古诗词

和答诗十首·其七·和松树

白居易

亭亭山上松,一一生朝阳。tíng tíng shān shàng sōng,yī yī shēng cháo yáng。
森耸上参天,柯条百尺长。sēn sǒng shàng cān tiān,kē tiáo bǎi chǐ zhǎng。
漠漠尘中槐,两两夹康庄。mò mò chén zhōng huái,liǎng liǎng jiā kāng zhuāng。
婆娑低覆地,枝干亦寻常。pó suō dī fù dì,zhī gàn yì xún cháng。
八月白露降,槐叶次第黄。bā yuè bái lù jiàng,huái yè cì dì huáng。
岁暮满山雪,松色郁青苍。suì mù mǎn shān xuě,sōng sè yù qīng cāng。
彼如君子心,秉操贯冰霜。bǐ rú jūn zi xīn,bǐng cāo guàn bīng shuāng。
此如小人面,变态随炎凉。cǐ rú xiǎo rén miàn,biàn tài suí yán liáng。
共知松胜槐,诚欲栽道傍。gòng zhī sōng shèng huái,chéng yù zāi dào bàng。
粪土种瑶草,瑶草终不芳。fèn tǔ zhǒng yáo cǎo,yáo cǎo zhōng bù fāng。
尚可以斧斤,伐之为栋梁。shàng kě yǐ fǔ jīn,fá zhī wèi dòng liáng。
杀身获其所,为君构明堂。shā shēn huò qí suǒ,wèi jūn gòu míng táng。
不然终天年,老死在南冈。bù rán zhōng tiān nián,lǎo sǐ zài nán gāng。
不愿亚枝叶,低随槐树行。bù yuàn yà zhī yè,dī suí huái shù xíng。
白居易

白居易

白居易(772年-846年),字乐天,号香山居士,又号醉吟先生,祖籍太原,到其曾祖父时迁居下邽,生于河南新郑。是唐代伟大的现实主义诗人,唐代三大诗人之一。白居易与元稹共同倡导新乐府运动,世称“元白”,与刘禹锡并称“刘白”。白居易的诗歌题材广泛,形式多样,语言平易通俗,有“诗魔”和“诗王”之称。官至翰林学士、左赞善大夫。公元846年,白居易在洛阳逝世,葬于香山。有《白氏长庆集》传世,代表诗作有《长恨歌》、《卖炭翁》、《琵琶行》等。 白居易的作品>>

猜您喜欢

香山寺二绝

白居易

空山寂静老夫闲,伴鸟随云往复还。kōng shān jì jìng lǎo fū xián,bàn niǎo suí yún wǎng fù hái。
家酝满瓶书满架,半移生计入香山。jiā yùn mǎn píng shū mǎn jià,bàn yí shēng jì rù xiāng shān。

香山寺二绝

白居易

爱风岩上攀松盖,恋月潭边坐石棱。ài fēng yán shàng pān sōng gài,liàn yuè tán biān zuò shí léng。
且共云泉结缘境,他生当作此山僧。qiě gòng yún quán jié yuán jìng,tā shēng dāng zuò cǐ shān sēng。

负春

白居易

病来道士教调气,老去山僧劝坐禅。bìng lái dào shì jiào diào qì,lǎo qù shān sēng quàn zuò chán。
孤负春风杨柳曲,去年断酒到今年。gū fù chūn fēng yáng liǔ qū,qù nián duàn jiǔ dào jīn nián。

春池上戏赠李郎中

白居易

满池春水何人爱,唯我回看指似君。mǎn chí chūn shuǐ hé rén ài,wéi wǒ huí kàn zhǐ shì jūn。
直似挼蓝新汁色,与君南宅染罗裙。zhí shì ruá lán xīn zhī sè,yǔ jūn nán zhái rǎn luó qún。

题令狐家木兰花

白居易

腻如玉指涂朱粉,光似金刀剪紫霞。nì rú yù zhǐ tú zhū fěn,guāng shì jīn dāo jiǎn zǐ xiá。
从此时时春梦里,应添一树女郎花。cóng cǐ shí shí chūn mèng lǐ,yīng tiān yī shù nǚ láng huā。

读老子

白居易

言者不如知者默,此语吾闻于老君。yán zhě bù rú zhī zhě mò,cǐ yǔ wú wén yú lǎo jūn。
若道老君是知者,缘何自著五千文。ruò dào lǎo jūn shì zhī zhě,yuán hé zì zhù wǔ qiān wén。

读庄子

白居易

庄生齐物同归一,我道同中有不同。zhuāng shēng qí wù tóng guī yī,wǒ dào tóng zhōng yǒu bù tóng。
遂性逍遥虽一致,鸾凰终挍胜蛇虫。suì xìng xiāo yáo suī yī zhì,luán huáng zhōng jiào shèng shé chóng。

问鹤

白居易

乌鸢争食雀争窠,独立池边风雪多。wū yuān zhēng shí què zhēng kē,dú lì chí biān fēng xuě duō。
尽日蹋冰翘一足,不鸣不动意如何。jǐn rì tà bīng qiào yī zú,bù míng bù dòng yì rú hé。

代鹤答

白居易

鹰爪攫鸡鸡肋折,鹘拳蹴雁雁头垂。yīng zhǎo jué jī jī lē zhé,gǔ quán cù yàn yàn tóu chuí。
何如敛翅水边立,飞上云松栖稳枝。hé rú liǎn chì shuǐ biān lì,fēi shàng yún sōng qī wěn zhī。

寄明州于驸马使君三绝句

白居易

有花有酒有笙歌,其奈难逢亲故何。yǒu huā yǒu jiǔ yǒu shēng gē,qí nài nán féng qīn gù hé。
近海饶风春足雨,白须太守闷时多。jìn hǎi ráo fēng chūn zú yǔ,bái xū tài shǒu mèn shí duō。

寄明州于驸马使君三绝句

白居易

平阳音乐随都尉,留滞三年在浙东。píng yáng yīn lè suí dōu wèi,liú zhì sān nián zài zhè dōng。
吴越声邪无法用,莫教偷入管弦中。wú yuè shēng xié wú fǎ yòng,mò jiào tōu rù guǎn xián zhōng。

寄明州于驸马使君三绝句

白居易

何郎小妓歌喉好,严老呼为一串珠。hé láng xiǎo jì gē hóu hǎo,yán lǎo hū wèi yī chuàn zhū。
海味腥咸损声气,听看犹得断肠无。hǎi wèi xīng xián sǔn shēng qì,tīng kàn yóu dé duàn cháng wú。

送兖州崔大夫驸马赴镇

白居易

戚里夸为贤驸马,儒家认作好诗人。qī lǐ kuā wèi xián fù mǎ,rú jiā rèn zuò hǎo shī rén。
鲁侯不得辜风景,沂水年年有暮春。lǔ hóu bù dé gū fēng jǐng,yí shuǐ nián nián yǒu mù chūn。

少年问

白居易

少年怪我问如何,何事朝朝醉复歌。shǎo nián guài wǒ wèn rú hé,hé shì cháo cháo zuì fù gē。
号作乐天应不错,忧愁时少乐时多。hào zuò lè tiān yīng bù cuò,yōu chóu shí shǎo lè shí duō。

问少年

白居易

千首诗堆青玉案,十分酒写白金盂。qiān shǒu shī duī qīng yù àn,shí fēn jiǔ xiě bái jīn yú。
回头却问诸年少,作个狂夫得了无。huí tóu què wèn zhū nián shǎo,zuò gè kuáng fū dé le wú。