古诗词

初除户曹喜而言志

白居易

诏授户曹掾,捧诏感君恩。zhào shòu hù cáo yuàn,pěng zhào gǎn jūn ēn。
感恩非为己,禄养及吾亲。gǎn ēn fēi wèi jǐ,lù yǎng jí wú qīn。
弟兄俱簪笏,新妇俨衣巾。dì xiōng jù zān hù,xīn fù yǎn yī jīn。
罗列高堂下,拜庆正纷纷。luó liè gāo táng xià,bài qìng zhèng fēn fēn。
俸钱四五万,月可奉晨昏。fèng qián sì wǔ wàn,yuè kě fèng chén hūn。
廪禄二百石,岁可盈仓囷。lǐn lù èr bǎi shí,suì kě yíng cāng qūn。
喧喧车马来,贺客满我门。xuān xuān chē mǎ lái,hè kè mǎn wǒ mén。
不以我为贪,知我家内贫。bù yǐ wǒ wèi tān,zhī wǒ jiā nèi pín。
置酒延贺客,客容亦欢欣。zhì jiǔ yán hè kè,kè róng yì huān xīn。
笑云今日后,不复忧空尊。xiào yún jīn rì hòu,bù fù yōu kōng zūn。
答云如君言,愿君少逡巡。dá yún rú jūn yán,yuàn jūn shǎo qūn xún。
我有平生志,醉后为君陈。wǒ yǒu píng shēng zhì,zuì hòu wèi jūn chén。
人生百岁期,七十有几人。rén shēng bǎi suì qī,qī shí yǒu jǐ rén。
浮荣及虚位,皆是身之宾。fú róng jí xū wèi,jiē shì shēn zhī bīn。
唯有衣与食,此事粗关身。wéi yǒu yī yǔ shí,cǐ shì cū guān shēn。
苟免饥寒外,馀物尽浮云。gǒu miǎn jī hán wài,yú wù jǐn fú yún。
白居易

白居易

白居易(772年-846年),字乐天,号香山居士,又号醉吟先生,祖籍太原,到其曾祖父时迁居下邽,生于河南新郑。是唐代伟大的现实主义诗人,唐代三大诗人之一。白居易与元稹共同倡导新乐府运动,世称“元白”,与刘禹锡并称“刘白”。白居易的诗歌题材广泛,形式多样,语言平易通俗,有“诗魔”和“诗王”之称。官至翰林学士、左赞善大夫。公元846年,白居易在洛阳逝世,葬于香山。有《白氏长庆集》传世,代表诗作有《长恨歌》、《卖炭翁》、《琵琶行》等。 白居易的作品>>

猜您喜欢

寄胡饼与杨万州

白居易

胡麻饼样学京都,面脆油香新出炉。hú má bǐng yàng xué jīng dōu,miàn cuì yóu xiāng xīn chū lú。
寄与饥馋杨大使,尝看得似辅兴无。jì yǔ jī chán yáng dà shǐ,cháng kàn dé shì fǔ xīng wú。

画木莲花图寄元郎中

白居易

花房腻似红莲朵,艳色鲜如紫牡丹。huā fáng nì shì hóng lián duǒ,yàn sè xiān rú zǐ mǔ dān。
唯有诗人能解爱,丹青写出与君看。wéi yǒu shī rén néng jiě ài,dān qīng xiě chū yǔ jūn kàn。

九日题涂溪

白居易

蕃草席铺枫叶岸,竹枝歌送菊花杯。fān cǎo xí pù fēng yè àn,zhú zhī gē sòng jú huā bēi。
明年尚作南宾守,或可重阳更一来。míng nián shàng zuò nán bīn shǒu,huò kě zhòng yáng gèng yī lái。

和万州杨使君四绝句竞渡

白居易

竞渡相传为汨罗,不能止遏意无他。jìng dù xiāng chuán wèi mì luó,bù néng zhǐ è yì wú tā。
自经放逐来憔悴,能校灵均死几多。zì jīng fàng zhú lái qiáo cuì,néng xiào líng jūn sǐ jǐ duō。

和万州杨使君四绝句江边草

白居易

闻君泽畔伤春草,忆在天门街里时。wén jūn zé pàn shāng chūn cǎo,yì zài tiān mén jiē lǐ shí。
漠漠凄凄愁满眼,就中惆怅是江蓠。mò mò qī qī chóu mǎn yǎn,jiù zhōng chóu chàng shì jiāng lí。

和万州杨使君四绝句嘉庆李

白居易

东都绿李万州栽,君手封题我手开。dōng dōu lǜ lǐ wàn zhōu zāi,jūn shǒu fēng tí wǒ shǒu kāi。
把得欲尝先怅望,与渠同别故乡来。bǎ dé yù cháng xiān chàng wàng,yǔ qú tóng bié gù xiāng lái。

和万州杨使君四绝句白槿花

白居易

秋蕣晚英无艳色,何因栽种在人家。qiū shùn wǎn yīng wú yàn sè,hé yīn zāi zhǒng zài rén jiā。
使君自别罗敷面,争解回头爱白花。shǐ jūn zì bié luó fū miàn,zhēng jiě huí tóu ài bái huā。

和行简望郡南山

白居易

反照前山云树明,从君苦道似华清。fǎn zhào qián shān yún shù míng,cóng jūn kǔ dào shì huá qīng。
试听肠断巴猿叫,早晚骊山有此声。shì tīng cháng duàn bā yuán jiào,zǎo wǎn lí shān yǒu cǐ shēng。

种荔枝

白居易

红颗珍珠诚可爱,白须太守亦何痴。hóng kē zhēn zhū chéng kě ài,bái xū tài shǒu yì hé chī。
十年结子知谁在,自向庭中种荔枝。shí nián jié zi zhī shuí zài,zì xiàng tíng zhōng zhǒng lì zhī。

东楼醉

白居易

天涯深峡无人地,岁暮穷阴欲夜天。tiān yá shēn xiá wú rén dì,suì mù qióng yīn yù yè tiān。
不向东楼时一醉,如何拟过二三年。bù xiàng dōng lóu shí yī zuì,rú hé nǐ guò èr sān nián。

东楼招客夜饮

白居易

莫辞数数醉东楼,除醉无因破得愁。mò cí shù shù zuì dōng lóu,chú zuì wú yīn pò dé chóu。
唯有绿樽红烛下,暂时不似在忠州。wéi yǒu lǜ zūn hóng zhú xià,zàn shí bù shì zài zhōng zhōu。

醉后戏题

白居易

自知清冷似冬凌,每被人呼作律僧。zì zhī qīng lěng shì dōng líng,měi bèi rén hū zuò lǜ sēng。
今夜酒醺罗绮暖,被君融尽玉壶冰。jīn yè jiǔ xūn luó qǐ nuǎn,bèi jūn róng jǐn yù hú bīng。

寄题杨万州四望楼

白居易

江上新楼名四望,东西南北水茫茫。jiāng shàng xīn lóu míng sì wàng,dōng xī nán běi shuǐ máng máng。
无由得与君携手,同凭栏干一望乡。wú yóu dé yǔ jūn xié shǒu,tóng píng lán gàn yī wàng xiāng。

答杨使君登楼见忆

白居易

忠万楼中南北望,南州烟水北州云。zhōng wàn lóu zhōng nán běi wàng,nán zhōu yān shuǐ běi zhōu yún。
两州何事偏相忆,各是笼禽作使君。liǎng zhōu hé shì piān xiāng yì,gè shì lóng qín zuò shǐ jūn。

题东楼前李使君所种樱桃花

白居易

身入青云无见日,手栽红树又逢春。shēn rù qīng yún wú jiàn rì,shǒu zāi hóng shù yòu féng chūn。
唯留花向楼前著,故故抛愁与后人。wéi liú huā xiàng lóu qián zhù,gù gù pāo chóu yǔ hòu rén。