古诗词

和微之诗二十三首和酬郑侍御东阳春闷放怀追越游见寄

白居易

君得嘉鱼置宾席,乐如南有嘉鱼时。jūn dé jiā yú zhì bīn xí,lè rú nán yǒu jiā yú shí。
劲气森爽竹竿竦,妍文焕烂芙蓉披。jìn qì sēn shuǎng zhú gān sǒng,yán wén huàn làn fú róng pī。
载笔在幕名已重,补衮于朝官尚卑。zài bǐ zài mù míng yǐ zhòng,bǔ gǔn yú cháo guān shàng bēi。
一缄疏入掩谷永,三都赋成排左思。yī jiān shū rù yǎn gǔ yǒng,sān dōu fù chéng pái zuǒ sī。
自言拜辞主人后,离心荡扬风前旗。zì yán bài cí zhǔ rén hòu,lí xīn dàng yáng fēng qián qí。
东南门馆别经岁,春眼怅望秋心悲。dōng nán mén guǎn bié jīng suì,chūn yǎn chàng wàng qiū xīn bēi。
昨日嘉鱼来访我,方驾同出何所之。zuó rì jiā yú lái fǎng wǒ,fāng jià tóng chū hé suǒ zhī。
乐游原头春尚早,百舌新语声椑椑。lè yóu yuán tóu chūn shàng zǎo,bǎi shé xīn yǔ shēng bēi bēi。
日趁花忙向南拆,风催柳急从东吹。rì chèn huā máng xiàng nán chāi,fēng cuī liǔ jí cóng dōng chuī。
流年?恍不饶我,美景鲜妍来为谁。liú nián tǎng huǎng bù ráo wǒ,měi jǐng xiān yán lái wèi shuí。
红尘三条界阡陌,碧草千里铺郊畿。hóng chén sān tiáo jiè qiān mò,bì cǎo qiān lǐ pù jiāo jī。
馀霞断时绮幅裂,斜云展处罗文纰。yú xiá duàn shí qǐ fú liè,xié yún zhǎn chù luó wén pī。
暮钟远近声互动,暝鸟高下飞追随。mù zhōng yuǎn jìn shēng hù dòng,míng niǎo gāo xià fēi zhuī suí。
酒酣将归未能去,怅然回望天四垂。jiǔ hān jiāng guī wèi néng qù,chàng rán huí wàng tiān sì chuí。
生何足养嵇著论,途何足泣杨涟洏。shēng hé zú yǎng jī zhù lùn,tú hé zú qì yáng lián ér。
胡不花下伴春醉,满酌绿酒听黄鹂。hú bù huā xià bàn chūn zuì,mǎn zhuó lǜ jiǔ tīng huáng lí。
嘉鱼点头时一叹,听我此言不知疲。jiā yú diǎn tóu shí yī tàn,tīng wǒ cǐ yán bù zhī pí。
语终兴尽各分散,东西轩骑分逶迤。yǔ zhōng xīng jǐn gè fēn sàn,dōng xī xuān qí fēn wēi yí。
此诗勿遣闲人见,见恐与他为笑资。cǐ shī wù qiǎn xián rén jiàn,jiàn kǒng yǔ tā wèi xiào zī。
白首旧寮知我者,凭君一咏向周师。bái shǒu jiù liáo zhī wǒ zhě,píng jūn yī yǒng xiàng zhōu shī。
白居易

白居易

白居易(772年-846年),字乐天,号香山居士,又号醉吟先生,祖籍太原,到其曾祖父时迁居下邽,生于河南新郑。是唐代伟大的现实主义诗人,唐代三大诗人之一。白居易与元稹共同倡导新乐府运动,世称“元白”,与刘禹锡并称“刘白”。白居易的诗歌题材广泛,形式多样,语言平易通俗,有“诗魔”和“诗王”之称。官至翰林学士、左赞善大夫。公元846年,白居易在洛阳逝世,葬于香山。有《白氏长庆集》传世,代表诗作有《长恨歌》、《卖炭翁》、《琵琶行》等。 白居易的作品>>

猜您喜欢

春眠

白居易

枕低被暖身安稳,日照房门帐未开。zhěn dī bèi nuǎn shēn ān wěn,rì zhào fáng mén zhàng wèi kāi。
还有少年春气味,时时暂到梦中来。hái yǒu shǎo nián chūn qì wèi,shí shí zàn dào mèng zhōng lái。

禽虫十二章

白居易

燕违戊己鹊避岁,兹事因何羽族知。yàn wéi wù jǐ què bì suì,zī shì yīn hé yǔ zú zhī。
疑有凤凰颁鸟历,一时一日不参差。yí yǒu fèng huáng bān niǎo lì,yī shí yī rì bù cān chà。

禽虫十二章

白居易

水中科斗长成蛙,林下桑虫老作蛾。shuǐ zhōng kē dòu zhǎng chéng wā,lín xià sāng chóng lǎo zuò é。
蛙跳蛾舞仰头笑,焉用鹍鹏鳞羽多。wā tiào é wǔ yǎng tóu xiào,yān yòng kūn péng lín yǔ duō。

禽虫十二章

白居易

江鱼群从称妻妾,塞雁联行号弟兄。jiāng yú qún cóng chēng qī qiè,sāi yàn lián xíng hào dì xiōng。
但恐世间真眷属,亲疏亦是强为名。dàn kǒng shì jiān zhēn juàn shǔ,qīn shū yì shì qiáng wèi míng。

禽虫十二章

白居易

蚕老茧成不庇身,蜂饥蜜熟属他人。cán lǎo jiǎn chéng bù bì shēn,fēng jī mì shú shǔ tā rén。
须知年老忧家者,恐是二虫虚苦辛。xū zhī nián lǎo yōu jiā zhě,kǒng shì èr chóng xū kǔ xīn。

禽虫十二章

白居易

阿阁鹓鸾田舍乌,妍蚩贵贱两悬殊。ā gé yuān luán tián shě wū,yán chī guì jiàn liǎng xuán shū。
如何闭向深笼里,一种摧颓触四隅。rú hé bì xiàng shēn lóng lǐ,yī zhǒng cuī tuí chù sì yú。

禽虫十二章

白居易

兽中刀鎗多怒吼,鸟遭罗弋尽哀鸣。shòu zhōng dāo qiāng duō nù hǒu,niǎo zāo luó yì jǐn āi míng。
羔羊口在缘何事,闇死屠门无一声。gāo yáng kǒu zài yuán hé shì,àn sǐ tú mén wú yī shēng。

禽虫十二章

白居易

蟭螟杀敌蚊巢上,蛮触交争蜗角中。jiāo míng shā dí wén cháo shàng,mán chù jiāo zhēng wō jiǎo zhōng。
应是诸天观下界,一微尘内斗英雄。yīng shì zhū tiān guān xià jiè,yī wēi chén nèi dòu yīng xióng。

禽虫十二章

白居易

蟏蛸网上罥蜉蝣,反覆相持死始休。xiāo shāo wǎng shàng juàn fú yóu,fǎn fù xiāng chí sǐ shǐ xiū。
何异浮生临老日,一弹指顷报恩雠。hé yì fú shēng lín lǎo rì,yī dàn zhǐ qǐng bào ēn chóu。

禽虫十二章

白居易

蚁王化饭为臣妾,蜾母偷虫作子孙。yǐ wáng huà fàn wèi chén qiè,guǒ mǔ tōu chóng zuò zi sūn。
彼此假名非本物,其间何怨复何恩。bǐ cǐ jiǎ míng fēi běn wù,qí jiān hé yuàn fù hé ēn。

禽虫十二章

白居易

豆苗鹿嚼解乌毒,艾叶雀衔夺燕巢。dòu miáo lù jué jiě wū dú,ài yè què xián duó yàn cháo。
鸟兽不曾看本草,谙知药性是谁教。niǎo shòu bù céng kàn běn cǎo,ān zhī yào xìng shì shuí jiào。

禽虫十二章

白居易

一鼠得仙生羽翼,众鼠相看有羡色。yī shǔ dé xiān shēng yǔ yì,zhòng shǔ xiāng kàn yǒu xiàn sè。
岂知飞上未半空,已作乌鸢口中食。qǐ zhī fēi shàng wèi bàn kōng,yǐ zuò wū yuān kǒu zhōng shí。

禽虫十二章

白居易

鹅乳养雏遗在水,鱼心想子变成鳞。é rǔ yǎng chú yí zài shuǐ,yú xīn xiǎng zi biàn chéng lín。
细微幽隐何穷事,知者唯应是圣人。xì wēi yōu yǐn hé qióng shì,zhī zhě wéi yīng shì shèng rén。

阴雨

白居易

润叶濡枝浃四方,浓云来去势何长。rùn yè rú zhī jiā sì fāng,nóng yún lái qù shì hé zhǎng。
旷然寰宇清风满,救旱功高暑气凉。kuàng rán huán yǔ qīng fēng mǎn,jiù hàn gōng gāo shǔ qì liáng。

喜雨

白居易

西北油然云势浓,须臾滂沛雨飘空。xī běi yóu rán yún shì nóng,xū yú pāng pèi yǔ piāo kōng。
顿疏万物焦枯意,定看秋郊稼穑丰。dùn shū wàn wù jiāo kū yì,dìng kàn qiū jiāo jià sè fēng。