古诗词

江州赴忠州至江陵已来舟中示舍弟五十韵

白居易

昔作咸秦客,常思江海行。xī zuò xián qín kè,cháng sī jiāng hǎi xíng。
今来仍尽室,此去又专城。jīn lái réng jǐn shì,cǐ qù yòu zhuān chéng。
典午犹为幸,分忧固是荣。diǎn wǔ yóu wèi xìng,fēn yōu gù shì róng。
箳篂州乘送,艛艓驿船迎。píng xīng zhōu chéng sòng,lóu dié yì chuán yíng。
共载皆妻子,同游即弟兄。gòng zài jiē qī zi,tóng yóu jí dì xiōng。
宁辞浪迹远,且贵赏心并。níng cí làng jì yuǎn,qiě guì shǎng xīn bìng。
云展帆高挂,飙驰棹迅征。yún zhǎn fān gāo guà,biāo chí zhào xùn zhēng。
溯流从汉浦,循路转荆衡。sù liú cóng hàn pǔ,xún lù zhuǎn jīng héng。
山逐时移色,江随地改名。shān zhú shí yí sè,jiāng suí dì gǎi míng。
风光近东早,水木向南清。fēng guāng jìn dōng zǎo,shuǐ mù xiàng nán qīng。
夏口烟孤起,湘川雨半晴。xià kǒu yān gū qǐ,xiāng chuān yǔ bàn qíng。
日煎红浪沸,月射白砂明。rì jiān hóng làng fèi,yuè shè bái shā míng。
北渚寒留雁,南枝暖待莺。běi zhǔ hán liú yàn,nán zhī nuǎn dài yīng。
骈朱桃露萼,点翠柳含萌。pián zhū táo lù è,diǎn cuì liǔ hán méng。
亥市鱼盐聚,神林鼓笛鸣。hài shì yú yán jù,shén lín gǔ dí míng。
壶浆椒叶气,歌曲竹枝声。hú jiāng jiāo yè qì,gē qū zhú zhī shēng。
系缆怜沙静,垂纶爱岸平。xì lǎn lián shā jìng,chuí lún ài àn píng。
水餐红粒稻,野茹紫花菁。shuǐ cān hóng lì dào,yě rú zǐ huā jīng。
瓯泛茶如乳,台黏酒似饧。ōu fàn chá rú rǔ,tái nián jiǔ shì táng。
脍长抽锦缕,藕脆削琼英。kuài zhǎng chōu jǐn lǚ,ǒu cuì xuē qióng yīng。
容易来千里,斯须进一程。róng yì lái qiān lǐ,sī xū jìn yī chéng。
未曾劳气力,渐觉有心情。wèi céng láo qì lì,jiàn jué yǒu xīn qíng。
卧稳添春睡,行迟带酒酲。wò wěn tiān chūn shuì,xíng chí dài jiǔ chéng。
忽愁牵世网,便欲濯尘缨。hū chóu qiān shì wǎng,biàn yù zhuó chén yīng。
早接文场战,曾争翰苑盟。zǎo jiē wén chǎng zhàn,céng zhēng hàn yuàn méng。
掉头称俊造,翘足取公卿。diào tóu chēng jùn zào,qiào zú qǔ gōng qīng。
且昧随时义,徒输报国诚。qiě mèi suí shí yì,tú shū bào guó chéng。
众排恩易失,偏压势先倾。zhòng pái ēn yì shī,piān yā shì xiān qīng。
虎尾忧危切,鸿毛性命轻。hǔ wěi yōu wēi qiè,hóng máo xìng mìng qīng。
烛蛾谁救活,蚕茧自缠萦。zhú é shuí jiù huó,cán jiǎn zì chán yíng。
敛手辞双阙,回眸望两京。liǎn shǒu cí shuāng quē,huí móu wàng liǎng jīng。
长沙抛贾谊,漳浦卧刘桢。zhǎng shā pāo jiǎ yì,zhāng pǔ wò liú zhēn。
鶗鴂鸣还歇,蟾蜍破又盈。tí jué míng hái xiē,chán chú pò yòu yíng。
年光同激箭,乡思极摇旌。nián guāng tóng jī jiàn,xiāng sī jí yáo jīng。
潦倒亲知笑,衰羸旧识惊。lǎo dào qīn zhī xiào,shuāi léi jiù shí jīng。
乌头因感白,鱼尾为劳赪。wū tóu yīn gǎn bái,yú wěi wèi láo chēng。
剑学将何用,丹烧竟不成。jiàn xué jiāng hé yòng,dān shāo jìng bù chéng。
孤舟萍一叶,双鬓雪千茎。gū zhōu píng yī yè,shuāng bìn xuě qiān jīng。
老见人情尽,闲思物理精。lǎo jiàn rén qíng jǐn,xián sī wù lǐ jīng。
如汤探冷热,似博斗输赢。rú tāng tàn lěng rè,shì bó dòu shū yíng。
险路应须避,迷途莫共争。xiǎn lù yīng xū bì,mí tú mò gòng zhēng。
此心知止足,何物要经营。cǐ xīn zhī zhǐ zú,hé wù yào jīng yíng。
玉向泥中洁,松经雪后贞。yù xiàng ní zhōng jié,sōng jīng xuě hòu zhēn。
无妨隐朝市,不必谢寰瀛。wú fáng yǐn cháo shì,bù bì xiè huán yíng。
但在前非悟,期无后患婴。dàn zài qián fēi wù,qī wú hòu huàn yīng。
多知非景福,少语是元亨。duō zhī fēi jǐng fú,shǎo yǔ shì yuán hēng。
晦即全身药,明为伐性兵。huì jí quán shēn yào,míng wèi fá xìng bīng。
昏昏随世俗,蠢蠢学黎氓。hūn hūn suí shì sú,chǔn chǔn xué lí máng。
鸟以能言?,龟缘入梦烹。niǎo yǐ néng yán,guī yuán rù mèng pēng。
知之一何晚,犹足保馀生。zhī zhī yī hé wǎn,yóu zú bǎo yú shēng。
白居易

白居易

白居易(772年-846年),字乐天,号香山居士,又号醉吟先生,祖籍太原,到其曾祖父时迁居下邽,生于河南新郑。是唐代伟大的现实主义诗人,唐代三大诗人之一。白居易与元稹共同倡导新乐府运动,世称“元白”,与刘禹锡并称“刘白”。白居易的诗歌题材广泛,形式多样,语言平易通俗,有“诗魔”和“诗王”之称。官至翰林学士、左赞善大夫。公元846年,白居易在洛阳逝世,葬于香山。有《白氏长庆集》传世,代表诗作有《长恨歌》、《卖炭翁》、《琵琶行》等。 白居易的作品>>

猜您喜欢

听夜筝有感

白居易

江州去日听筝夜,白发新生不愿闻。jiāng zhōu qù rì tīng zhēng yè,bái fā xīn shēng bù yuàn wén。
如今格是头成雪,弹到天明亦任君。rú jīn gé shì tóu chéng xuě,dàn dào tiān míng yì rèn jūn。

琵琶

白居易

弦清拨剌语铮铮,背却残灯就月明。xián qīng bō lá yǔ zhēng zhēng,bèi què cán dēng jiù yuè míng。
赖是心无惆怅事,不然争奈子弦声。lài shì xīn wú chóu chàng shì,bù rán zhēng nài zi xián shēng。

和殷协律琴思

白居易

秋水莲冠春草裙,依稀风调似文君。qiū shuǐ lián guān chūn cǎo qún,yī xī fēng diào shì wén jūn。
烦君玉指分明语,知是琴心佯不闻。fán jūn yù zhǐ fēn míng yǔ,zhī shì qín xīn yáng bù wén。

听弹湘妃怨

白居易

玉轸朱弦瑟瑟徽,吴娃徵调奏湘妃。yù zhěn zhū xián sè sè huī,wú wá zhēng diào zòu xiāng fēi。
分明曲里愁云雨,似道萧萧郎不归。fēn míng qū lǐ chóu yún yǔ,shì dào xiāo xiāo láng bù guī。

赴杭州重宿棣华驿见杨八旧诗感题一绝

白居易

往恨今愁应不殊,题诗梁下又踟蹰。wǎng hèn jīn chóu yīng bù shū,tí shī liáng xià yòu chí chú。
羡君犹梦见兄弟,我到天明睡亦无。xiàn jūn yóu mèng jiàn xiōng dì,wǒ dào tiān míng shuì yì wú。

寓言题僧

白居易

劫风火起烧荒宅,苦海波生荡破船。jié fēng huǒ qǐ shāo huāng zhái,kǔ hǎi bō shēng dàng pò chuán。
力小无因救焚溺,清凉山下且安禅。lì xiǎo wú yīn jiù fén nì,qīng liáng shān xià qiě ān chán。

内乡

白居易

日下风高野路凉,缓驱疲马闇思乡。rì xià fēng gāo yě lù liáng,huǎn qū pí mǎ àn sī xiāng。
渭村秋物应如此,枣赤梨红稻穗黄。wèi cūn qiū wù yīng rú cǐ,zǎo chì lí hóng dào suì huáng。

虚白堂

白居易

虚白堂前衙退后,更无一事到中心。xū bái táng qián yá tuì hòu,gèng wú yī shì dào zhōng xīn。
移床就日檐间卧,卧咏闲诗侧枕琴。yí chuáng jiù rì yán jiān wò,wò yǒng xián shī cè zhěn qín。

题灵隐寺红辛夷花戏酬光上人

白居易

紫粉笔含尖火燄,红胭脂染小莲花。zǐ fěn bǐ hán jiān huǒ yàn,hóng yān zhī rǎn xiǎo lián huā。
芳情乡思知多少,恼得山僧悔出家。fāng qíng xiāng sī zhī duō shǎo,nǎo dé shān sēng huǐ chū jiā。

候仙

白居易

谢安山下空携妓,柳恽洲边只赋诗。xiè ān shān xià kōng xié jì,liǔ yùn zhōu biān zhǐ fù shī。
争及湖亭今日会,嘲花咏水赠蛾眉。zhēng jí hú tíng jīn rì huì,cháo huā yǒng shuǐ zèng é méi。

送李校书趁寒食归义兴山居

白居易

大见腾腾诗酒客,不忧生计似君稀。dà jiàn téng téng shī jiǔ kè,bù yōu shēng jì shì jūn xī。
到舍将何作寒食,满船唯载树阴归。dào shě jiāng hé zuò hán shí,mǎn chuán wéi zài shù yīn guī。

独行

白居易

暗诵黄庭经在口,闲携青竹杖随身。àn sòng huáng tíng jīng zài kǒu,xián xié qīng zhú zhàng suí shēn。
晚花新笋堪为伴,独入林行不要人。wǎn huā xīn sǔn kān wèi bàn,dú rù lín xíng bù yào rén。

戏题木兰花

白居易

紫房日照胭脂拆,素艳风吹腻粉开。zǐ fáng rì zhào yān zhī chāi,sù yàn fēng chuī nì fěn kāi。
怪得独饶脂粉态,木兰曾作女郎来。guài dé dú ráo zhī fěn tài,mù lán céng zuò nǚ láng lái。

湖中自照

白居易

重重照影看容鬓,不见朱颜见白丝。zhòng zhòng zhào yǐng kàn róng bìn,bù jiàn zhū yán jiàn bái sī。
失却少年无处觅,泥他湖水欲何为。shī què shǎo nián wú chù mì,ní tā hú shuǐ yù hé wèi。

樟亭双樱树

白居易

南馆西轩两树樱,春条长足夏阴成。nán guǎn xī xuān liǎng shù yīng,chūn tiáo zhǎng zú xià yīn chéng。
素华朱实今虽尽,碧叶风来别有情。sù huá zhū shí jīn suī jǐn,bì yè fēng lái bié yǒu qíng。