bō zhě fān hèn qiǎn。 寻香旧径,趁细屧、弓痕轻软。xún xiāng jiù jìng,chèn xì xiè gōng hén qīng ruǎn。 怕笛边、误约飞花,阁住小帘归燕。pà dí biān wù yuē fēi huā,gé zhù xiǎo lián guī yàn。 沙草际、渐迷望眼,风絮里、暗销醉面。shā cǎo jì jiàn mí wàng yǎn,fēng xù lǐ àn xiāo zuì miàn。 乍看舞鹤闲庭,又寻印鸿故苑。zhà kàn wǔ hè xián tíng,yòu xún yìn hóng gù yuàn。 吴篷谁倚,画澹远山眉如线。wú péng shuí yǐ,huà dàn yuǎn shān méi rú xiàn。 更镜娥含泪窥人,梦想缟衣重见。gèng jìng é hán lèi kuī rén,mèng xiǎng gǎo yī zhòng jiàn。

惜秋华惠山

郑文焯

软绣山街。ruǎn xiù shān jiē。 翠溶溶、一镜秋妆环照。cuì róng róng yī jìng qiū zhuāng huán zhào。 向晚画船,相将载愁多少。xiàng wǎn huà chuán,xiāng jiāng zài chóu duō shǎo。 夫容不管啼红。fū róng bù guǎn tí hóng。 暗坠落、烟轻波小。àn zhuì luò yān qīng bō xiǎo。 凄凉。qī liáng。 正斜阳、送客湖亭重到。zhèng xié yáng sòng kè hú tíng zhòng dào。 仙梦绛都杳。xiān mèng jiàng dōu yǎo。 记镫帘俊语。jì dèng lián jùn yǔ。 凤鬟香袅。fèng huán xiāng niǎo。 问紫曲,谁解忆。wèn zǐ qū,shuí jiě yì。 听歌人老。tīng gē rén lǎo。 而今白石清泉。ér jīn bái shí qīng quán。 倚玉瓶、乱峰如笑。yǐ yù píng luàn fēng rú xiào。 幽悄,误梦寻、燕昏莺晓。yōu qiāo,wù mèng xún yàn hūn yīng xiǎo。

留春令·中秋夜红楼离席

郑文焯

镜华空满,怨红都在,旧时罗帕。jìng huá kōng mǎn,yuàn hóng dōu zài,jiù shí luó pà。 早是销凝泪无多,怎留向、临歧洒?zǎo shì xiāo níng lèi wú duō,zěn liú xiàng lín qí sǎ? 枕上阳关催夙驾,忍今宵歌罢。zhěn shàng yáng guān cuī sù jià,rěn jīn xiāo gē bà。 从此西楼翠尊空,愿明月、无圆夜。cóng cǐ xī lóu cuì zūn kōng,yuàn míng yuè wú yuán yè。

点绛唇·西楼感梦

郑文焯

秋馆黄昏,小风香阵欺裙蝶。qiū guǎn huáng hūn,xiǎo fēng xiāng zhèn qī qún dié。 近霜花叶,着意红双叠。jìn shuāng huā yè,zhe yì hóng shuāng dié。 多少新愁,夜夜西楼月。duō shǎo xīn chóu,yè yè xī lóu yuè。 伤今别,月圆时节,长是佳期阙。shāng jīn bié,yuè yuán shí jié,zhǎng shì jiā qī quē。

虞美人

郑文焯

镜屏香冷夫容荐。jìng píng xiāng lěng fū róng jiàn。 花趁人凝澹。huā chèn rén níng dàn。 问谁下马看梳头。wèn shuí xià mǎ kàn shū tóu。 长是画帘高卷卧清秋。zhǎng shì huà lián gāo juǎn wò qīng qiū。 宿妆留得新眉在。sù zhuāng liú dé xīn méi zài。 人意依前改。rén yì yī qián gǎi。 一沟脂水绕楼东。yī gōu zhī shuǐ rào lóu dōng。 中有几行闲泪往来红。zhōng yǒu jǐ xíng xián lèi wǎng lái hóng。