古诗词

如梦令·戏题团扇六首

宗婉

泼墨亲描团扇。pō mò qīn miáo tuán shàn。
聊把病怀消遣。liáo bǎ bìng huái xiāo qiǎn。
画出牡丹枝,不耐粉匀脂染。huà chū mǔ dān zhī,bù nài fěn yún zhī rǎn。
清减。qīng jiǎn。
清减。qīng jiǎn。
添了一分妍倩。tiān le yī fēn yán qiàn。

如梦令·戏题团扇六首

宗婉

彩笔闲题团扇。cǎi bǐ xián tí tuán shàn。
小院日长门掩。xiǎo yuàn rì zhǎng mén yǎn。
不写古人诗,须要别开生面。bù xiě gǔ rén shī,xū yào bié kāi shēng miàn。
翻遍。fān biàn。
翻遍。fān biàn。
几曲小词香艳。jǐ qū xiǎo cí xiāng yàn。

如梦令·戏题团扇六首

宗婉

手弄生绡团扇。shǒu nòng shēng xiāo tuán shàn。
风动藕花乡遍。fēng dòng ǒu huā xiāng biàn。
病后减容光,羞说芙蓉娇面。bìng hòu jiǎn róng guāng,xiū shuō fú róng jiāo miàn。
斜掩。xié yǎn。
斜掩。xié yǎn。
恐被采莲人见。kǒng bèi cǎi lián rén jiàn。

如梦令·戏题团扇六首

宗婉

皎洁最怜团扇。jiǎo jié zuì lián tuán shàn。
伴我小庭深院。bàn wǒ xiǎo tíng shēn yuàn。
一夕起秋风,凉意暗中吹遍。yī xī qǐ qiū fēng,liáng yì àn zhōng chuī biàn。
绿浅。lǜ qiǎn。
绿浅。lǜ qiǎn。
再隔几时相见。zài gé jǐ shí xiāng jiàn。

如梦令·戏题团扇六首

宗婉

不是班姬团扇。bù shì bān jī tuán shàn。
不是芳姿便面。bù shì fāng zī biàn miàn。
却是广寒人,亲剪一层雪片。què shì guǎng hán rén,qīn jiǎn yī céng xuě piàn。
消遣。xiāo qiǎn。
消遣。xiāo qiǎn。
小字自家题遍。xiǎo zì zì jiā tí biàn。

湘月题绘秋图

宗婉

秋之为气,有千变万化,人怎描得。qiū zhī wèi qì,yǒu qiān biàn wàn huà,rén zěn miáo dé。
不道寥寥数笔里,竟把精神传出。bù dào liáo liáo shù bǐ lǐ,jìng bǎ jīng shén chuán chū。
冷月无声,寒烟有影,摄起秋魂魄。lěng yuè wú shēng,hán yān yǒu yǐng,shè qǐ qiū hún pò。
此中清景,算来只我能识。cǐ zhōng qīng jǐng,suàn lái zhǐ wǒ néng shí。
楼上一带湘帘,湘帘不卷,楼下湘波白。lóu shàng yī dài xiāng lián,xiāng lián bù juǎn,lóu xià xiāng bō bái。
不尽寒流去渺渺,倒浸银河无色。bù jǐn hán liú qù miǎo miǎo,dào jìn yín hé wú sè。
桐树中间,芭蕉侧畔,添座湖山石。tóng shù zhōng jiān,bā jiāo cè pàn,tiān zuò hú shān shí。
绿窗休闭,待侬一梦飞入。lǜ chuāng xiū bì,dài nóng yī mèng fēi rù。

疏影·题沈竹斋太守元配阮恭人“横琴坐月图”遗照,即用太守悼亡原韵。

宗婉

琴横凡玉。qín héng fán yù。
恁思归操里,□出离鹄。nèn sī guī cāo lǐ,chū lí gǔ。
变徽声中,弹断幺弦,长康妙笔难续。biàn huī shēng zhōng,dàn duàn yāo xián,zhǎng kāng miào bǐ nán xù。
多情只有姮娥影,尚隔著、烟林窥绿。duō qíng zhǐ yǒu héng é yǐng,shàng gé zhù yān lín kuī lǜ。
料得它、碧海青天,也惜瘦腰人独。liào dé tā bì hǎi qīng tiān,yě xī shòu yāo rén dú。
犹记扬州旧梦,宝窗共写韵。yóu jì yáng zhōu jiù mèng,bǎo chuāng gòng xiě yùn。
争刻吟烛。zhēng kè yín zhú。
尺幅摹愁,此日情怀,凄入庾郎心曲。chǐ fú mó chóu,cǐ rì qíng huái,qī rù yǔ láng xīn qū。
洞房已绝琅璈响,痛尚列、哀丝豪竹。dòng fáng yǐ jué láng áo xiǎng,tòng shàng liè āi sī háo zhú。
恐一时、误触泠泠,惊起又披横幅。kǒng yī shí wù chù líng líng,jīng qǐ yòu pī héng fú。

菩萨蛮·钩月将沉,窗灯未灺,仿回文体填此,以遣旅况。

宗婉

月钩如傍栖禽宿。yuè gōu rú bàng qī qín sù。
宿禽栖傍如钩月。sù qín qī bàng rú gōu yuè。
门掩又黄昏。mén yǎn yòu huáng hūn。
昏黄又掩门。hūn huáng yòu yǎn mén。
碧纱窗影叠。bì shā chuāng yǐng dié。
叠影窗纱碧。dié yǐng chuāng shā bì。
扶梦旅灯孤。fú mèng lǚ dēng gū。
孤灯旅梦扶。gū dēng lǚ mèng fú。

念奴娇·为声甫甥题“戏猫仕女图”

宗婉

披图一笑,试从头认取,画中佳丽。pī tú yī xiào,shì cóng tóu rèn qǔ,huà zhōng jiā lì。
滴粉搓酥娇品格,更着堆云双髻。dī fěn cuō sū jiāo pǐn gé,gèng zhe duī yún shuāng jì。
宜喜宜嗔,十三十四,正是芳年纪。yí xǐ yí chēn,shí sān shí sì,zhèng shì fāng nián jì。
可怜时候,耐人多少寻味。kě lián shí hòu,nài rén duō shǎo xún wèi。
底事不绣鸳鸯,不调鹦鹉,不把鹍弦理。dǐ shì bù xiù yuān yāng,bù diào yīng wǔ,bù bǎ kūn xián lǐ。
象管鸾箫都不按,只抱狸奴闲戏。xiàng guǎn luán xiāo dōu bù àn,zhǐ bào lí nú xián xì。
睛点寒金,体团温玉,爪扑香怀里。jīng diǎn hán jīn,tǐ tuán wēn yù,zhǎo pū xiāng huái lǐ。
翻残棋局,唐宫旧事犹记。fān cán qí jú,táng gōng jiù shì yóu jì。

虞美人·又题“双美月明放棹图”

宗婉

一规圆月当头照。yī guī yuán yuè dāng tóu zhào。
月底飞兰棹。yuè dǐ fēi lán zhào。
谁家两美结同心。shuí jiā liǎng měi jié tóng xīn。
痴向水中共把、月痕寻。chī xiàng shuǐ zhōng gòng bǎ yuè hén xún。
烟波无计吟怀渺。yān bō wú jì yín huái miǎo。
一舸凉云罩。yī gě liáng yún zhào。
不知何处藕花林。bù zhī hé chù ǒu huā lín。
舣向绿杨影里、且消停。yǐ xiàng lǜ yáng yǐng lǐ qiě xiāo tíng。

虞美人·为海昌曹紫贵上舍题“美人笑拈红豆图”

宗婉

漫同北地燕子比。màn tóng běi dì yàn zi bǐ。
吟箧频年寄。yín qiè pín nián jì。
千般旖旎万般娇。qiān bān yǐ nǐ wàn bān jiāo。
真个芙蓉如面、柳如腰。zhēn gè fú róng rú miàn liǔ rú yāo。
搓酥滴粉埋香腻。cuō sū dī fěn mái xiāng nì。
南国多佳丽。nán guó duō jiā lì。
无言已足惹魂销。wú yán yǐ zú rě hún xiāo。
那更笑拈红豆、把人撩。nà gèng xiào niān hóng dòu bǎ rén liāo。

鹧鸪天·题平原店壁

姑苏女子

弱质深闺十六年。ruò zhì shēn guī shí liù nián。
娇羞未敢出堂前。jiāo xiū wèi gǎn chū táng qián。
眉颦远道悲新柳,袖卷轻尘拥翠鬟。méi pín yuǎn dào bēi xīn liǔ,xiù juǎn qīng chén yōng cuì huán。
肠欲断,意悬悬。cháng yù duàn,yì xuán xuán。
举头何处是乡关。jǔ tóu hé chù shì xiāng guān。
临妆莫遣红颜照,收拾菱花把剑弹。lín zhuāng mò qiǎn hóng yán zhào,shōu shí líng huā bǎ jiàn dàn。

凤凰台上忆吹箫

俞樾

燕妒身材,莺偷喉舌,妆成千种风流。yàn dù shēn cái,yīng tōu hóu shé,zhuāng chéng qiān zhǒng fēng liú。
把画帘高卷,拥出秦楼。bǎ huà lián gāo juǎn,yōng chū qín lóu。
手抱琵琶轻拨,弹不尽、旧恨新愁。shǒu bào pí pá qīng bō,dàn bù jǐn jiù hèn xīn chóu。
一般是,鸾飘凤泊,不必江州。yī bān shì,luán piāo fèng pō,bù bì jiāng zhōu。
回眸。huí móu。
曲阑干外,青琐闼仙郎,笑整鹴裘。qū lán gàn wài,qīng suǒ tà xiān láng,xiào zhěng shuāng qiú。
想酒阑灯灺,艳福曾修。xiǎng jiǔ lán dēng xiè,yàn fú céng xiū。
一自凰池抛却,孤负了、檀板清讴。yī zì huáng chí pāo què,gū fù le tán bǎn qīng ōu。
销魂处,惟将画图,约略前游。xiāo hún chù,wéi jiāng huà tú,yuē lüè qián yóu。

金缕曲

俞樾

海外云帆到。hǎi wài yún fān dào。
盼凉秋、香轮宝马,玉人来早。pàn liáng qiū xiāng lún bǎo mǎ,yù rén lái zǎo。
谁料丁沽西风恶,吹散巫云飘渺。shuí liào dīng gū xī fēng è,chuī sàn wū yún piāo miǎo。
只十日、红消香耗。zhǐ shí rì hóng xiāo xiāng hào。
陡使绮怀无聊赖,莽天涯、何处寻芳草。dǒu shǐ qǐ huái wú liáo lài,mǎng tiān yá hé chù xún fāng cǎo。
思旧事,愁如捣。sī jiù shì,chóu rú dǎo。
南天烽火何时扫。nán tiān fēng huǒ hé shí sǎo。
忆频年、漂流穷海,结庐荒岛。yì pín nián piāo liú qióng hǎi,jié lú huāng dǎo。
乍逗河阳春消息,无奈名花便稿。zhà dòu hé yáng chūn xiāo xī,wú nài míng huā biàn gǎo。
剩膝下、金銮娇小。shèng xī xià jīn luán jiāo xiǎo。
纵使玉箫重来日,想韦皋、应已年华老。zòng shǐ yù xiāo zhòng lái rì,xiǎng wéi gāo yīng yǐ nián huá lǎo。
空辗转,系怀抱。kōng niǎn zhuǎn,xì huái bào。

蝶恋花·题蒯子范太守行看子

俞樾

大好梧桐庭院里。dà hǎo wú tóng tíng yuàn lǐ。
修竹娟娟,几席凉于水。xiū zhú juān juān,jǐ xí liáng yú shuǐ。
扫地焚香闲坐此。sǎo dì fén xiāng xián zuò cǐ。
韦苏州后先生矣。wéi sū zhōu hòu xiān shēng yǐ。
老带庄襟谁得似。lǎo dài zhuāng jīn shuí dé shì。
一片冰心,写上云蓝纸。yī piàn bīng xīn,xiě shàng yún lán zhǐ。
看取方池清见底。kàn qǔ fāng chí qīng jiàn dǐ。
亭亭立者花君子。tíng tíng lì zhě huā jūn zi。

金缕曲

俞樾

花信匆匆度。huā xìn cōng cōng dù。
算春来、懵懂一醉,绿阴如许。suàn chūn lái měng dǒng yī zuì,lǜ yīn rú xǔ。
万紫千红飘零尽,凭仗东风送去。wàn zǐ qiān hóng piāo líng jǐn,píng zhàng dōng fēng sòng qù。
更不问、埋香何处。gèng bù wèn mái xiāng hé chù。
却笑痴儿真痴绝,感年华、写出伤心句。què xiào chī ér zhēn chī jué,gǎn nián huá xiě chū shāng xīn jù。
春去也,哪能驻。chūn qù yě,nǎ néng zhù。
浮生大抵无非寓。fú shēng dà dǐ wú fēi yù。
漫流连、鸣鸠乳燕,落花飞絮。màn liú lián míng jiū rǔ yàn,luò huā fēi xù。
毕竟韶华何尝老,休道春归太遽。bì jìng sháo huá hé cháng lǎo,xiū dào chūn guī tài jù。
看岁岁、朱颜犹故。kàn suì suì zhū yán yóu gù。
我亦浮生蹉跎甚,坐花阴、未觉斜阳暮。wǒ yì fú shēng cuō tuó shén,zuò huā yīn wèi jué xié yáng mù。
凭彩笔,绾春住。píng cǎi bǐ,wǎn chūn zhù。

虞美人·晴湖

俞樾

晓烟乍破青山醒。xiǎo yān zhà pò qīng shān xǐng。
镜里明妆靓。jìng lǐ míng zhuāng jìng。
迷离金碧滉楼台。mí lí jīn bì huàng lóu tái。
不信人间此外、有蓬莱。bù xìn rén jiān cǐ wài yǒu péng lái。
画船箫鼓时来往。huà chuán xiāo gǔ shí lái wǎng。
绿水春摇荡。lǜ shuǐ chūn yáo dàng。
迟迟听彻凤林钟。chí chí tīng chè fèng lín zhōng。
要看斜阳一抹、上雷锋。yào kàn xié yáng yī mǒ shàng léi fēng。

虞美人·晴湖

俞樾

乱珠点点抛来疾。luàn zhū diǎn diǎn pāo lái jí。
山气浓于墨。shān qì nóng yú mò。
眼前何处认南屏。yǎn qián hé chù rèn nán píng。
但见空蒙远水、接天青。dàn jiàn kōng méng yuǎn shuǐ jiē tiān qīng。
兰桡整日堤边歇。lán ráo zhěng rì dī biān xiē。
谁更携游屐。shuí gèng xié yóu jī。
烟蓑雨笠坐孤蓬。yān suō yǔ lì zuò gū péng。
只好红衣画个、老渔翁。zhǐ hǎo hóng yī huà gè lǎo yú wēng。

虞美人·晴湖

俞樾

一轮乍透疏林缺。yī lún zhà tòu shū lín quē。
洗尽人间热。xǐ jǐn rén jiān rè。
湖心亭上倚阑干。hú xīn tíng shàng yǐ lán gàn。
便觉琼楼玉宇、在尘寰。biàn jué qióng lóu yù yǔ zài chén huán。
树阴满地流萍藻。shù yīn mǎn dì liú píng zǎo。
夜静光愈皎。yè jìng guāng yù jiǎo。
天心水面两相摩。tiān xīn shuǐ miàn liǎng xiāng mó。
时有银刀拨刺、跃金波。shí yǒu yín dāo bō cì yuè jīn bō。

虞美人·晴湖

俞樾

青山一夜头都白。qīng shān yī yè tóu dōu bái。
大地琼瑶积。dà dì qióng yáo jī。
玉龙百万戏长空。yù lóng bǎi wàn xì zhǎng kōng。
只剩红墙半角、是行宫。zhǐ shèng hóng qiáng bàn jiǎo shì xíng gōng。
何人载酒来相就。hé rén zài jiǔ lái xiāng jiù。
要与严寒斗。yào yǔ yán hán dòu。
堤边几树老槎枒。dī biān jǐ shù lǎo chá yā。
误认疏疏落落、尽梅花。wù rèn shū shū luò luò jǐn méi huā。