古诗词

水龙吟

吴藻

匆匆九十韶华,者番玉指将轮遍。cōng cōng jiǔ shí sháo huá,zhě fān yù zhǐ jiāng lún biàn。 知它门外,风来几阵,花飞几片。zhī tā mén wài,fēng lái jǐ zhèn,huā fēi jǐ piàn。 又值新晴,明朝谷雨,牡丹应剪。yòu zhí xīn qíng,míng cháo gǔ yǔ,mǔ dān yīng jiǎn。 想画梁深处,栖香正稳,谁能似、双双燕。xiǎng huà liáng shēn chù,qī xiāng zhèng wěn,shuí néng shì shuāng shuāng yàn。 却怪丝杨成线,不藏莺、藏鸦随便。què guài sī yáng chéng xiàn,bù cáng yīng cáng yā suí biàn。 如潮病信,如山心事,最难消遣。rú cháo bìng xìn,rú shān xīn shì,zuì nán xiāo qiǎn。 浮白杯空,踏青期阻,洗红衫浅。fú bái bēi kōng,tà qīng qī zǔ,xǐ hóng shān qiǎn。 任春来春去,绮窗朱户,总无人见。rèn chūn lái chūn qù,qǐ chuāng zhū hù,zǒng wú rén jiàn。

洞仙歌

吴藻

吴罂小小,看非瓷非玉。wú yīng xiǎo xiǎo,kàn fēi cí fēi yù。 似饱花神万钟粟。shì bǎo huā shén wàn zhōng sù。 有饭钞、云子囊锁云罗,春尽也、蝶税蜂粮自足。yǒu fàn chāo yún zi náng suǒ yún luó,chūn jǐn yě dié shuì fēng liáng zì zú。 问谁明月下,斸罢金锄,鸾帚轻匀画阑曲。wèn shuí míng yuè xià,zhǔ bà jīn chú,luán zhǒu qīng yún huà lán qū。 艳绝女儿妆,粉白香红,又衣袖、回黄转绿。yàn jué nǚ ér zhuāng,fěn bái xiāng hóng,yòu yī xiù huí huáng zhuǎn lǜ。 配崖蜜、煎来十分甜,笑一盏新尝,味逾饧粥。pèi yá mì jiān lái shí fēn tián,xiào yī zhǎn xīn cháng,wèi yú táng zhōu。

迈陂塘

吴藻

一年年,花开花谢,春来还又春去。yī nián nián,huā kāi huā xiè,chūn lái hái yòu chūn qù。 无人会得东皇意,错怨枝头杜宇。wú rén huì dé dōng huáng yì,cuò yuàn zhī tóu dù yǔ。 春纵住。chūn zòng zhù。 问簌簌残红、可有安排处。wèn sù sù cán hóng kě yǒu ān pái chù。 春应笑语。chūn yīng xiào yǔ。 说碧桃花开,黑罡风起,也合作香雨。shuō bì táo huā kāi,hēi gāng fēng qǐ,yě hé zuò xiāng yǔ。 销魂路,杨柳千丝万缕。xiāo hún lù,yáng liǔ qiān sī wàn lǚ。 丝丝难绾飞絮。sī sī nán wǎn fēi xù。 天涯何必多芳草,门巷绿茵如许。tiān yá hé bì duō fāng cǎo,mén xiàng lǜ yīn rú xǔ。 谁复主。shuí fù zhǔ。 君不见、月楼花院留春寓。jūn bù jiàn yuè lóu huā yuàn liú chūn yù。 茫无意绪。máng wú yì xù。 但流水声中,夕阳影里,添了送春句。dàn liú shuǐ shēng zhōng,xī yáng yǐng lǐ,tiān le sòng chūn jù。

鹊桥仙

吴藻

断桥流水,小窗横幅,一样黄昏时候。duàn qiáo liú shuǐ,xiǎo chuāng héng fú,yī yàng huáng hūn shí hòu。 和烟和月写生难,定寒了、玉人翠袖。hé yān hé yuè xiě shēng nán,dìng hán le yù rén cuì xiù。 红罗曲罢,缟衣梦醒,枝上霜禽觑逗。hóng luó qū bà,gǎo yī mèng xǐng,zhī shàng shuāng qín qù dòu。 随他羌笛再三吹,吹不到、十分清瘦。suí tā qiāng dí zài sān chuī,chuī bù dào shí fēn qīng shòu。

台城路

吴藻

两三闲屋临湖岸,青山对人如笑。liǎng sān xián wū lín hú àn,qīng shān duì rén rú xiào。 十里莺花,半床书画,仙吏合居蓬岛。shí lǐ yīng huā,bàn chuáng shū huà,xiān lì hé jū péng dǎo。 幽栖最好。yōu qī zuì hǎo。 好问讯林逋,结邻苏小。hǎo wèn xùn lín bū,jié lín sū xiǎo。 面面轩窗,水风开掩客寻到。miàn miàn xuān chuāng,shuǐ fēng kāi yǎn kè xún dào。 波光一碧万顷,看屏前镜里,时度云鸟。bō guāng yī bì wàn qǐng,kàn píng qián jìng lǐ,shí dù yún niǎo。 红压阑干,绿侵帘幌,地近马塍春早。hóng yā lán gàn,lǜ qīn lián huǎng,dì jìn mǎ chéng chūn zǎo。 闲吟未了。xián yín wèi le。 听兰桨歌来,玉骢嘶杳。tīng lán jiǎng gē lái,yù cōng sī yǎo。 陶洗诗襟,乱丝丛笛闹。táo xǐ shī jīn,luàn sī cóng dí nào。

虞美人

吴藻

里湖湖水清如镜。lǐ hú hú shuǐ qīng rú jìng。 倒浸楼台影。dào jìn lóu tái yǐng。 楼前杨柳两三株。lóu qián yáng liǔ liǎng sān zhū。 恰与咸平处士对门居。qià yǔ xián píng chù shì duì mén jū。 藕花多在西泠潞。ǒu huā duō zài xī líng lù。 细把荷钱数。xì bǎ hé qián shù。 孤山应不笑侬痴。gū shān yīng bù xiào nóng chī。 日日红船催去采莼丝。rì rì hóng chuán cuī qù cǎi chún sī。

浣溪沙

吴藻

杨柳如丝织万条。yáng liǔ rú sī zhī wàn tiáo。 水风四面不通桥。shuǐ fēng sì miàn bù tōng qiáo。 红泥一角绿周遭。hóng ní yī jiǎo lǜ zhōu zāo。 此地未经嘶宝马,居人疑是踏金鳌,东西南北倚兰桡。cǐ dì wèi jīng sī bǎo mǎ,jū rén yí shì tà jīn áo,dōng xī nán běi yǐ lán ráo。

清平乐

吴藻

湖烟湖水。hú yān hú shuǐ。 一棹玻璃碎。yī zhào bō lí suì。 落日四山横晚翠。luò rì sì shān héng wǎn cuì。 西子妆残欲睡。xī zi zhuāng cán yù shuì。 归来云树冥冥。guī lái yún shù míng míng。 模糊难认西泠。mó hú nán rèn xī líng。 忽听上方钟声,舟人独指南屏。hū tīng shàng fāng zhōng shēng,zhōu rén dú zhǐ nán píng。

柳梢青

吴藻

图画天然。tú huà tiān rán。 偶来绝顶,小别尘寰。ǒu lái jué dǐng,xiǎo bié chén huán。 清咽泉流,阴生石磴,翠扑峰峦。qīng yàn quán liú,yīn shēng shí dèng,cuì pū fēng luán。 上方何处花关,白云与,山僧往还。shàng fāng hé chù huā guān,bái yún yǔ,shān sēng wǎng hái。 梵呗无声,塔铃不语,静证诗禅。fàn bei wú shēng,tǎ líng bù yǔ,jìng zhèng shī chán。

喝火令

吴藻

放眼壶天隘,当头璧月圆。fàng yǎn hú tiān ài,dāng tóu bì yuè yuán。 玻璃十顷不嫌宽。bō lí shí qǐng bù xián kuān。 金管玉箫檀板,齐奏木兰船。jīn guǎn yù xiāo tán bǎn,qí zòu mù lán chuán。 片石投如矢,层波漾作圈。piàn shí tóu rú shǐ,céng bō yàng zuò quān。 明珠散走水晶盘。míng zhū sàn zǒu shuǐ jīng pán。 那得山灵,借我仙掌小于拳。nà dé shān líng,jiè wǒ xiān zhǎng xiǎo yú quán。 那得虹霓成线,万颗一齐穿。nà dé hóng ní chéng xiàn,wàn kē yī qí chuān。

点绛唇

吴藻

彩笔蛮笺,悲秋人续惊春句。cǎi bǐ mán jiān,bēi qiū rén xù jīng chūn jù。 断难留住。duàn nán liú zhù。 逝水年华去。shì shuǐ nián huá qù。 怕不伤心,无可伤心处。pà bù shāng xīn,wú kě shāng xīn chù。 阑珊绪。lán shān xù。 听风听雨。tīng fēng tīng yǔ。 多在芭蕉树。duō zài bā jiāo shù。

风中柳

吴藻

春压阑干,是否红围翠拥。chūn yā lán gàn,shì fǒu hóng wéi cuì yōng。 夕阳收、月明相送。xī yáng shōu yuè míng xiāng sòng。 疏疏密密,只暗香浮动。shū shū mì mì,zhǐ àn xiāng fú dòng。 蝶难栖、不成仙梦。dié nán qī bù chéng xiān mèng。 绣阁人人,误把玉纤拈弄。xiù gé rén rén,wù bǎ yù xiān niān nòng。 满罗衣、筛来无缝。mǎn luó yī shāi lái wú fèng。 帘栊如画,问描将几种。lián lóng rú huà,wèn miáo jiāng jǐ zhǒng。 抵十幅、生绡清供。dǐ shí fú shēng xiāo qīng gōng。

水调歌头

吴藻

恨不十年读,空剩百城开。hèn bù shí nián dú,kōng shèng bǎi chéng kāi。 男儿意气如是,动足即天涯。nán ér yì qì rú shì,dòng zú jí tiān yá。 浪说签排甲乙,安得经陈庚子,莹雪冷荒斋。làng shuō qiān pái jiǎ yǐ,ān dé jīng chén gēng zi,yíng xuě lěng huāng zhāi。 但识断囗处,千古筑书台。dàn shí duàn wéi chù,qiān gǔ zhù shū tái。 或登临,或啸咏,亦佳哉。huò dēng lín,huò xiào yǒng,yì jiā zāi。 蠹鱼食字,常笑未必尽仙才。dù yú shí zì,cháng xiào wèi bì jǐn xiān cái。 且撰等身著述,更带随身图史,莫为此身哀。qiě zhuàn děng shēn zhù shù,gèng dài suí shēn tú shǐ,mò wèi cǐ shēn āi。 太白匡山下,头白可归来。tài bái kuāng shān xià,tóu bái kě guī lái。

忆江南

吴藻

江南忆,最忆识君时。jiāng nán yì,zuì yì shí jūn shí。 潭水桃花红万点,苏台杨柳绿千丝。tán shuǐ táo huā hóng wàn diǎn,sū tái yáng liǔ lǜ qiān sī。 相见尚嫌迟。xiāng jiàn shàng xián chí。

浣溪沙

吴藻

一卷离骚一卷经。yī juǎn lí sāo yī juǎn jīng。 十年心事十年灯。shí nián xīn shì shí nián dēng。 芭蕉叶上几秋声。bā jiāo yè shàng jǐ qiū shēng。 欲哭不成还强笑,讳愁无奈学忘情。yù kū bù chéng hái qiáng xiào,huì chóu wú nài xué wàng qíng。 误人犹是说聪明。wù rén yóu shì shuō cōng míng。

金缕曲·四首

吴藻

一唱伤心曲。yī chàng shāng xīn qū。 古今来、才原妨命,慧难修福。gǔ jīn lái cái yuán fáng mìng,huì nán xiū fú。 见说玉楼词赋手,偶向软红托足。jiàn shuō yù lóu cí fù shǒu,ǒu xiàng ruǎn hóng tuō zú。 回首处、山丘华屋。huí shǒu chù shān qiū huá wū。 目断湘江云万叠,泪斑斑,不到千竿竹。mù duàn xiāng jiāng yún wàn dié,lèi bān bān,bù dào qiān gān zhú。 歌楚些,放声哭。gē chǔ xiē,fàng shēng kū。 秦嘉逝矣悲徐淑。qín jiā shì yǐ bēi xú shū。 不如它、寻常燕子,双飞双宿。bù rú tā xún cháng yàn zi,shuāng fēi shuāng sù。 自是文章知己感,岂为天寒幽独。zì shì wén zhāng zhī jǐ gǎn,qǐ wèi tiān hán yōu dú。 愿长茂、女贞花木。yuàn zhǎng mào nǚ zhēn huā mù。 留得大家椽笔在,辑仙郎、遗稿联吟轴。liú dé dà jiā chuán bǐ zài,jí xiān láng yí gǎo lián yín zhóu。 彤管吏,更须续。tóng guǎn lì,gèng xū xù。

金缕曲·四首

吴藻

别久浑如梦。bié jiǔ hún rú mèng。 望江南、平安竹报,经年未捧。wàng jiāng nán píng ān zhú bào,jīng nián wèi pěng。 问讯故人无恙否,莫更愁煎病拥。wèn xùn gù rén wú yàng fǒu,mò gèng chóu jiān bìng yōng。 渐猎猎、西风吹动。jiàn liè liè xī fēng chuī dòng。 两字加餐传尺素,怕薄寒、还向罗衣中。liǎng zì jiā cān chuán chǐ sù,pà báo hán hái xiàng luó yī zhōng。 须为我,好珍重。xū wèi wǒ,hǎo zhēn zhòng。 本来高格疏梅共。běn lái gāo gé shū méi gòng。 认前身、冰心雪貌,瑶池仙种。rèn qián shēn bīng xīn xuě mào,yáo chí xiān zhǒng。 冬日松筠清见操,春草庭闱代奉。dōng rì sōng yún qīng jiàn cāo,chūn cǎo tíng wéi dài fèng。 待秋晚、黄花香送。dài qiū wǎn huáng huā xiāng sòng。 菊有芳兮兰有秀,况丹山、十里桐先种。jú yǒu fāng xī lán yǒu xiù,kuàng dān shān shí lǐ tóng xiān zhǒng。 声激发,听雏凤。shēng jī fā,tīng chú fèng。

金缕曲·四首

吴藻

双桨横塘打。shuāng jiǎng héng táng dǎ。 记当年、金钗问字,绛纱帷下。jì dāng nián jīn chāi wèn zì,jiàng shā wéi xià。 鹤市春深桃李放,亲见一门风雅。hè shì chūn shēn táo lǐ fàng,qīn jiàn yī mén fēng yǎ。 斗室里、围香不灺。dòu shì lǐ wéi xiāng bù xiè。 娓娓清谈霏玉屑,仅丛残、史事从头话。wěi wěi qīng tán fēi yù xiè,jǐn cóng cán shǐ shì cóng tóu huà。 听未倦,忍轻舍。tīng wèi juàn,rěn qīng shě。 离怀无奈归帆挂。lí huái wú nài guī fān guà。 最关心,一声珍重,擢头行也。zuì guān xīn,yī shēng zhēn zhòng,zhuó tóu xíng yě。 投赠诗篇珍似璧,十幅衍波长把。tóu zèng shī piān zhēn shì bì,shí fú yǎn bō zhǎng bǎ。 有颗颗、珠光照夜。yǒu kē kē zhū guāng zhào yè。 入梦故人明我忆,屋梁闲、落月秋如画。rù mèng gù rén míng wǒ yì,wū liáng xián luò yuè qiū rú huà。 情一往,易牵惹。qíng yī wǎng,yì qiān rě。

金缕曲·四首

吴藻

最喜窥全豹。zuì xǐ kuī quán bào。 快传来、瑶篇雕就,香梨绣枣。kuài chuán lái yáo piān diāo jiù,xiāng lí xiù zǎo。 夫子文章惊海内,家学源流浩渺。fū zi wén zhāng jīng hǎi nèi,jiā xué yuán liú hào miǎo。 岂宋宪、班昭同调。qǐ sòng xiàn bān zhāo tóng diào。 只觉天风环佩响,杂仙心,诗意超云表。zhǐ jué tiān fēng huán pèi xiǎng,zá xiān xīn,shī yì chāo yún biǎo。 脂粉习,一齐扫。zhī fěn xí,yī qí sǎo。 扶轮大雅开声教。fú lún dà yǎ kāi shēng jiào。 费工夫、玉台新选,品题都到。fèi gōng fū yù tái xīn xuǎn,pǐn tí dōu dào。 家国沧桑花月感,一例闲凭闲吊。jiā guó cāng sāng huā yuè gǎn,yī lì xián píng xián diào。 诗笔与、史才俱妙。shī bǐ yǔ shǐ cái jù miào。 盥罢蔷薇窗下读,瓣香拈、敬为南丰祷。guàn bà qiáng wēi chuāng xià dú,bàn xiāng niān jìng wèi nán fēng dǎo。 名媛集,似君少。míng yuàn jí,shì jūn shǎo。

念奴娇

吴藻

众香国里,护慈云、一朵灵根长结。zhòng xiāng guó lǐ,hù cí yún yī duǒ líng gēn zhǎng jié。 微笑拈花参佛音,不著满身黄雪。wēi xiào niān huā cān fú yīn,bù zhù mǎn shēn huáng xuě。 至性关人,弱龄尽孝,名与曹娥列。zhì xìng guān rén,ruò líng jǐn xiào,míng yǔ cáo é liè。 割肌谁见,罗襟记涴馀血。gē jī shuí jiàn,luó jīn jì wò yú xuè。 最羡捧檄承欢,循陔善养,采采兰羞洁。zuì xiàn pěng xí chéng huān,xún gāi shàn yǎng,cǎi cǎi lán xiū jié。 封鲊寄书贤母教,能励仲先清节。fēng zhǎ jì shū xián mǔ jiào,néng lì zhòng xiān qīng jié。 锦诰衔来,板舆奉去,此地曾经别。jǐn gào xián lái,bǎn yú fèng qù,cǐ dì céng jīng bié。 春晖逝矣,桂庭愁对秋月。chūn huī shì yǐ,guì tíng chóu duì qiū yuè。