古诗词

初除户曹喜而言志

白居易

诏授户曹掾,捧诏感君恩。zhào shòu hù cáo yuàn,pěng zhào gǎn jūn ēn。
感恩非为己,禄养及吾亲。gǎn ēn fēi wèi jǐ,lù yǎng jí wú qīn。
弟兄俱簪笏,新妇俨衣巾。dì xiōng jù zān hù,xīn fù yǎn yī jīn。
罗列高堂下,拜庆正纷纷。luó liè gāo táng xià,bài qìng zhèng fēn fēn。
俸钱四五万,月可奉晨昏。fèng qián sì wǔ wàn,yuè kě fèng chén hūn。
廪禄二百石,岁可盈仓囷。lǐn lù èr bǎi shí,suì kě yíng cāng qūn。
喧喧车马来,贺客满我门。xuān xuān chē mǎ lái,hè kè mǎn wǒ mén。
不以我为贪,知我家内贫。bù yǐ wǒ wèi tān,zhī wǒ jiā nèi pín。
置酒延贺客,客容亦欢欣。zhì jiǔ yán hè kè,kè róng yì huān xīn。
笑云今日后,不复忧空尊。xiào yún jīn rì hòu,bù fù yōu kōng zūn。
答云如君言,愿君少逡巡。dá yún rú jūn yán,yuàn jūn shǎo qūn xún。
我有平生志,醉后为君陈。wǒ yǒu píng shēng zhì,zuì hòu wèi jūn chén。
人生百岁期,七十有几人。rén shēng bǎi suì qī,qī shí yǒu jǐ rén。
浮荣及虚位,皆是身之宾。fú róng jí xū wèi,jiē shì shēn zhī bīn。
唯有衣与食,此事粗关身。wéi yǒu yī yǔ shí,cǐ shì cū guān shēn。
苟免饥寒外,馀物尽浮云。gǒu miǎn jī hán wài,yú wù jǐn fú yún。
白居易

白居易

白居易(772年-846年),字乐天,号香山居士,又号醉吟先生,祖籍太原,到其曾祖父时迁居下邽,生于河南新郑。是唐代伟大的现实主义诗人,唐代三大诗人之一。白居易与元稹共同倡导新乐府运动,世称“元白”,与刘禹锡并称“刘白”。白居易的诗歌题材广泛,形式多样,语言平易通俗,有“诗魔”和“诗王”之称。官至翰林学士、左赞善大夫。公元846年,白居易在洛阳逝世,葬于香山。有《白氏长庆集》传世,代表诗作有《长恨歌》、《卖炭翁》、《琵琶行》等。 白居易的作品>>

猜您喜欢

赋得听边鸿

白居易

惊风吹起塞鸿群,半拂平沙半入云。jīng fēng chuī qǐ sāi hóng qún,bàn fú píng shā bàn rù yún。
为问昭君月下听,何如苏武雪中闻。wèi wèn zhāo jūn yuè xià tīng,hé rú sū wǔ xuě zhōng wén。

见杨弘贞诗赋因题绝句以自谕

白居易

赋句诗章妙入神,未年三十即无身。fù jù shī zhāng miào rù shén,wèi nián sān shí jí wú shēn。
常嗟薄命形憔悴,若比弘贞是幸人。cháng jiē báo mìng xíng qiáo cuì,ruò bǐ hóng zhēn shì xìng rén。

和元八侍御升平新居四绝句看花屋

白居易

忽惊映树新开屋,却似当檐故种花。hū jīng yìng shù xīn kāi wū,què shì dāng yán gù zhǒng huā。
可惜年年红似火,今春始得属元家。kě xī nián nián hóng shì huǒ,jīn chūn shǐ dé shǔ yuán jiā。

和元八侍御升平新居四绝句累土山

白居易

堆土渐高山意出,终南移入户庭间。duī tǔ jiàn gāo shān yì chū,zhōng nán yí rù hù tíng jiān。
玉峰蓝水应惆怅,恐见新山望旧山。yù fēng lán shuǐ yīng chóu chàng,kǒng jiàn xīn shān wàng jiù shān。

和元八侍御升平新居四绝句高亭

白居易

亭脊太高君莫拆,东家留取当西山。tíng jí tài gāo jūn mò chāi,dōng jiā liú qǔ dāng xī shān。
好看落日斜衔处,一片春岚映半环。hǎo kàn luò rì xié xián chù,yī piàn chūn lán yìng bàn huán。

和元八侍御升平新居四绝句松树

白居易

白金换得青松树,君既先栽我不栽。bái jīn huàn dé qīng sōng shù,jūn jì xiān zāi wǒ bù zāi。
幸有西风易凭仗,夜深偷送好声来。xìng yǒu xī fēng yì píng zhàng,yè shēn tōu sòng hǎo shēng lái。

醉后却寄元九

白居易

蒲池村里匆匆别,沣水桥边兀兀回。pú chí cūn lǐ cōng cōng bié,fēng shuǐ qiáo biān wù wù huí。
行到城门残酒醒,万重离恨一时来。xíng dào chéng mén cán jiǔ xǐng,wàn zhòng lí hèn yī shí lái。

重到华阳观旧居

白居易

忆昔初年三十二,当时秋思已难堪。yì xī chū nián sān shí èr,dāng shí qiū sī yǐ nán kān。
若为重入华阳院,病鬓愁心四十三。ruò wèi zhòng rù huá yáng yuàn,bìng bìn chóu xīn sì shí sān。

答劝酒

白居易

莫怪近来都不饮,几回因醉却沾巾。mò guài jìn lái dōu bù yǐn,jǐ huí yīn zuì què zhān jīn。
谁料平生狂酒客,如今变作酒悲人。shuí liào píng shēng kuáng jiǔ kè,rú jīn biàn zuò jiǔ bēi rén。

题王侍御池亭

白居易

朱门深锁春池满,岸落蔷薇水浸莎。zhū mén shēn suǒ chūn chí mǎn,àn luò qiáng wēi shuǐ jìn shā。
毕竟林塘谁是主,主人来少客来多。bì jìng lín táng shuí shì zhǔ,zhǔ rén lái shǎo kè lái duō。

听水部吴员外新诗因赠绝句

白居易

朱绂仙郎白雪歌,和人虽少爱人多。zhū fú xiān láng bái xuě gē,hé rén suī shǎo ài rén duō。
明朝说与诗人道,水部如今不姓何。míng cháo shuō yǔ shī rén dào,shuǐ bù rú jīn bù xìng hé。

雨夜忆元九

白居易

天阴一日便堪愁,何况连宵雨不休。tiān yīn yī rì biàn kān chóu,hé kuàng lián xiāo yǔ bù xiū。
一种雨中君最苦,偏梁阁道向通州。yī zhǒng yǔ zhōng jūn zuì kǔ,piān liáng gé dào xiàng tōng zhōu。

雨中携元九诗访元八侍御

白居易

微之诗卷忆同开,假日多应不入台。wēi zhī shī juǎn yì tóng kāi,jiǎ rì duō yīng bù rù tái。
好句无人堪共咏,冲泥蹋水就君来。hǎo jù wú rén kān gòng yǒng,chōng ní tà shuǐ jiù jūn lái。

寄生衣与微之因题封上

白居易

浅色縠衫轻似雾,纺花纱裤薄于云。qiǎn sè hú shān qīng shì wù,fǎng huā shā kù báo yú yún。
莫嫌轻薄但知著,犹恐通州热杀君。mò xián qīng báo dàn zhī zhù,yóu kǒng tōng zhōu rè shā jūn。

白牡丹

白居易

白花冷澹无人爱,亦占芳名道牡丹。bái huā lěng dàn wú rén ài,yì zhàn fāng míng dào mǔ dān。
应似东宫白赞善,被人还唤作朝官。yīng shì dōng gōng bái zàn shàn,bèi rén hái huàn zuò cháo guān。