古诗词

蝶恋花·癸丑春日将归洞庭,闺中诸姊妹投赠诗词以为祖饯之意,予亦悲感交集,谱此以别。

许德蘋

小劫红羊期已满。xiǎo jié hóng yáng qī yǐ mǎn。 扰扰尘喧,乌兔飞如箭。rǎo rǎo chén xuān,wū tù fēi rú jiàn。 往日若多来日短。wǎng rì ruò duō lái rì duǎn。 眉峰深锁何曾展。méi fēng shēn suǒ hé céng zhǎn。 从今省识东君面。cóng jīn shěng shí dōng jūn miàn。 卷起重帘,为有双飞燕。juǎn qǐ zhòng lián,wèi yǒu shuāng fēi yàn。 桃李秾华才到眼。táo lǐ nóng huá cái dào yǎn。 此情不比寻常见。cǐ qíng bù bǐ xún cháng jiàn。

蝶恋花·癸丑春日将归洞庭,闺中诸姊妹投赠诗词以为祖饯之意,予亦悲感交集,谱此以别。

许德蘋

世味炎凉参已透。shì wèi yán liáng cān yǐ tòu。 一树垂垂,绿遍河堤柳。yī shù chuí chuí,lǜ biàn hé dī liǔ。 放眼静看人太瘦。fàng yǎn jìng kàn rén tài shòu。 吟魂怕绕屏山岫。yín hún pà rào píng shān xiù。 枝上杜鹃啼已久。zhī shàng dù juān tí yǐ jiǔ。 催得人归,只恐人归后。cuī dé rén guī,zhǐ kǒng rén guī hòu。 山影自怜非似旧。shān yǐng zì lián fēi shì jiù。 黄昏泪落抛红豆。huáng hūn lèi luò pāo hóng dòu。

蝶恋花·癸丑春日将归洞庭,闺中诸姊妹投赠诗词以为祖饯之意,予亦悲感交集,谱此以别。

许德蘋

小院重门深锁紧。xiǎo yuàn zhòng mén shēn suǒ jǐn。 秋月春花,消得闲愁闷。qiū yuè chūn huā,xiāo dé xián chóu mèn。 道是闷愁消得尽。dào shì mèn chóu xiāo dé jǐn。 那知对景添长恨。nà zhī duì jǐng tiān zhǎng hèn。 昨夜东风来衮衮。zuó yè dōng fēng lái gǔn gǔn。 墙角梅花,特报春来信。qiáng jiǎo méi huā,tè bào chūn lái xìn。 只恐韶华真一瞬。zhǐ kǒng sháo huá zhēn yī shùn。 此情脉脉萦方寸。cǐ qíng mài mài yíng fāng cùn。

蝶恋花·癸丑春日将归洞庭,闺中诸姊妹投赠诗词以为祖饯之意,予亦悲感交集,谱此以别。

许德蘋

不敢轻将西子比。bù gǎn qīng jiāng xī zi bǐ。 觅得陶朱,欲泛五湖里。mì dé táo zhū,yù fàn wǔ hú lǐ。 画舸乘风吾去矣。huà gě chéng fēng wú qù yǐ。 从今洗眼来云水。cóng jīn xǐ yǎn lái yún shuǐ。 忽听骊歌声细细。hū tīng lí gē shēng xì xì。 尽是阳春,多道伤离意。jǐn shì yáng chūn,duō dào shāng lí yì。 后日思量凭雁鲤。hòu rì sī liàng píng yàn lǐ。 尺书时把加餐慰。chǐ shū shí bǎ jiā cān wèi。

浣溪沙·寄怀崔小莺姊

许德蘋

驻拍停歌冷夕阳。zhù pāi tíng gē lěng xī yáng。 浓烟深锁倒垂杨。nóng yān shēn suǒ dào chuí yáng。 无聊独自咏河梁。wú liáo dú zì yǒng hé liáng。 双鬓浑忘施黛绿,满头犹自插花黄。shuāng bìn hún wàng shī dài lǜ,mǎn tóu yóu zì chā huā huáng。 闲庭寂寞晚风凉。xián tíng jì mò wǎn fēng liáng。

浣溪沙·寄怀崔小莺姊

许德蘋

片片飞云逐雁行。piàn piàn fēi yún zhú yàn xíng。 飘来一阵木樨香。piāo lái yī zhèn mù xī xiāng。 更阑犹厌漏声长。gèng lán yóu yàn lòu shēng zhǎng。 心事漫和灯细语,愁怀只与梦商量。xīn shì màn hé dēng xì yǔ,chóu huái zhǐ yǔ mèng shāng liàng。 无眠又见月窥窗。wú mián yòu jiàn yuè kuī chuāng。

十六字令闺情

曹溶

轻。qīng。 认得伊家画屧声。rèn dé yī jiā huà xiè shēng。 花边绕,蛱蝶不曾惊。huā biān rào,jiá dié bù céng jīng。

望江南本意

曹溶

江南远,乳燕不曾来。jiāng nán yuǎn,rǔ yàn bù céng lái。 千里信回春水阔,一年人去野棠开。qiān lǐ xìn huí chūn shuǐ kuò,yī nián rén qù yě táng kāi。 香阁在尘埃。xiāng gé zài chén āi。

望江南本意

曹溶

江南小,近日不藏春。jiāng nán xiǎo,jìn rì bù cáng chūn。 朱户半开眠宿酒,粉娥成队散轻尘。zhū hù bàn kāi mián sù jiǔ,fěn é chéng duì sàn qīng chén。 弦管正愁人。xián guǎn zhèng chóu rén。

望江南本意

曹溶

江南别,旧泪一双流。jiāng nán bié,jiù lèi yī shuāng liú。 笛弄夜凉关路黑,虫悬叶老玉衣秋。dí nòng yè liáng guān lù hēi,chóng xuán yè lǎo yù yī qiū。 且莫盼兰舟。qiě mò pàn lán zhōu。

望江南本意

曹溶

江南恨,亭榭少人看。jiāng nán hèn,tíng xiè shǎo rén kàn。 醉里不堪啼鴂早,梦余初觉卖花寒。zuì lǐ bù kān tí jué zǎo,mèng yú chū jué mài huā hán。 风雨又漫漫。fēng yǔ yòu màn màn。

如梦令·有感

曹溶

唤起残红莺困,衔取馀香蝶嫩。huàn qǐ cán hóng yīng kùn,xián qǔ yú xiāng dié nèn。 独坐此何年,阁外飘来幽恨。dú zuò cǐ hé nián,gé wài piāo lái yōu hèn。 休问,休问,都绕眉峰一寸。xiū wèn,xiū wèn,dōu rào méi fēng yī cùn。

如梦令·有怀

曹溶

梦断金炉不暖,春到樱桃小苑。mèng duàn jīn lú bù nuǎn,chūn dào yīng táo xiǎo yuàn。 惊起双燕飞,斜倚栏干昼短。jīng qǐ shuāng yàn fēi,xié yǐ lán gàn zhòu duǎn。 人远,人远,心被东风吹软。rén yuǎn,rén yuǎn,xīn bèi dōng fēng chuī ruǎn。

相见欢·与蒋前民饮酒

曹溶

霜天敝了羊裘,荻花秋。shuāng tiān bì le yáng qiú,dí huā qiū。 恰遇纤帘高士倚江楼。qià yù xiān lián gāo shì yǐ jiāng lóu。 垂柳罅,琵琶砑,是扬州。chuí liǔ xià,pí pá yà,shì yáng zhōu。 触著一生心事到眉头。chù zhù yī shēng xīn shì dào méi tóu。

酒泉子·春情

曹溶

翠陌人遥。cuì mò rén yáo。 和泪银泥欲滴。hé lèi yín ní yù dī。 帐中香,墙外笛。zhàng zhōng xiāng,qiáng wài dí。 冷春宵。lěng chūn xiāo。 画裙空绾鸳鸯带,梦去重帘相碍。huà qún kōng wǎn yuān yāng dài,mèng qù zhòng lián xiāng ài。 月嫌明,花倦戴。yuè xián míng,huā juàn dài。 待归桡。dài guī ráo。

生查子·代赠

曹溶

帘外响铜签,雁唳秋宵远。lián wài xiǎng tóng qiān,yàn lì qiū xiāo yuǎn。 罗帐烛光微,不信檀郎浅。luó zhàng zhú guāng wēi,bù xìn tán láng qiǎn。 惜别展幽欢,梦逐银屏转。xī bié zhǎn yōu huān,mèng zhú yín píng zhuǎn。 飞去学鸳鸯,一枕花魂软。fēi qù xué yuān yāng,yī zhěn huā hún ruǎn。

点绛唇·寄兴

曹溶

斜掩红窗,影迷前日桃花路。xié yǎn hóng chuāng,yǐng mí qián rì táo huā lù。 送春三度,只有人如故。sòng chūn sān dù,zhǐ yǒu rén rú gù。 瘦减腰围,每被征衫诉。shòu jiǎn yāo wéi,měi bèi zhēng shān sù。 归心误,雨声深处,江上扁舟暮。guī xīn wù,yǔ shēng shēn chù,jiāng shàng biǎn zhōu mù。

点绛唇·平远台秋眺

曹溶

愧杀陈琳,磨残铁砚收军后。kuì shā chén lín,mó cán tiě yàn shōu jūn hòu。 喜逢凉昼,千里都穿透。xǐ féng liáng zhòu,qiān lǐ dōu chuān tòu。 高处生寒,渐逼蛮花瘦。gāo chù shēng hán,jiàn bī mán huā shòu。 人如旧,海光一溜。rén rú jiù,hǎi guāng yī liū。 熨尽青山皱。yùn jǐn qīng shān zhòu。

浣溪纱闲情

曹溶

陌上髯苏唱柳绵,载花须趁越江船,惜春春去又今年。mò shàng rán sū chàng liǔ mián,zài huā xū chèn yuè jiāng chuán,xī chūn chūn qù yòu jīn nián。 静馆碧樽闲客夜,软风红药恨人天,新来何处得轻怜。jìng guǎn bì zūn xián kè yè,ruǎn fēng hóng yào hèn rén tiān,xīn lái hé chù dé qīng lián。

浣溪纱倦圃山矾盛开

曹溶

飘尽红英陌上尘,雕阑重倚玉腰身,仙花唤得小名真。piāo jǐn hóng yīng mò shàng chén,diāo lán zhòng yǐ yù yāo shēn,xiān huā huàn dé xiǎo míng zhēn。 腻粉愁衔蜂翅软,温香旧忆麝脐匀,春归偏要惹游人。nì fěn chóu xián fēng chì ruǎn,wēn xiāng jiù yì shè qí yún,chūn guī piān yào rě yóu rén。