古诗词

游悟真寺诗

白居易

元和九年秋,八月月上弦。yuán hé jiǔ nián qiū,bā yuè yuè shàng xián。
我游悟真寺,寺在王顺山。wǒ yóu wù zhēn sì,sì zài wáng shùn shān。
去山四五里,先闻水潺湲。qù shān sì wǔ lǐ,xiān wén shuǐ chán yuán。
自兹舍车马,始涉蓝溪湾。zì zī shě chē mǎ,shǐ shè lán xī wān。
手拄青竹杖,足蹋白石滩。shǒu zhǔ qīng zhú zhàng,zú tà bái shí tān。
渐怪耳目旷,不闻人世喧。jiàn guài ěr mù kuàng,bù wén rén shì xuān。
山下望山上,初疑不可攀。shān xià wàng shān shàng,chū yí bù kě pān。
谁知中有路,盘折通岩巅。shuí zhī zhōng yǒu lù,pán zhé tōng yán diān。
一息幡竿下,再休石龛边。yī xī fān gān xià,zài xiū shí kān biān。
龛间长丈馀,门户无扃关。kān jiān zhǎng zhàng yú,mén hù wú jiōng guān。
仰窥不见人,石发垂若鬟。yǎng kuī bù jiàn rén,shí fā chuí ruò huán。
惊出白蝙蝠,双飞如雪翻。jīng chū bái biān fú,shuāng fēi rú xuě fān。
回首寺门望,青崖夹朱轩。huí shǒu sì mén wàng,qīng yá jiā zhū xuān。
如擘山腹开,置寺于其间。rú bāi shān fù kāi,zhì sì yú qí jiān。
入门无平地,地窄虚空宽。rù mén wú píng dì,dì zhǎi xū kōng kuān。
房廊与台殿,高下随峰峦。fáng láng yǔ tái diàn,gāo xià suí fēng luán。
岩崿无撮土,树木多瘦坚。yán è wú cuō tǔ,shù mù duō shòu jiān。
根株抱石长,屈曲虫蛇蟠。gēn zhū bào shí zhǎng,qū qū chóng shé pán。
松桂乱无行,四时郁芊芊。sōng guì luàn wú xíng,sì shí yù qiān qiān。
枝梢袅青翠,韵若风中弦。zhī shāo niǎo qīng cuì,yùn ruò fēng zhōng xián。
日月光不透,绿阴相交延。rì yuè guāng bù tòu,lǜ yīn xiāng jiāo yán。
幽鸟时一声,闻之似寒蝉。yōu niǎo shí yī shēng,wén zhī shì hán chán。
首憩宾位亭,就坐未及安。shǒu qì bīn wèi tíng,jiù zuò wèi jí ān。
须臾开北户,万里明豁然。xū yú kāi běi hù,wàn lǐ míng huō rán。
拂檐虹霏微,绕栋云回旋。fú yán hóng fēi wēi,rào dòng yún huí xuán。
赤日间白雨,阴晴同一川。chì rì jiān bái yǔ,yīn qíng tóng yī chuān。
野绿簇草树,眼界吞秦原。yě lǜ cù cǎo shù,yǎn jiè tūn qín yuán。
渭水细不见,汉陵小于拳。wèi shuǐ xì bù jiàn,hàn líng xiǎo yú quán。
却顾来时路,萦纡映朱阑。què gù lái shí lù,yíng yū yìng zhū lán。
历历上山人,一一遥可观。lì lì shàng shān rén,yī yī yáo kě guān。
前对多宝塔,风铎鸣四端。qián duì duō bǎo tǎ,fēng duó míng sì duān。
栾栌与户牖,恰恰金碧繁。luán lú yǔ hù yǒu,qià qià jīn bì fán。
云昔迦叶佛,此地坐涅槃。yún xī jiā yè fú,cǐ dì zuò niè pán。
至今铁钵在,当底手迹穿。zhì jīn tiě bō zài,dāng dǐ shǒu jì chuān。
西开玉像殿,白佛森比肩。xī kāi yù xiàng diàn,bái fú sēn bǐ jiān。
斗薮尘埃衣,礼拜冰雪颜。dòu sǒu chén āi yī,lǐ bài bīng xuě yán。
叠霜为袈裟,贯雹为华鬘。dié shuāng wèi jiā shā,guàn báo wèi huá mán。
逼观疑鬼功,其迹非雕镌。bī guān yí guǐ gōng,qí jì fēi diāo juān。
次登观音堂,未到闻栴檀。cì dēng guān yīn táng,wèi dào wén zhān tán。
上阶脱双履,敛足升净筵。shàng jiē tuō shuāng lǚ,liǎn zú shēng jìng yán。
六楹排玉镜,四座敷金钿。liù yíng pái yù jìng,sì zuò fū jīn diàn。
黑夜自光明,不待灯烛然。hēi yè zì guāng míng,bù dài dēng zhú rán。
众宝互低昂,碧佩珊瑚幡。zhòng bǎo hù dī áng,bì pèi shān hú fān。
风来似天乐,相触声珊珊。fēng lái shì tiān lè,xiāng chù shēng shān shān。
白珠垂露凝,赤珠滴血殷。bái zhū chuí lù níng,chì zhū dī xuè yīn。
点缀佛髻上,合为七宝冠。diǎn zhuì fú jì shàng,hé wèi qī bǎo guān。
双瓶白琉璃,色若秋水寒。shuāng píng bái liú lí,sè ruò qiū shuǐ hán。
隔瓶见舍利,圆转如金丹。gé píng jiàn shě lì,yuán zhuǎn rú jīn dān。
玉笛何代物,天人施祇园。yù dí hé dài wù,tiān rén shī qí yuán。
吹如秋鹤声,可以降灵仙。chuī rú qiū hè shēng,kě yǐ jiàng líng xiān。
是时秋方中,三五月正圆。shì shí qiū fāng zhōng,sān wǔ yuè zhèng yuán。
宝堂豁三门,金魄当其前。bǎo táng huō sān mén,jīn pò dāng qí qián。
月与宝相射,晶光争鲜妍。yuè yǔ bǎo xiāng shè,jīng guāng zhēng xiān yán。
照人心骨冷,竟夕不欲眠。zhào rén xīn gǔ lěng,jìng xī bù yù mián。
晓寻南塔路,乱竹低婵娟。xiǎo xún nán tǎ lù,luàn zhú dī chán juān。
林幽不逢人,寒蝶飞翾翾。lín yōu bù féng rén,hán dié fēi xuān xuān。
山果不识名,离离夹道蕃。shān guǒ bù shí míng,lí lí jiā dào fān。
足以疗饥乏,摘尝味甘酸。zú yǐ liáo jī fá,zhāi cháng wèi gān suān。
道南蓝谷神,紫伞白纸钱。dào nán lán gǔ shén,zǐ sǎn bái zhǐ qián。
若岁有水旱,诏使修蘋蘩。ruò suì yǒu shuǐ hàn,zhào shǐ xiū píng fán。
以地清净故,献奠无荤膻。yǐ dì qīng jìng gù,xiàn diàn wú hūn shān。
危石叠四五,?嵬欹且刓。wēi shí dié sì wǔ,lěi wéi yī qiě wán。
造物者何意,堆在岩东偏。zào wù zhě hé yì,duī zài yán dōng piān。
冷滑无人迹,苔点如花笺。lěng huá wú rén jì,tái diǎn rú huā jiān。
我来登上头,下临不测渊。wǒ lái dēng shàng tóu,xià lín bù cè yuān。
目眩手足掉,不敢低头看。mù xuàn shǒu zú diào,bù gǎn dī tóu kàn。
风从石下生,薄人而上抟。fēng cóng shí xià shēng,báo rén ér shàng tuán。
衣服似羽翮,开张欲飞鶱。yī fú shì yǔ hé,kāi zhāng yù fēi xiān。
??三面峰,峰尖刀剑攒。sǒng sǒng sān miàn fēng,fēng jiān dāo jiàn zǎn。
往往白云过,决开露青天。wǎng wǎng bái yún guò,jué kāi lù qīng tiān。
西北日落时,夕晖红团团。xī běi rì luò shí,xī huī hóng tuán tuán。
千里翠屏外,走下丹砂丸。qiān lǐ cuì píng wài,zǒu xià dān shā wán。
东南月上时,夜气青漫漫。dōng nán yuè shàng shí,yè qì qīng màn màn。
百丈碧潭底,写出黄金盘。bǎi zhàng bì tán dǐ,xiě chū huáng jīn pán。
蓝水色似蓝,日夜长潺潺。lán shuǐ sè shì lán,rì yè zhǎng chán chán。
周回绕山转,下视如青环。zhōu huí rào shān zhuǎn,xià shì rú qīng huán。
或铺为慢流,或激为奔湍。huò pù wèi màn liú,huò jī wèi bēn tuān。
泓澄最深处,浮出蛟龙涎。hóng chéng zuì shēn chù,fú chū jiāo lóng xián。
侧身入其中,悬磴尤险艰。cè shēn rù qí zhōng,xuán dèng yóu xiǎn jiān。
扪萝蹋樛木,下逐饮涧猿。mén luó tà jiū mù,xià zhú yǐn jiàn yuán。
雪迸起白鹭,锦跳惊红鳣。xuě bèng qǐ bái lù,jǐn tiào jīng hóng zhān。
歇定方盥漱,濯去支体烦。xiē dìng fāng guàn shù,zhuó qù zhī tǐ fán。
浅深皆洞彻,可照脑与肝。qiǎn shēn jiē dòng chè,kě zhào nǎo yǔ gān。
但爱清见底,欲寻不知源。dàn ài qīng jiàn dǐ,yù xún bù zhī yuán。
东崖饶怪石,积甃苍琅玕。dōng yá ráo guài shí,jī zhòu cāng láng gān。
温润发于外,其间韫玙璠。wēn rùn fā yú wài,qí jiān yùn yú fán。
卞和死已久,良玉多弃捐。biàn hé sǐ yǐ jiǔ,liáng yù duō qì juān。
或时泄光彩,夜与星月连。huò shí xiè guāng cǎi,yè yǔ xīng yuè lián。
中顶最高峰,拄天青玉竿。zhōng dǐng zuì gāo fēng,zhǔ tiān qīng yù gān。
??上不得,岂我能攀援。jiōng líng shàng bù dé,qǐ wǒ néng pān yuán。
上有白莲池,素葩覆清澜。shàng yǒu bái lián chí,sù pā fù qīng lán。
闻名不可到,处所非人寰。wén míng bù kě dào,chù suǒ fēi rén huán。
又有一片石,大如方尺砖。yòu yǒu yī piàn shí,dà rú fāng chǐ zhuān。
插在半壁上,其下万仞悬。chā zài bàn bì shàng,qí xià wàn rèn xuán。
云有过去师,坐得无生禅。yún yǒu guò qù shī,zuò dé wú shēng chán。
号为定心石,长老世相传。hào wèi dìng xīn shí,zhǎng lǎo shì xiāng chuán。
却上谒仙祠,蔓草生绵绵。què shàng yè xiān cí,màn cǎo shēng mián mián。
昔闻王氏子,羽化升上玄。xī wén wáng shì zi,yǔ huà shēng shàng xuán。
其西晒药台,犹对芝术田。qí xī shài yào tái,yóu duì zhī shù tián。
时复明月夜,上闻黄鹤言。shí fù míng yuè yè,shàng wén huáng hè yán。
回寻画龙堂,二叟鬓发斑。huí xún huà lóng táng,èr sǒu bìn fā bān。
想见听法时,欢喜礼印坛。xiǎng jiàn tīng fǎ shí,huān xǐ lǐ yìn tán。
复归泉窟下,化作龙蜿蜒。fù guī quán kū xià,huà zuò lóng wān yán。
阶前石孔在,欲雨生白烟。jiē qián shí kǒng zài,yù yǔ shēng bái yān。
往有写经僧,身静心精专。wǎng yǒu xiě jīng sēng,shēn jìng xīn jīng zhuān。
感彼云外鸽,群飞千翩翩。gǎn bǐ yún wài gē,qún fēi qiān piān piān。
来添砚中水,去吸岩底泉。lái tiān yàn zhōng shuǐ,qù xī yán dǐ quán。
一日三往复,时节长不愆。yī rì sān wǎng fù,shí jié zhǎng bù qiān。
经成号圣僧,弟子名杨难。jīng chéng hào shèng sēng,dì zi míng yáng nán。
诵此莲花偈,数满百亿千。sòng cǐ lián huā jì,shù mǎn bǎi yì qiān。
身坏口不坏,舌根如红莲。shēn huài kǒu bù huài,shé gēn rú hóng lián。
颅骨今不见,石函尚存焉。lú gǔ jīn bù jiàn,shí hán shàng cún yān。
粉壁有吴画,笔彩依旧鲜。fěn bì yǒu wú huà,bǐ cǎi yī jiù xiān。
素屏有褚书,墨色如新乾。sù píng yǒu chǔ shū,mò sè rú xīn qián。
灵境与异迹,周览无不殚。líng jìng yǔ yì jì,zhōu lǎn wú bù dān。
一游五昼夜,欲返仍盘桓。yī yóu wǔ zhòu yè,yù fǎn réng pán huán。
我本山中人,误为时网牵。wǒ běn shān zhōng rén,wù wèi shí wǎng qiān。
牵率使读书,推挽令效官。qiān lǜ shǐ dú shū,tuī wǎn lìng xiào guān。
既登文字科,又忝谏诤员。jì dēng wén zì kē,yòu tiǎn jiàn zhèng yuán。
拙直不合时,无益同素餐。zhuō zhí bù hé shí,wú yì tóng sù cān。
以此自惭惕,戚戚常寡欢。yǐ cǐ zì cán tì,qī qī cháng guǎ huān。
无成心力尽,未老形骸残。wú chéng xīn lì jǐn,wèi lǎo xíng hái cán。
今来脱簪组,始觉离忧患。jīn lái tuō zān zǔ,shǐ jué lí yōu huàn。
及为山水游,弥得纵疏顽。jí wèi shān shuǐ yóu,mí dé zòng shū wán。
野麋断羁绊,行走无拘挛。yě mí duàn jī bàn,xíng zǒu wú jū luán。
池鱼放入海,一往何时还。chí yú fàng rù hǎi,yī wǎng hé shí hái。
身著居士衣,手把南华篇。shēn zhù jū shì yī,shǒu bǎ nán huá piān。
终来此山住,永谢区中缘。zhōng lái cǐ shān zhù,yǒng xiè qū zhōng yuán。
我今四十馀,从此终身闲。wǒ jīn sì shí yú,cóng cǐ zhōng shēn xián。
若以七十期,犹得三十年。ruò yǐ qī shí qī,yóu dé sān shí nián。
白居易

白居易

白居易(772年-846年),字乐天,号香山居士,又号醉吟先生,祖籍太原,到其曾祖父时迁居下邽,生于河南新郑。是唐代伟大的现实主义诗人,唐代三大诗人之一。白居易与元稹共同倡导新乐府运动,世称“元白”,与刘禹锡并称“刘白”。白居易的诗歌题材广泛,形式多样,语言平易通俗,有“诗魔”和“诗王”之称。官至翰林学士、左赞善大夫。公元846年,白居易在洛阳逝世,葬于香山。有《白氏长庆集》传世,代表诗作有《长恨歌》、《卖炭翁》、《琵琶行》等。 白居易的作品>>

猜您喜欢

晚池泛舟遇景成咏赠吕处士

白居易

岸浅桥平池面宽,飘然轻棹泛澄澜。àn qiǎn qiáo píng chí miàn kuān,piāo rán qīng zhào fàn chéng lán。
风宜扇引开怀入,树爱舟行仰卧看。fēng yí shàn yǐn kāi huái rù,shù ài zhōu xíng yǎng wò kàn。
别境客稀知不易,能诗人少咏应难。bié jìng kè xī zhī bù yì,néng shī rén shǎo yǒng yīng nán。
唯怜吕叟时相伴,同把磻溪旧钓竿。wéi lián lǚ sǒu shí xiāng bàn,tóng bǎ pán xī jiù diào gān。

感秋咏意

白居易

炎凉迁次速如飞,又脱生衣著熟衣。yán liáng qiān cì sù rú fēi,yòu tuō shēng yī zhù shú yī。
绕壁闇蛩无限思,恋巢寒燕未能归。rào bì àn qióng wú xiàn sī,liàn cháo hán yàn wèi néng guī。
须知流辈年年失,莫叹衰容日日非。xū zhī liú bèi nián nián shī,mò tàn shuāi róng rì rì fēi。
旧语相传聊自慰,世间七十老人稀。jiù yǔ xiāng chuán liáo zì wèi,shì jiān qī shí lǎo rén xī。

老病幽独偶吟所怀

白居易

眼渐昏昏耳渐聋,满头霜雪半身风。yǎn jiàn hūn hūn ěr jiàn lóng,mǎn tóu shuāng xuě bàn shēn fēng。
已将身出浮云外,犹寄形于逆旅中。yǐ jiāng shēn chū fú yún wài,yóu jì xíng yú nì lǚ zhōng。
觞咏罢来宾阁闭,笙歌散后妓房空。shāng yǒng bà lái bīn gé bì,shēng gē sàn hòu jì fáng kōng。
世缘俗念消除尽,别是人间清净翁。shì yuán sú niàn xiāo chú jǐn,bié shì rén jiān qīng jìng wēng。

和杨尚书罢相后夏日游永安水亭兼招本曹杨侍郎同行

白居易

道行无喜退无忧,舒卷如云得自由。dào xíng wú xǐ tuì wú yōu,shū juǎn rú yún dé zì yóu。
良冶动时为哲匠,巨川济了作虚舟。liáng yě dòng shí wèi zhé jiàng,jù chuān jì le zuò xū zhōu。
竹亭阴合偏宜夏,水槛风凉不待秋。zhú tíng yīn hé piān yí xià,shuǐ kǎn fēng liáng bù dài qiū。
遥爱翩翩双紫凤,入同官署出同游。yáo ài piān piān shuāng zǐ fèng,rù tóng guān shǔ chū tóng yóu。

在家出家

白居易

衣食支吾婚嫁毕,从今家事不相仍。yī shí zhī wú hūn jià bì,cóng jīn jiā shì bù xiāng réng。
夜眠身是投林鸟,朝饭心同乞食僧。yè mián shēn shì tóu lín niǎo,cháo fàn xīn tóng qǐ shí sēng。
清唳数声松下鹤,寒光一点竹间灯。qīng lì shù shēng sōng xià hè,hán guāng yī diǎn zhú jiān dēng。
中宵入定跏趺坐,女唤妻呼多不应。zhōng xiāo rù dìng jiā fū zuò,nǚ huàn qī hū duō bù yīng。

继之尚书自余病来寄遗非一又蒙览醉吟先生传题诗以美之今以此篇用伸酬谢

白居易

衰残与世日相疏,惠好唯君分有馀。shuāi cán yǔ shì rì xiāng shū,huì hǎo wéi jūn fēn yǒu yú。
茶药赠多因病久,衣裳寄早及寒初。chá yào zèng duō yīn bìng jiǔ,yī shang jì zǎo jí hán chū。
交情郑重金相似,诗韵清锵玉不如。jiāo qíng zhèng zhòng jīn xiāng shì,shī yùn qīng qiāng yù bù rú。
醉傅狂言人尽笑,独知我者是尚书。zuì fù kuáng yán rén jǐn xiào,dú zhī wǒ zhě shì shàng shū。

偶题邓公

白居易

偶因携酒寻村客,聊复回车访薜萝。ǒu yīn xié jiǔ xún cūn kè,liáo fù huí chē fǎng bì luó。
且值雪寒相慰问,不妨春暖更经过。qiě zhí xuě hán xiāng wèi wèn,bù fáng chūn nuǎn gèng jīng guò。
翁居山下年空老,我得人间事校多。wēng jū shān xià nián kōng lǎo,wǒ dé rén jiān shì xiào duō。
一种共翁头似雪,翁无衣食自如何。yī zhǒng gòng wēng tóu shì xuě,wēng wú yī shí zì rú hé。

寄题庐山旧草堂兼呈二林寺道侣

白居易

三十年前草堂主,而今虽在鬓如丝。sān shí nián qián cǎo táng zhǔ,ér jīn suī zài bìn rú sī。
登山寻水应无力,不似江州司马时。dēng shān xún shuǐ yīng wú lì,bù shì jiāng zhōu sī mǎ shí。
渐伏酒魔休放醉,犹残口业未抛诗。jiàn fú jiǔ mó xiū fàng zuì,yóu cán kǒu yè wèi pāo shī。
君行过到炉峰下,为报东林长老知。jūn xíng guò dào lú fēng xià,wèi bào dōng lín zhǎng lǎo zhī。

改业

白居易

先生老去饮无兴,居士病来闲有馀。xiān shēng lǎo qù yǐn wú xīng,jū shì bìng lái xián yǒu yú。
犹觉醉吟多放逸,不如禅定更清虚。yóu jué zuì yín duō fàng yì,bù rú chán dìng gèng qīng xū。
柘枝紫袖教丸药,羯鼓苍头遣种蔬。zhè zhī zǐ xiù jiào wán yào,jié gǔ cāng tóu qiǎn zhǒng shū。
却被山僧戏相问,一时改业意何如。què bèi shān sēng xì xiāng wèn,yī shí gǎi yè yì hé rú。

百日假满少傅官停自喜言怀

白居易

长告今朝满十旬,从兹萧洒便终身。zhǎng gào jīn cháo mǎn shí xún,cóng zī xiāo sǎ biàn zhōng shēn。
老嫌手重抛牙笏,病喜头轻换角巾。lǎo xián shǒu zhòng pāo yá hù,bìng xǐ tóu qīng huàn jiǎo jīn。
疏傅不朝悬组绶,尚平无累毕婚姻。shū fù bù cháo xuán zǔ shòu,shàng píng wú lèi bì hūn yīn。
人言世事何时了,我是人间事了人。rén yán shì shì hé shí le,wǒ shì rén jiān shì le rén。

题崔少尹上林坊新居

白居易

坊静居新深且幽,忽疑缩地到沧洲。fāng jìng jū xīn shēn qiě yōu,hū yí suō dì dào cāng zhōu。
宅东篱缺嵩峰出,堂后池开洛水流。zhái dōng lí quē sōng fēng chū,táng hòu chí kāi luò shuǐ liú。
高下三层盘野径,沿洄十里泛渔舟。gāo xià sān céng pán yě jìng,yán huí shí lǐ fàn yú zhōu。
若能为客烹鸡黍,愿伴田苏日日游。ruò néng wèi kè pēng jī shǔ,yuàn bàn tián sū rì rì yóu。

杨六尚书频寄新诗诗中多有思闲相就之志因书鄙意报而谕之

白居易

君年殊未及悬车,未合将闲逐老夫。jūn nián shū wèi jí xuán chē,wèi hé jiāng xián zhú lǎo fū。
身健正宜金印绶,位高方称白髭须。shēn jiàn zhèng yí jīn yìn shòu,wèi gāo fāng chēng bái zī xū。
若论尘事何由了,但问云心自在无。ruò lùn chén shì hé yóu le,dàn wèn yún xīn zì zài wú。
进退是非俱是梦,丘中阙下亦何殊。jìn tuì shì fēi jù shì mèng,qiū zhōng quē xià yì hé shū。

偶吟自慰兼呈梦得

白居易

且喜同年满七旬,莫嫌衰病莫嫌贫。qiě xǐ tóng nián mǎn qī xún,mò xián shuāi bìng mò xián pín。
已为海内有名客,又占世间长命人。yǐ wèi hǎi nèi yǒu míng kè,yòu zhàn shì jiān zhǎng mìng rén。
耳里声闻新将相,眼前失尽故交亲。ěr lǐ shēng wén xīn jiāng xiāng,yǎn qián shī jǐn gù jiāo qīn。
尊荣富寿难兼得,闲坐思量最要身。zūn róng fù shòu nán jiān dé,xián zuò sī liàng zuì yào shēn。

宴后题府中水堂赠卢尹中丞

白居易

水斋岁久渐荒芜,自愧甘棠无一株。shuǐ zhāi suì jiǔ jiàn huāng wú,zì kuì gān táng wú yī zhū。
新酒客来方宴饮,旧堂主在重欢娱。xīn jiǔ kè lái fāng yàn yǐn,jiù táng zhǔ zài zhòng huān yú。
莫言杨柳枝空老,直致樱桃树已枯。mò yán yáng liǔ zhī kōng lǎo,zhí zhì yīng táo shù yǐ kū。
从我到君十一尹,相看自置府来无。cóng wǒ dào jūn shí yī yǐn,xiāng kàn zì zhì fǔ lái wú。

和敏中洛下即事

白居易

昨日池塘春草生,阿连新有好诗成。zuó rì chí táng chūn cǎo shēng,ā lián xīn yǒu hǎo shī chéng。
花园到处莺呼入,骢马游时客避行。huā yuán dào chù yīng hū rù,cōng mǎ yóu shí kè bì xíng。
水暖鱼多似南国,人稀尘少胜西京。shuǐ nuǎn yú duō shì nán guó,rén xī chén shǎo shèng xī jīng。
洛中佳境应无限,若欲谙知问老兄。luò zhōng jiā jìng yīng wú xiàn,ruò yù ān zhī wèn lǎo xiōng。