古诗词

韩持国见访

王安石

余生非匏瓜,于世不无求。yú shēng fēi páo guā,yú shì bù wú qiú。
弱力惮耕稼,衣食当周流。ruò lì dàn gēng jià,yī shí dāng zhōu liú。
起家始二十,南北今白头。qǐ jiā shǐ èr shí,nán běi jīn bái tóu。
愁伤意已败,罢病恐难瘳。chóu shāng yì yǐ bài,bà bìng kǒng nán chōu。
江湖把一节,屡乞东南州。jiāng hú bǎ yī jié,lǚ qǐ dōng nán zhōu。
治民岂吾能,闲僻庶可偷。zhì mín qǐ wú néng,xián pì shù kě tōu。
谬恩当徂冬,黾勉始今秋。miù ēn dāng cú dōng,mǐn miǎn shǐ jīn qiū。
岂敢事高蹇,茫然乖本谋。qǐ gǎn shì gāo jiǎn,máng rán guāi běn móu。
抚心私自怜,仰屋窃叹愀。fǔ xīn sī zì lián,yǎng wū qiè tàn qiǎo。
强骑黄饥马,欲语将谁投。qiáng qí huáng jī mǎ,yù yǔ jiāng shuí tóu。
赖此城下宅,数蒙故人留。lài cǐ chéng xià zhái,shù méng gù rén liú。
揽衣坐中庭,仰视白云浮。lǎn yī zuò zhōng tíng,yǎng shì bái yún fú。
白云御西风,一一向沧洲。bái yún yù xī fēng,yī yī xiàng cāng zhōu。
安得两黄鹄,跨之与云游。ān dé liǎng huáng gǔ,kuà zhī yǔ yún yóu。
王安石

王安石

王安石(1021年12月18日-1086年5月21日),字介甫,号半山,谥文,封荆国公。世人又称王荆公。汉族,北宋抚州临川人(今江西省抚州市临川区邓家巷人),中国北宋著名政治家、思想家、文学家、改革家,唐宋八大家之一。欧阳修称赞王安石:“翰林风月三千首,吏部文章二百年。老去自怜心尚在,后来谁与子争先。”传世文集有《王临川集》、《临川集拾遗》等。其诗文各体兼擅,词虽不多,但亦擅长,且有名作《桂枝香》等。而王荆公最得世人哄传之诗句莫过于《泊船瓜洲》中的“春风又绿江南岸,明月何时照我还。” 王安石的作品>>

猜您喜欢

独卧二首

王安石

谁有锄耰不自操,可怜园地满蓬蒿。shuí yǒu chú yōu bù zì cāo,kě lián yuán dì mǎn péng hāo。
欲寻春物无蹊径,独卧南床白日高。yù xún chūn wù wú qī jìng,dú wò nán chuáng bái rì gāo。

独卧二首

王安石

茅檐午影转悠悠,门闭青苔水乱流。máo yán wǔ yǐng zhuǎn yōu yōu,mén bì qīng tái shuǐ luàn liú。
百啭黄鹂看不见,海棠无数出墙头。bǎi zhuàn huáng lí kàn bù jiàn,hǎi táng wú shù chū qiáng tóu。

商鞅

王安石

自古驱民在信诚,一言为重百金轻。zì gǔ qū mín zài xìn chéng,yī yán wèi zhòng bǎi jīn qīng。
今人未可非商鞅,商鞅能令政必行。jīn rén wèi kě fēi shāng yāng,shāng yāng néng lìng zhèng bì xíng。

苏秦

王安石

已分将身死势权,恶名磨灭几何年。yǐ fēn jiāng shēn sǐ shì quán,è míng mó miè jǐ hé nián。
想君魂魄千秋后,却悔初无二顷田。xiǎng jūn hún pò qiān qiū hòu,què huǐ chū wú èr qǐng tián。

范雎

王安石

范雎相秦倾九州,一言立断魏齐头。fàn jū xiāng qín qīng jiǔ zhōu,yī yán lì duàn wèi qí tóu。
世间祸故不可忽,箦中死尸能报雠。shì jiān huò gù bù kě hū,zé zhōng sǐ shī néng bào chóu。

张良

王安石

汉业存亡俯仰中,留侯当此每从容。hàn yè cún wáng fǔ yǎng zhōng,liú hóu dāng cǐ měi cóng róng。
固陵始议韩彭地,复道方图雍齿封。gù líng shǐ yì hán péng dì,fù dào fāng tú yōng chǐ fēng。

曹参

王安石

束发河山百战功,白头富贵亦成空。shù fā hé shān bǎi zhàn gōng,bái tóu fù guì yì chéng kōng。
华堂不著新歌舞,却要区区一老翁。huá táng bù zhù xīn gē wǔ,què yào qū qū yī lǎo wēng。

韩信

王安石

贫贱侵凌富贵骄,功名无复在刍荛。pín jiàn qīn líng fù guì jiāo,gōng míng wú fù zài chú ráo。
将军北面师降虏,此事人间久寂寥。jiāng jūn běi miàn shī jiàng lǔ,cǐ shì rén jiān jiǔ jì liáo。

伯牙

王安石

千载朱弦无此悲,欲弹孤绝鬼神疑。qiān zài zhū xián wú cǐ bēi,yù dàn gū jué guǐ shén yí。
故人舍我闭黄壤,流水高山心自知。gù rén shě wǒ bì huáng rǎng,liú shuǐ gāo shān xīn zì zhī。

范增二首

王安石

中原秦鹿待新羁,力战纷纷此一时。zhōng yuán qín lù dài xīn jī,lì zhàn fēn fēn cǐ yī shí。
有道吊民天即助,不知何用牧羊儿。yǒu dào diào mín tiān jí zhù,bù zhī hé yòng mù yáng ér。

范增二首

王安石

鄛人七十漫多奇,为汉驱民了不知。cháo rén qī shí màn duō qí,wèi hàn qū mín le bù zhī。
谁合军中称亚父,直须推让外黄儿。shuí hé jūn zhōng chēng yà fù,zhí xū tuī ràng wài huáng ér。

贾生

王安石

一时谋议略施行,谁道君王薄贾生。yī shí móu yì lüè shī xíng,shuí dào jūn wáng báo jiǎ shēng。
爵位自高言尽废,古来何啻万公卿。jué wèi zì gāo yán jǐn fèi,gǔ lái hé chì wàn gōng qīng。

两生

王安石

两生才器亦超群,黑白何劳强自分。liǎng shēng cái qì yì chāo qún,hēi bái hé láo qiáng zì fēn。
好与骑奴同一处,此时俱事卫将军。hǎo yǔ qí nú tóng yī chù,cǐ shí jù shì wèi jiāng jūn。

谢安

王安石

谢公才业自超群,误长清谈助世纷。xiè gōng cái yè zì chāo qún,wù zhǎng qīng tán zhù shì fēn。
秦晋区区等亡国,可能王衍胜商君。qín jìn qū qū děng wáng guó,kě néng wáng yǎn shèng shāng jūn。

世上

王安石

范蠡五湖收远迹,管宁沧海寄馀生。fàn lí wǔ hú shōu yuǎn jì,guǎn níng cāng hǎi jì yú shēng。
可怜世上风波恶,最有仁贤不敢行。kě lián shì shàng fēng bō è,zuì yǒu rén xián bù gǎn xíng。