品读经典 · 传承文明

卜算子·辛亥岁始春,故人治舟相约观梅于邓尉诸山,雨雪载涂,余以畏寒不出,因忆山中讨春旧游,次韵白石道人梅花八咏以示同志,一丘一壑自谓过之,若所作则伧歌无复雅句也。

郑文焯

瑶步起仙尘,钿额添宫样。yáo bù qǐ xiān chén,diàn é tiān gōng yàng。 一闭松风水月中,寂寞空山赏。yī bì sōng fēng shuǐ yuè zhōng,jì mò kōng shān shǎng。 诗版旧题香,盛迹成追想。shī bǎn jiù tí xiāng,shèng jì chéng zhuī xiǎng。 花下曾闻玉辇过,夜夜青禽唱。huā xià céng wén yù niǎn guò,yè yè qīng qín chàng。

卜算子·辛亥岁始春,故人治舟相约观梅于邓尉诸山,雨雪载涂,余以畏寒不出,因忆山中讨春旧游,次韵白石道人梅花八咏以示同志,一丘一壑自谓过之,若所作则伧歌无复雅句也。

郑文焯

数点岁寒心,百尺苍云覆。shù diǎn suì hán xīn,bǎi chǐ cāng yún fù。 落尽高花有好枝,玉骨如诗瘦。luò jǐn gāo huā yǒu hǎo zhī,yù gǔ rú shī shòu。 卧影近池看,露坐移尊就。wò yǐng jìn chí kàn,lù zuò yí zūn jiù。 竹外何人倚暮寒,香支和衣透。zhú wài hé rén yǐ mù hán,xiāng zhī hé yī tòu。

卜算子·辛亥岁始春,故人治舟相约观梅于邓尉诸山,雨雪载涂,余以畏寒不出,因忆山中讨春旧游,次韵白石道人梅花八咏以示同志,一丘一壑自谓过之,若所作则伧歌无复雅句也。

郑文焯

枝亚野桥斜,香暗岩扉迥。zhī yà yě qiáo xié,xiāng àn yán fēi jiǒng。 瘦出花南几尺山,一坞苍苔静。shòu chū huā nán jǐ chǐ shān,yī wù cāng tái jìng。 梦老石生芝,开眼皆奇景。mèng lǎo shí shēng zhī,kāi yǎn jiē qí jǐng。 大好青山玉树埋,明月前身影。dà hǎo qīng shān yù shù mái,míng yuè qián shēn yǐng。

卜算子·辛亥岁始春,故人治舟相约观梅于邓尉诸山,雨雪载涂,余以畏寒不出,因忆山中讨春旧游,次韵白石道人梅花八咏以示同志,一丘一壑自谓过之,若所作则伧歌无复雅句也。

郑文焯

一棹过湖西,曾载双崦雪。yī zhào guò hú xī,céng zài shuāng yān xuě。 蹋叶寻花到几峰,古寺诗声彻。tà yè xún huā dào jǐ fēng,gǔ sì shī shēng chè。 林卧共僧吟,树老无花折。lín wò gòng sēng yín,shù lǎo wú huā zhé。 何必桃源别有春,心境成孤绝。hé bì táo yuán bié yǒu chūn,xīn jìng chéng gū jué。

卜算子·辛亥岁始春,故人治舟相约观梅于邓尉诸山,雨雪载涂,余以畏寒不出,因忆山中讨春旧游,次韵白石道人梅花八咏以示同志,一丘一壑自谓过之,若所作则伧歌无复雅句也。

郑文焯

刻翠竹声寒,扫绿苔文细。kè cuì zhú shēng hán,sǎo lǜ tái wén xì。 四壁花藏一寺山,香国闲中味。sì bì huā cáng yī sì shān,xiāng guó xián zhōng wèi。 对镜两蛾颦,想像西施醉。duì jìng liǎng é pín,xiǎng xiàng xī shī zuì。 欲唤鸱夷载拍浮,可解伤春意。yù huàn chī yí zài pāi fú,kě jiě shāng chūn yì。

卜算子·辛亥岁始春,故人治舟相约观梅于邓尉诸山,雨雪载涂,余以畏寒不出,因忆山中讨春旧游,次韵白石道人梅花八咏以示同志,一丘一壑自谓过之,若所作则伧歌无复雅句也。

郑文焯

云叠玉棱棱,琴筑流澌咽。yún dié yù léng léng,qín zhù liú sī yàn。 漫把南枝赠北人,陇上伤今别。màn bǎ nán zhī zèng běi rén,lǒng shàng shāng jīn bié。 秀麓梦重寻,泉石空高洁。xiù lù mèng zhòng xún,quán shí kōng gāo jié。 台上看谁卧雪来,独共寒香说。tái shàng kàn shuí wò xuě lái,dú gòng hán xiāng shuō。

卜算子·辛亥岁始春,故人治舟相约观梅于邓尉诸山,雨雪载涂,余以畏寒不出,因忆山中讨春旧游,次韵白石道人梅花八咏以示同志,一丘一壑自谓过之,若所作则伧歌无复雅句也。

郑文焯

初月散林烟,近水明篱落。chū yuè sàn lín yān,jìn shuǐ míng lí luò。 昨夜东风犯雪来,梦地春抛却。zuó yè dōng fēng fàn xuě lái,mèng dì chūn pāo què。 最负五湖心,不为风波恶。zuì fù wǔ hú xīn,bù wèi fēng bō è。 笑看青山也白头,一醉花应觉。xiào kàn qīng shān yě bái tóu,yī zuì huā yīng jué。

摸鱼子小城晚眺

郑文焯

压危阑乱山空翠,尽成衣上云雾。yā wēi lán luàn shān kōng cuì,jǐn chéng yī shàng yún wù。 坏宫芳草寻常见,不用凭高怀古。huài gōng fāng cǎo xún cháng jiàn,bù yòng píng gāo huái gǔ。 回首处,渺一发,中原挂在斜阳树。huí shǒu chù,miǎo yī fā,zhōng yuán guà zài xié yáng shù。 伤春更苦,想璚岛花飞,玉楼帘卷,天半起箫鼓。shāng chūn gèng kǔ,xiǎng qióng dǎo huā fēi,yù lóu lián juǎn,tiān bàn qǐ xiāo gǔ。 苍茫里,时有东风雁度,沈沈辽海归路。cāng máng lǐ,shí yǒu dōng fēng yàn dù,shěn shěn liáo hǎi guī lù。 已怜柳色悽羌笛,犹报玉关春阻。yǐ lián liǔ sè qī qiāng dí,yóu bào yù guān chūn zǔ。 江上暮,又落絮,吹愁散作千家雨。jiāng shàng mù,yòu luò xù,chuī chóu sàn zuò qiān jiā yǔ。 吴魂自语,但满地惊波,两三点雪,栖老旧鸥鹭。wú hún zì yǔ,dàn mǎn dì jīng bō,liǎng sān diǎn xuě,qī lǎo jiù ōu lù。

念奴娇·秋雨连江哀时书事

郑文焯

旧家楼阁,剩斜阳,一线沈沈帘影。jiù jiā lóu gé,shèng xié yáng,yī xiàn shěn shěn lián yǐng。 海上忽闻,风雨至,平地奔涛千顷。hǎi shàng hū wén,fēng yǔ zhì,píng dì bēn tāo qiān qǐng。 大泽鸿哀,荒涂龙战,身世沧洲迥。dà zé hóng āi,huāng tú lóng zhàn,shēn shì cāng zhōu jiǒng。 尘中回首,五湖何处烟艇。chén zhōng huí shǒu,wǔ hú hé chù yān tǐng。 因念蜀客船回,高江急峡,泪湿听猿枕。yīn niàn shǔ kè chuán huí,gāo jiāng jí xiá,lèi shī tīng yuán zhěn。 不待山川摇落后,秋气都成悲境。bù dài shān chuān yáo luò hòu,qiū qì dōu chéng bēi jìng。 衰草连云,惊烟到海,洒袂西风冷。shuāi cǎo lián yún,jīng yān dào hǎi,sǎ mèi xī fēng lěng。 飞轮肠转,夜阑残梦谁醒。fēi lún cháng zhuǎn,yè lán cán mèng shuí xǐng。

早梅芳·近辛亥中秋后三日,澹庵招同彊村泛舟,越来溪寻石湖居士故迹,自横塘载月而归。

郑文焯

水荭疏,霜叶冷,一塔招提境。shuǐ hóng shū,shuāng yè lěng,yī tǎ zhāo tí jìng。 歌钿尘断,画舸波闲见明镜。gē diàn chén duàn,huà gě bō xián jiàn míng jìng。 故桥鸥鹭迹,坏壁龙蛇影。gù qiáo ōu lù jì,huài bì lóng shé yǐng。 看云归鸟没,客思正孤迥。kàn yún guī niǎo méi,kè sī zhèng gū jiǒng。 缓清觞,揽素景。huǎn qīng shāng,lǎn sù jǐng。 秋倦登临兴。qiū juàn dēng lín xīng。 侵溪渔火,蹋月菱讴半烟暝。qīn xī yú huǒ,tà yuè líng ōu bàn yān míng。 泪添波入酒,梦破山横枕。lèi tiān bō rù jiǔ,mèng pò shān héng zhěn。 漫重来,载愁湖上艇。màn zhòng lái,zài chóu hú shàng tǐng。

临江仙慢·九日有怀瞻园,时方辟兵海上,用耆卿仙吕宫赋此。

郑文焯

暝蹋小城路,乱鸦策策,班马萧萧。míng tà xiǎo chéng lù,luàn yā cè cè,bān mǎ xiāo xiāo。 暮尘起、时闻鼓角荒谯。mù chén qǐ shí wén gǔ jiǎo huāng qiáo。 漂摇,对江树冷,墟烟悄,落日渔樵。piāo yáo,duì jiāng shù lěng,xū yān qiāo,luò rì yú qiáo。 伤心地,正万方多难,潦倒登高。shāng xīn dì,zhèng wàn fāng duō nán,lǎo dào dēng gāo。 魂销。hún xiāo。 衰兰委佩,回首清些难招。shuāi lán wěi pèi,huí shǒu qīng xiē nán zhāo。 念东门、芜废北渚萍飘。niàn dōng mén wú fèi běi zhǔ píng piāo。 萧条。xiāo tiáo。 叹茱萸会,风波阻,去国迢迢。tàn zhū yú huì,fēng bō zǔ,qù guó tiáo tiáo。 悲秋泪,换满江酃渌,胸块谁浇。bēi qiū lèi,huàn mǎn jiāng líng lù,xiōng kuài shuí jiāo。

庆春宫·同羁夜集秋晚叙意

郑文焯

霜月流阶,芜烟衔苑,戍笳愁度严城。shuāng yuè liú jiē,wú yān xián yuàn,shù jiā chóu dù yán chéng。 残雁关山,寒蛩庭户,断肠今夜同听。cán yàn guān shān,hán qióng tíng hù,duàn cháng jīn yè tóng tīng。 绕阑危步,万叶战风涛自惊。rào lán wēi bù,wàn yè zhàn fēng tāo zì jīng。 悲秋身世,翻羡垂杨,犹解先零。bēi qiū shēn shì,fān xiàn chuí yáng,yóu jiě xiān líng。 行歌去国心情,宝剑凄凉,泪烛纵横。xíng gē qù guó xīn qíng,bǎo jiàn qī liáng,lèi zhú zòng héng。 临老中原,惊尘满目,朔风都作边声。lín lǎo zhōng yuán,jīng chén mǎn mù,shuò fēng dōu zuò biān shēng。 梦沈云海,奈寂寞鱼龙未醒。mèng shěn yún hǎi,nài jì mò yú lóng wèi xǐng。 伤心词客,如此江南,哀断无名。shāng xīn cí kè,rú cǐ jiāng nán,āi duàn wú míng。

水龙吟·送秋

郑文焯

故国从此无花,可怜秋尽谁家苑。gù guó cóng cǐ wú huā,kě lián qiū jǐn shuí jiā yuàn。 连城江气,伤心一白,飞蓬梦远。lián chéng jiāng qì,shāng xīn yī bái,fēi péng mèng yuǎn。 鹤老云孤,虫悽天瘦,岁寒空恋。hè lǎo yún gū,chóng qī tiān shòu,suì hán kōng liàn。 怪西风容易,者般摇落,争留待东风转。guài xī fēng róng yì,zhě bān yáo luò,zhēng liú dài dōng fēng zhuǎn。 不信江南肠断,放哀歌、楚声先变。bù xìn jiāng nán cháng duàn,fàng āi gē chǔ shēng xiān biàn。 山川犹是,英雄安在,登临恨晚。shān chuān yóu shì,yīng xióng ān zài,dēng lín hèn wǎn。 野戍残燐,江烽危照,苍茫望眼。yě shù cán lín,jiāng fēng wēi zhào,cāng máng wàng yǎn。 但愁波,到海何人,借与快并刀剪。dàn chóu bō,dào hǎi hé rén,jiè yǔ kuài bìng dāo jiǎn。

水龙吟

郑文焯

我怀栗里高风,醉来无复逃名地。wǒ huái lì lǐ gāo fēng,zuì lái wú fù táo míng dì。 黄农宇宙,荒唐一梦,人闲何世。huáng nóng yǔ zhòu,huāng táng yī mèng,rén xián hé shì。 八表同昏,孤云自远,茫茫天意。bā biǎo tóng hūn,gū yún zì yuǎn,máng máng tiān yì。 叹沧江白发,酒醒甚处,空回首山河异。tàn cāng jiāng bái fā,jiǔ xǐng shén chù,kōng huí shǒu shān hé yì。 直道伤心往事,百年中、眼看能几。zhí dào shāng xīn wǎng shì,bǎi nián zhōng yǎn kàn néng jǐ。 如何转烛,支离南北,馀生至此。rú hé zhuǎn zhú,zhī lí nán běi,yú shēng zhì cǐ。 落木悲秋,残尊送腊,感时危涕。luò mù bēi qiū,cán zūn sòng là,gǎn shí wēi tì。 念故山,薇老谁歌,采采向斜阳里。niàn gù shān,wēi lǎo shuí gē,cǎi cǎi xiàng xié yáng lǐ。

永遇乐·春夜梦落梅感忆因题

郑文焯

江驿迢迢,片时枕上,春事如许!乱插晴霄,低横野水,凄断东风主。jiāng yì tiáo tiáo,piàn shí zhěn shàng,chūn shì rú xǔ!luàn chā qíng xiāo,dī héng yě shuǐ,qī duàn dōng fēng zhǔ。 枝北枝南,眼看摇落,不为翠禽啼住。zhī běi zhī nán,yǎn kàn yáo luò,bù wèi cuì qín tí zhù。 揽遗芳璚瑰满抱,觉来顿成今古!lǎn yí fāng qióng guī mǎn bào,jué lái dùn chéng jīn gǔ! 虚堂酒醒,倾城消息,误尽故山风雨。xū táng jiǔ xǐng,qīng chéng xiāo xī,wù jǐn gù shān fēng yǔ。 玉砌雕阑,伤心还见,系马郊园树。yù qì diāo lán,shāng xīn hái jiàn,xì mǎ jiāo yuán shù。 人闲空有,晓寒一曲,谁信隔纱烟语?恁凄凉南楼夜笛,送春旧处。rén xián kōng yǒu,xiǎo hán yī qū,shuí xìn gé shā yān yǔ?nèn qī liáng nán lóu yè dí,sòng chūn jiù chù。

水龙吟·人日寻梅吴小城有怀关陇旧游

郑文焯

故宫何处斜阳,只今一片销魂土。gù gōng hé chù xié yáng,zhǐ jīn yī piàn xiāo hún tǔ。 苍黄望断,虚岩灵气,乱云寒树。cāng huáng wàng duàn,xū yán líng qì,luàn yún hán shù。 对此茫茫,何曾西子,能倾一顾。duì cǐ máng máng,hé céng xī zi,néng qīng yī gù。 但水漂花出,无人见也,回阑绕空怀古。dàn shuǐ piāo huā chū,wú rén jiàn yě,huí lán rào kōng huái gǔ。 别有伤心高处,折梅枝、怨春无主。bié yǒu shāng xīn gāo chù,zhé méi zhī yuàn chūn wú zhǔ。 陇头人在,定悲摇落,驿尘犹阻。lǒng tóu rén zài,dìng bēi yáo luò,yì chén yóu zǔ。 报答东风,待催羌笛,关山飞度。bào dá dōng fēng,dài cuī qiāng dí,guān shān fēi dù。 甚西江,旧月夜深,还过为予清苦。shén xī jiāng,jiù yuè yè shēn,hái guò wèi yǔ qīng kǔ。

菩萨蛮

郑文焯

宫花不见人憔悴,朝朝洗面燕支泪。gōng huā bù jiàn rén qiáo cuì,cháo cháo xǐ miàn yàn zhī lèi。 楼阁易斜晖,绿尘筝雁飞。lóu gé yì xié huī,lǜ chén zhēng yàn fēi。 空阶销玉冷,燕立秋千影。kōng jiē xiāo yù lěng,yàn lì qiū qiān yǐng。 隔院骑声来,卧屏红扇开。gé yuàn qí shēng lái,wò píng hóng shàn kāi。

菩萨蛮

郑文焯

晚红秋冷夫容苑,鸳鸯头白花应见。wǎn hóng qiū lěng fū róng yuàn,yuān yāng tóu bái huā yīng jiàn。 山黛可怜颦,故宫眉样新。shān dài kě lián pín,gù gōng méi yàng xīn。 有人妆澹薄,缟袂垂深幕。yǒu rén zhuāng dàn báo,gǎo mèi chuí shēn mù。 青鸟蓦飞来,报君双凤钗。qīng niǎo mò fēi lái,bào jūn shuāng fèng chāi。

菩萨蛮

郑文焯

画楼残点和箫咽,镜中愁见人如月。huà lóu cán diǎn hé xiāo yàn,jìng zhōng chóu jiàn rén rú yuè。 双陆赌金环,别时相赠难。shuāng lù dǔ jīn huán,bié shí xiāng zèng nán。 旧红宽臂缕,妆罢长无语。jiù hóng kuān bì lǚ,zhuāng bà zhǎng wú yǔ。 明日斗花风,为谁梳洗浓。míng rì dòu huā fēng,wèi shuí shū xǐ nóng。

菩萨蛮

郑文焯

年年织锦红窗老,绣裙空染南园草。nián nián zhī jǐn hóng chuāng lǎo,xiù qún kōng rǎn nán yuán cǎo。 梦里送香车,好春归别家。mèng lǐ sòng xiāng chē,hǎo chūn guī bié jiā。 手栽池上树,难系斑骓驻。shǒu zāi chí shàng shù,nán xì bān zhuī zhù。 悔不种夫容,花时还妒侬。huǐ bù zhǒng fū róng,huā shí hái dù nóng。