古诗词

满江红·和大厂,次文信国改王昭仪韵作

胡汉民

马上琵琶,谁则愿、画图生色。mǎ shàng pí pá,shuí zé yuàn huà tú shēng sè。 何况有、五津烽火,三秦城阙。hé kuàng yǒu wǔ jīn fēng huǒ,sān qín chéng quē。 思在洛阳应奋起,眠过白下曾欹侧。sī zài luò yáng yīng fèn qǐ,mián guò bái xià céng yī cè。 肯夜深、留客斗枯棋,茶烟歇。kěn yè shēn liú kè dòu kū qí,chá yān xiē。 绵上恨,难磨灭。mián shàng hèn,nán mó miè。 汉宫事,有人说。hàn gōng shì,yǒu rén shuō。 枉古今龙战,玄黄共血。wǎng gǔ jīn lóng zhàn,xuán huáng gòng xuè。 独鹤初归云万里,群莺乱舞春三月。dú hè chū guī yún wàn lǐ,qún yīng luàn wǔ chūn sān yuè。 怕石泉、槐火迫人来,驹光缺。pà shí quán huái huǒ pò rén lái,jū guāng quē。

浣溪纱寿鹤亭六十

胡汉民

南面书城傲百王。nán miàn shū chéng ào bǎi wáng。 保民耆寿在文章。bǎo mín qí shòu zài wén zhāng。 飞来仙蝶又称觞。fēi lái xiān dié yòu chēng shāng。 闲向名山寻鲍葛,笑夸年少唤潘张。xián xiàng míng shān xún bào gé,xiào kuā nián shǎo huàn pān zhāng。 年年松鹤好商量。nián nián sōng hè hǎo shāng liàng。

浣溪纱寿鹤亭六十

胡汉民

百涩词心独自支。bǎi sè cí xīn dú zì zhī。 觉翁家数本多奇。jué wēng jiā shù běn duō qí。 如何七宝世独疑。rú hé qī bǎo shì dú yí。 少悔雕锼扬子赋,渐归平澹退之诗。shǎo huǐ diāo sōu yáng zi fù,jiàn guī píng dàn tuì zhī shī。 此情惟有故人知。cǐ qíng wéi yǒu gù rén zhī。

一萼红·二首·其一

端木埰

忆年时,对金盘簇燕,良久隔天涯。yì nián shí,duì jīn pán cù yàn,liáng jiǔ gé tiān yá。 燕树凄迷,蒿云迢遰。yàn shù qī mí,hāo yún tiáo dì。 缄札空写相思。jiān zhá kōng xiě xiāng sī。 那曾料、今年春好,把吟袂,刚及看梅期。nà céng liào jīn nián chūn hǎo,bǎ yín mèi,gāng jí kàn méi qī。 佛火青边,夕阳红际,携手同归。fú huǒ qīng biān,xī yáng hóng jì,xié shǒu tóng guī。 归去更劳投辖,又吟朋远迓,芳酒同持。guī qù gèng láo tóu xiá,yòu yín péng yuǎn yà,fāng jiǔ tóng chí。 新月当阶,华灯欲试,堪悲昨岁伤离。xīn yuè dāng jiē,huá dēng yù shì,kān bēi zuó suì shāng lí。 便堪傲,幽吟杜老,望西蜀、空寄草诗。biàn kān ào,yōu yín dù lǎo,wàng xī shǔ kōng jì cǎo shī。 举哀对尊前剧谈,却忘归迟。jǔ āi duì zūn qián jù tán,què wàng guī chí。

玲珑四犯

端木埰

漆灯晕绿,悲声起,幽居一味凄寂。qī dēng yūn lǜ,bēi shēng qǐ,yōu jū yī wèi qī jì。 夜台睡稳,何缘更露,尘中声迹。yè tái shuì wěn,hé yuán gèng lù,chén zhōng shēng jì。 泉扃悄阒,想也念人间故戚。quán jiōng qiāo qù,xiǎng yě niàn rén jiān gù qī。 镇伶俜、惊风怯影霜叶共萧槭。zhèn líng pīng jīng fēng qiè yǐng shuāng yè gòng xiāo qī。 凄绝荒坟畔,月淡梨、雨昏松枥。qī jué huāng fén pàn,yuè dàn lí yǔ hūn sōng lì。 翠楼画阁剩如今、土华凝碧。cuì lóu huà gé shèng rú jīn tǔ huá níng bì。 待访天亲,又朝市,沧桑几历。dài fǎng tiān qīn,yòu cháo shì,cāng sāng jǐ lì。 悄呜咽,泣绕断梗伴夜蟀。qiāo wū yàn,qì rào duàn gěng bàn yè shuài。

庆清朝

端木埰

草浅铺茵,波平漾曲,翠痕新上帘衣。cǎo qiǎn pù yīn,bō píng yàng qū,cuì hén xīn shàng lián yī。 虚窗静俯,娱人多少清晖。xū chuāng jìng fǔ,yú rén duō shǎo qīng huī。 恰正侯过百六,雅游须莫负芳菲。qià zhèng hóu guò bǎi liù,yǎ yóu xū mò fù fāng fēi。 披襟封,嫩红稚绿,一片生机。pī jīn fēng,nèn hóng zhì lǜ,yī piàn shēng jī。 休道永和禊事,便舞雩风浴,人对清沂。xiū dào yǒng hé xì shì,biàn wǔ yú fēng yù,rén duì qīng yí。 高情未让,素心如此应希。gāo qíng wèi ràng,sù xīn rú cǐ yīng xī。 餐尽野香秀色,吟魂拌与蝶俱飞。cān jǐn yě xiāng xiù sè,yín hún bàn yǔ dié jù fēi。 斜阳去,更须留待,明月同归。xié yáng qù,gèng xū liú dài,míng yuè tóng guī。

满江红·送梁汾弟北上,适中庭杏花盛开

顾贞立

梦草池塘,拟重续、谢庭佳咏。mèng cǎo chí táng,nǐ zhòng xù xiè tíng jiā yǒng。 又早是、离愁满载,片帆风顺。yòu zǎo shì lí chóu mǎn zài,piàn fān fēng shùn。 千缕柳丝难挽住,一枝红杏聊为赆。qiān lǚ liǔ sī nán wǎn zhù,yī zhī hóng xìng liáo wèi jìn。 看明年、此际日边开,宫袍衬。kàn míng nián cǐ jì rì biān kāi,gōng páo chèn。 频酌酒,须拌饮。pín zhuó jiǔ,xū bàn yǐn。 重话别,言难尽。zhòng huà bié,yán nán jǐn。 怕归来庭院,故人多病。pà guī lái tíng yuàn,gù rén duō bìng。 风日长途珍护好,春城寒食应相称。fēng rì zhǎng tú zhēn hù hǎo,chūn chéng hán shí yīng xiāng chēng。 倩双鱼、先寄与平安,泥金信。qiàn shuāng yú xiān jì yǔ píng ān,ní jīn xìn。

望江南十首

顾贞立

东亭好,太史旧名家。dōng tíng hǎo,tài shǐ jiù míng jiā。 望去有庭皆叠石,看来无树不梅花。wàng qù yǒu tíng jiē dié shí,kàn lái wú shù bù méi huā。 既此是烟霞。jì cǐ shì yān xiá。

浣溪沙·和王夫人仲英韵

顾贞立

百啭娇莺唤独眠。bǎi zhuàn jiāo yīng huàn dú mián。 起来慵自整花钿。qǐ lái yōng zì zhěng huā diàn。 浣衣风日试衣天。huàn yī fēng rì shì yī tiān。 几日不曾楼上望,粉红香白已争妍。jǐ rì bù céng lóu shàng wàng,fěn hóng xiāng bái yǐ zhēng yán。 柳条金嫩滞春烟。liǔ tiáo jīn nèn zhì chūn yān。

满江红·中秋寄梁汾弟

顾贞立

此夜秦淮,桃叶渡、兰舟桂桨。cǐ yè qín huái,táo yè dù lán zhōu guì jiǎng。 回首处、金焦两点,水天一样。huí shǒu chù jīn jiāo liǎng diǎn,shuǐ tiān yī yàng。 望去金波惊万里,愁来白发三千丈。wàng qù jīn bō jīng wàn lǐ,chóu lái bái fā sān qiān zhàng。 笑闺中、赢得愧称兄,予差长。xiào guī zhōng yíng dé kuì chēng xiōng,yǔ chà zhǎng。 河桥畔,危楼上。hé qiáo pàn,wēi lóu shàng。 疏林隔,征帆漾。shū lín gé,zhēng fān yàng。 尽斜阳送眼,秋潮初涨。jǐn xié yáng sòng yǎn,qiū cháo chū zhǎng。 十载别离劳梦寐,半生词赋同凄怅。shí zài bié lí láo mèng mèi,bàn shēng cí fù tóng qī chàng。 愿重来、还补谢家咏,人无恙。yuàn zhòng lái hái bǔ xiè jiā yǒng,rén wú yàng。

念奴娇

顾贞立

香消梦觉。xiāng xiāo mèng jué。 黯然惊又早,浮生半百。àn rán jīng yòu zǎo,fú shēng bàn bǎi。 青鬓花封当日语,添取几丝华发。qīng bìn huā fēng dāng rì yǔ,tiān qǔ jǐ sī huá fā。 绮思纷来,回文自解,总是前生业。qǐ sī fēn lái,huí wén zì jiě,zǒng shì qián shēng yè。 空中楼阁,醉时书破四壁。kōng zhōng lóu gé,zuì shí shū pò sì bì。 回首。huí shǒu。 辛苦三迁,鸡窗十载,千里经风雪。xīn kǔ sān qiān,jī chuāng shí zài,qiān lǐ jīng fēng xuě。 倚闾高堂愁日暮,望断凤城双阕。yǐ lǘ gāo táng chóu rì mù,wàng duàn fèng chéng shuāng què。 杏雨黏衣,曲江春暖,此愿知何日。xìng yǔ nián yī,qū jiāng chūn nuǎn,cǐ yuàn zhī hé rì。 少年莫负,花明柳暗时节。shǎo nián mò fù,huā míng liǔ àn shí jié。

踏莎美人送梁汾弟

顾贞立

镜里遥山,忆中云树。jìng lǐ yáo shān,yì zhōng yún shù。 天涯约契烟深处。tiān yá yuē qì yān shēn chù。 骊歌唱罢又重招,赢得倾城名士、拥兰桡。lí gē chàng bà yòu zhòng zhāo,yíng dé qīng chéng míng shì yōng lán ráo。 候到松风,飘残研雨。hòu dào sōng fēng,piāo cán yán yǔ。 一春长向花前语。yī chūn zhǎng xiàng huā qián yǔ。 纵教双鲤日通潮,争似玉骢还驻、小红桥。zòng jiào shuāng lǐ rì tōng cháo,zhēng shì yù cōng hái zhù xiǎo hóng qiáo。

雨中花·晓起

顾贞立

燕语呢喃莺语媚。yàn yǔ ne nán yīng yǔ mèi。 浑不许绮窗人睡。hún bù xǔ qǐ chuāng rén shuì。 日漾湘帘,侍儿多事,又把妆奁备。rì yàng xiāng lián,shì ér duō shì,yòu bǎ zhuāng lián bèi。 香冷画屏眉叠翠。xiāng lěng huà píng méi dié cuì。 都付与镜中憔悴。dōu fù yǔ jìng zhōng qiáo cuì。 十载羁愁,盈囊诗卷,难化花前泪。shí zài jī chóu,yíng náng shī juǎn,nán huà huā qián lèi。

忆秦娥·二首,忆鄋氏

顾贞立

西窗月。xī chuāng yuè。 邀人瘦影成三绝。yāo rén shòu yǐng chéng sān jué。 成三绝。chéng sān jué。 清愁虚冷,都无话说。qīng chóu xū lěng,dōu wú huà shuō。 金钗划损阑干漆。jīn chāi huà sǔn lán gàn qī。 炉烟袅篆屏山寂。lú yān niǎo zhuàn píng shān jì。 屏山寂。píng shān jì。 侍儿促睡,单衾寒怯。shì ér cù shuì,dān qīn hán qiè。

卜算子·前题

顾贞立

木叶下庭皋,针线无心理。mù yè xià tíng gāo,zhēn xiàn wú xīn lǐ。 闲向黄花说可怜,依约纤腰细。xián xiàng huáng huā shuō kě lián,yī yuē xiān yāo xì。 孤雁泣楼头,明月人千里。gū yàn qì lóu tóu,míng yuè rén qiān lǐ。 十二栏杆独自凭,尝遍愁滋味。shí èr lán gān dú zì píng,cháng biàn chóu zī wèi。

天仙子

顾贞立

翡翠离披妆未卸。fěi cuì lí pī zhuāng wèi xiè。 独倚薰笼坐深夜。dú yǐ xūn lóng zuò shēn yè。 晚寒料峭入重围,腰可把,愁难写。wǎn hán liào qiào rù zhòng wéi,yāo kě bǎ,chóu nán xiě。 相对相怜银烛下。xiāng duì xiāng lián yín zhú xià。 烛尽香残催睡也。zhú jǐn xiāng cán cuī shuì yě。 短梦未成魂欲化。duǎn mèng wèi chéng hún yù huà。 欲拟翻然上图画,蓬莱界,通灵快。yù nǐ fān rán shàng tú huà,péng lái jiè,tōng líng kuài。 莫系留仙双锦带。mò xì liú xiān shuāng jǐn dài。

一剪梅

顾贞立

九十春光半已残。jiǔ shí chūn guāng bàn yǐ cán。 诗兴阑珊。shī xīng lán shān。 酒兴阑珊。jiǔ xīng lán shān。 镜中憔悴不堪看。jìng zhōng qiáo cuì bù kān kàn。 羞画眉弯。xiū huà méi wān。 懒画眉弯。lǎn huà méi wān。 涩雨悭风特地酸。sè yǔ qiān fēng tè dì suān。 不许春闲。bù xǔ chūn xián。 不许人闲。bù xǔ rén xián。 年年愁病苦相关。nián nián chóu bìng kǔ xiāng guān。 花也长叹。huā yě zhǎng tàn。 人也长叹。rén yě zhǎng tàn。

菩萨蛮·秋宵不眠

顾贞立

霜砧碎捣愁肠裂。shuāng zhēn suì dǎo chóu cháng liè。 啼蛩絮语愁心切。tí qióng xù yǔ chóu xīn qiè。 露叶坠空庭。lù yè zhuì kōng tíng。 窗牙月倍明。chuāng yá yuè bèi míng。 朝衾随便拥。cháo qīn suí biàn yōng。 难续春前梦。nán xù chūn qián mèng。 玉匣阁轻纨,空闺一样酸。yù xiá gé qīng wán,kōng guī yī yàng suān。

如梦令·二首,冬夜

顾贞立

细雨丝丝宵永。xì yǔ sī sī xiāo yǒng。 风逗绣帷初冷。fēng dòu xiù wéi chū lěng。 兀坐掩屏山,嘹唳雁声难听。wù zuò yǎn píng shān,liáo lì yàn shēng nán tīng。 孤另。gū lìng。 孤另。gū lìng。 最是烛残香烬。zuì shì zhú cán xiāng jìn。

如梦令·二首,冬夜

顾贞立

闲拨玉炉烟篆。xián bō yù lú yān zhuàn。 阵阵北风吹幔。zhèn zhèn běi fēng chuī màn。 滴沥小窗前,长共淋铃凄断。dī lì xiǎo chuāng qián,zhǎng gòng lín líng qī duàn。 宵短。xiāo duǎn。 宵短。xiāo duǎn。 不抵离愁一半。bù dǐ lí chóu yī bàn。