古诗词

裴侍中晋公以集贤林亭即事诗三十六韵见赠猥蒙徵和才拙词繁辄广为五百言以伸酬献

白居易

三江路千里,五湖天一涯。sān jiāng lù qiān lǐ,wǔ hú tiān yī yá。
何如集贤第,中有平津池。hé rú jí xián dì,zhōng yǒu píng jīn chí。
池胜主见觉,景新人未知。chí shèng zhǔ jiàn jué,jǐng xīn rén wèi zhī。
竹森翠琅玕,水深洞琉璃。zhú sēn cuì láng gān,shuǐ shēn dòng liú lí。
水竹以为质,质立而文随。shuǐ zhú yǐ wèi zhì,zhì lì ér wén suí。
文之者何人,公来亲指麾。wén zhī zhě hé rén,gōng lái qīn zhǐ huī。
疏凿出人意,结构得地宜。shū záo chū rén yì,jié gòu dé dì yí。
灵襟一搜索,胜概无遁遗。líng jīn yī sōu suǒ,shèng gài wú dùn yí。
因下张沼沚,依高筑阶基。yīn xià zhāng zhǎo zhǐ,yī gāo zhù jiē jī。
嵩峰见数片,伊水分一支。sōng fēng jiàn shù piàn,yī shuǐ fēn yī zhī。
南溪修且直,长波碧逶迤。nán xī xiū qiě zhí,zhǎng bō bì wēi yí。
北馆壮复丽,倒影红参差。běi guǎn zhuàng fù lì,dào yǐng hóng cān chà。
东岛号晨光,杲曜迎朝曦。dōng dǎo hào chén guāng,gǎo yào yíng cháo xī。
西岭名夕阳,杳暧留落晖。xī lǐng míng xī yáng,yǎo ài liú luò huī。
前有水心亭,动荡架涟漪。qián yǒu shuǐ xīn tíng,dòng dàng jià lián yī。
后有开阖堂,寒温变天时。hòu yǒu kāi hé táng,hán wēn biàn tiān shí。
幽泉镜泓澄,怪石山欹危。yōu quán jìng hóng chéng,guài shí shān yī wēi。
春葩雪漠漠,夏果珠离离。chūn pā xuě mò mò,xià guǒ zhū lí lí。
主人命方舟,宛在水中坻。zhǔ rén mìng fāng zhōu,wǎn zài shuǐ zhōng chí。
亲宾次第至,酒乐前后施。qīn bīn cì dì zhì,jiǔ lè qián hòu shī。
解缆始登泛,山游仍水嬉。jiě lǎn shǐ dēng fàn,shān yóu réng shuǐ xī。
沿洄无滞碍,向背穷幽奇。yán huí wú zhì ài,xiàng bèi qióng yōu qí。
瞥过远桥下,飘旋深涧陲。piē guò yuǎn qiáo xià,piāo xuán shēn jiàn chuí。
管弦去缥缈,罗绮来霏微。guǎn xián qù piāo miǎo,luó qǐ lái fēi wēi。
棹风逐舞回,梁尘随歌飞。zhào fēng zhú wǔ huí,liáng chén suí gē fēi。
宴馀日云暮,醉客未放归。yàn yú rì yún mù,zuì kè wèi fàng guī。
高声索彩笺,大笑催金卮。gāo shēng suǒ cǎi jiān,dà xiào cuī jīn zhī。
唱和笔走疾,问答杯行迟。chàng hé bǐ zǒu jí,wèn dá bēi xíng chí。
一咏清两耳,一酣畅四肢。yī yǒng qīng liǎng ěr,yī hān chàng sì zhī。
主客忘贵贱,不知俱是谁。zhǔ kè wàng guì jiàn,bù zhī jù shì shuí。
客有诗魔者,吟哦不知疲。kè yǒu shī mó zhě,yín ó bù zhī pí。
乞公残纸墨,一扫狂歌词。qǐ gōng cán zhǐ mò,yī sǎo kuáng gē cí。
维云社稷臣,赫赫文武姿。wéi yún shè jì chén,hè hè wén wǔ zī。
十授丞相印,五建大将旗。shí shòu chéng xiāng yìn,wǔ jiàn dà jiāng qí。
四朝致勋华,一身冠皋夔。sì cháo zhì xūn huá,yī shēn guān gāo kuí。
去年才七十,决赴悬车期。qù nián cái qī shí,jué fù xuán chē qī。
公志不可夺,君恩亦难希。gōng zhì bù kě duó,jūn ēn yì nán xī。
从容就中道,勉黾来保釐。cóng róng jiù zhōng dào,miǎn mǐn lái bǎo lí。
貂蝉虽未脱,鸾皇已不羁。diāo chán suī wèi tuō,luán huáng yǐ bù jī。
历徵今与古,独步无等夷。lì zhēng jīn yǔ gǔ,dú bù wú děng yí。
陆贾功业少,二疏官秩卑。lù jiǎ gōng yè shǎo,èr shū guān zhì bēi。
乘舟范蠡惧,辟谷留侯饥。chéng zhōu fàn lí jù,pì gǔ liú hóu jī。
岂若公今日,身安家国肥。qǐ ruò gōng jīn rì,shēn ān jiā guó féi。
羊祜在汉南,空留岘首碑。yáng hù zài hàn nán,kōng liú xiàn shǒu bēi。
柳恽在江南,祗赋汀洲诗。liǔ yùn zài jiāng nán,zhī fù tīng zhōu shī。
谢安入东山,但说携蛾眉。xiè ān rù dōng shān,dàn shuō xié é méi。
山简醉高阳,唯闻倒接䍦。shān jiǎn zuì gāo yáng,wéi wén dào jiē lí。
岂如公今日,馀力兼有之。qǐ rú gōng jīn rì,yú lì jiān yǒu zhī。
愿公寿如山,安乐长在兹。yuàn gōng shòu rú shān,ān lè zhǎng zài zī。
愿我比蒲稗,永得相因依。yuàn wǒ bǐ pú bài,yǒng dé xiāng yīn yī。
白居易

白居易

白居易(772年-846年),字乐天,号香山居士,又号醉吟先生,祖籍太原,到其曾祖父时迁居下邽,生于河南新郑。是唐代伟大的现实主义诗人,唐代三大诗人之一。白居易与元稹共同倡导新乐府运动,世称“元白”,与刘禹锡并称“刘白”。白居易的诗歌题材广泛,形式多样,语言平易通俗,有“诗魔”和“诗王”之称。官至翰林学士、左赞善大夫。公元846年,白居易在洛阳逝世,葬于香山。有《白氏长庆集》传世,代表诗作有《长恨歌》、《卖炭翁》、《琵琶行》等。 白居易的作品>>

猜您喜欢

村雪夜坐

白居易

南窗背灯坐,风霰暗纷纷。nán chuāng bèi dēng zuò,fēng xiàn àn fēn fēn。
寂莫深村夜,残雁雪中闻。jì mò shēn cūn yè,cán yàn xuě zhōng wén。

晚望

白居易

江城寒角动,沙洲夕鸟还。jiāng chéng hán jiǎo dòng,shā zhōu xī niǎo hái。
独在高亭上,西南望远山。dú zài gāo tíng shàng,xī nán wàng yuǎn shān。

山下宿

白居易

独到山下宿,静向月中行。dú dào shān xià sù,jìng xiàng yuè zhōng xíng。
何处水边碓,夜舂云母声。hé chù shuǐ biān duì,yè chōng yún mǔ shēng。

白居易

置琴曲几上,慵坐但含情。zhì qín qū jǐ shàng,yōng zuò dàn hán qíng。
何烦故挥弄,风弦自有声。hé fán gù huī nòng,fēng xián zì yǒu shēng。

白居易

人各有所好,物固无常宜。rén gè yǒu suǒ hǎo,wù gù wú cháng yí。
谁谓尔能舞,不如闲立时。shuí wèi ěr néng wǔ,bù rú xián lì shí。

禁中秋宿

白居易

风翻朱里幕,雨冷通中枕。fēng fān zhū lǐ mù,yǔ lěng tōng zhōng zhěn。
耿耿背斜灯,秋床一人寝。gěng gěng bèi xié dēng,qiū chuáng yī rén qǐn。

照镜

白居易

皎皎青铜镜,斑斑白丝鬓。jiǎo jiǎo qīng tóng jìng,bān bān bái sī bìn。
岂复更藏年,实年君不信。qǐ fù gèng cáng nián,shí nián jūn bù xìn。

夜雨

白居易

早蛩啼复歇,残灯灭又明。zǎo qióng tí fù xiē,cán dēng miè yòu míng。
隔窗知夜雨,芭蕉先有声。gé chuāng zhī yè yǔ,bā jiāo xiān yǒu shēng。

江楼闻砧

白居易

江人授衣晚,十月始闻砧。jiāng rén shòu yī wǎn,shí yuè shǐ wén zhēn。
一夕高楼月,万里故园心。yī xī gāo lóu yuè,wàn lǐ gù yuán xīn。

宿东林寺

白居易

经窗灯燄短,僧炉火气深。jīng chuāng dēng yàn duǎn,sēng lú huǒ qì shēn。
索落庐山夜,风雪宿东林。suǒ luò lú shān yè,fēng xuě sù dōng lín。

郡中

白居易

乡路音信断,山城日月迟。xiāng lù yīn xìn duàn,shān chéng rì yuè chí。
欲知州近远,阶前摘荔枝。yù zhī zhōu jìn yuǎn,jiē qián zhāi lì zhī。

周至县北楼望山

白居易

一为趋走吏,尘土不开颜。yī wèi qū zǒu lì,chén tǔ bù kāi yán。
孤负平生眼,今朝始见山。gū fù píng shēng yǎn,jīn cháo shǐ jiàn shān。

别韦苏州

白居易

百年愁里过,万感醉中来。bǎi nián chóu lǐ guò,wàn gǎn zuì zhōng lái。
惆怅城西别,愁眉两不开。chóu chàng chéng xī bié,chóu méi liǎng bù kāi。

长安送柳大东归

白居易

白社羁游伴,青门远别离。bái shè jī yóu bàn,qīng mén yuǎn bié lí。
浮名相引住,归路不同归。fú míng xiāng yǐn zhù,guī lù bù tóng guī。

除夜宿洺州

白居易

家寄关西住,身为河北游。jiā jì guān xī zhù,shēn wèi hé běi yóu。
萧条岁除夜,旅泊在洺州。xiāo tiáo suì chú yè,lǚ pō zài míng zhōu。