古诗词

怨歌行

吕本中

借君手中板,为君歌一辞。jiè jūn shǒu zhōng bǎn,wèi jūn gē yī cí。
辞中宛转君不晓,为君说尽长相思。cí zhōng wǎn zhuǎn jūn bù xiǎo,wèi jūn shuō jǐn zhǎng xiāng sī。
轻霜夜度吴城暖,枫叶芦花秋意晚。qīng shuāng yè dù wú chéng nuǎn,fēng yè lú huā qiū yì wǎn。
万里春随驿使归,十年梦逐佳人远。wàn lǐ chūn suí yì shǐ guī,shí nián mèng zhú jiā rén yuǎn。
当时笑语似儿剧,象床玉手无消息。dāng shí xiào yǔ shì ér jù,xiàng chuáng yù shǒu wú xiāo xī。
古岸风江千里船,咫尺春愁那得怜。gǔ àn fēng jiāng qiān lǐ chuán,zhǐ chǐ chūn chóu nà dé lián。
君不见信陵门下客,侯嬴不用今头白。jūn bù jiàn xìn líng mén xià kè,hóu yíng bù yòng jīn tóu bái。

吕本中

吕本中(1084- 1145),字居仁,世称东莱先生,寿州人,诗人,词人,道学家. 诗属江西派.著有<<春秋集解>>,<<紫微诗话>>,<<东莱先生诗集>> 等. 词不传,今人赵万里<<校辑宋金元人词>> 辑有<<紫微词>>,<<全宋词>> 据之录词二十七首.吕本中诗数量较大,约一千二百七十首。 吕本中的作品>>

猜您喜欢

题晁恭道善境界图

吕本中

畴昔相从三十年,如今休去不逃禅。chóu xī xiāng cóng sān shí nián,rú jīn xiū qù bù táo chán。
知君参见法轮老,始悟苍苍便是天。zhī jūn cān jiàn fǎ lún lǎo,shǐ wù cāng cāng biàn shì tiān。

题晁恭道善境界图

吕本中

境界本来无善恶,人间何处有新图。jìng jiè běn lái wú shàn è,rén jiān hé chù yǒu xīn tú。
欲知个里真消息,腊月寒松永不枯。yù zhī gè lǐ zhēn xiāo xī,là yuè hán sōng yǒng bù kū。

夏日深居二首

吕本中

匆匆车马未言还,因病深居未得闲。cōng cōng chē mǎ wèi yán hái,yīn bìng shēn jū wèi dé xián。
更为故人留一夏,稍移行李过东山。gèng wèi gù rén liú yī xià,shāo yí xíng lǐ guò dōng shān。

夏日深居二首

吕本中

故人多住城东寺,还许相过结净缘。gù rén duō zhù chéng dōng sì,hái xǔ xiāng guò jié jìng yuán。
海寇求降荔子熟,是中风月可忘年。hǎi kòu qiú jiàng lì zi shú,shì zhōng fēng yuè kě wàng nián。

庆尧侍者以诗相赠偶成绝句谢之

吕本中

满城车马杂尘埃,所至如云拨不开。mǎn chéng chē mǎ zá chén āi,suǒ zhì rú yún bō bù kāi。
只有西禅尧侍者,肯冲剧暑送诗来。zhǐ yǒu xī chán yáo shì zhě,kěn chōng jù shǔ sòng shī lái。

渴雨简张仲宗二首

吕本中

强读文书不补饥,只今一饱尚难期。qiáng dú wén shū bù bǔ jī,zhǐ jīn yī bǎo shàng nán qī。
薄云未肯苏禾稼,细雨才堪湿荔枝。báo yún wèi kěn sū hé jià,xì yǔ cái kān shī lì zhī。

渴雨简张仲宗二首

吕本中

雨湿平林松桂香,断云冉冉拂疏篁。yǔ shī píng lín sōng guì xiāng,duàn yún rǎn rǎn fú shū huáng。
江山故自可人意,从此归休策最长。jiāng shān gù zì kě rén yì,cóng cǐ guī xiū cè zuì zhǎng。

听雨

吕本中

日数归期似有期,故园无语说相思。rì shù guī qī shì yǒu qī,gù yuán wú yǔ shuō xiāng sī。
芭蕉叶上三更雨,正是愁人睡觉时。bā jiāo yè shàng sān gèng yǔ,zhèng shì chóu rén shuì jué shí。

末利

吕本中

香如含笑全然胜,韵比酴醾更似高。xiāng rú hán xiào quán rán shèng,yùn bǐ tú mí gèng shì gāo。
所恨海滨出太远,初无名字入风骚。suǒ hèn hǎi bīn chū tài yuǎn,chū wú míng zì rù fēng sāo。

别后寄圭粹中

吕本中

海上相逢两过秋,飘然乘兴亦悠悠。hǎi shàng xiāng féng liǎng guò qiū,piāo rán chéng xīng yì yōu yōu。
送行百里还归去,同是江湖不系舟。sòng xíng bǎi lǐ hái guī qù,tóng shì jiāng hú bù xì zhōu。

哭王元迈

吕本中

纷纷举手争毫末,砥柱当河独不流。fēn fēn jǔ shǒu zhēng háo mò,dǐ zhù dāng hé dú bù liú。
一夕便随波浪没,天涯黄叶更悲秋。yī xī biàn suí bō làng méi,tiān yá huáng yè gèng bēi qiū。

本中欲谋他日复来福唐之东山林少颖请作诗以记因成两绝其一

吕本中

老大驰驱百不宜,敢将筋力蹈危机。lǎo dà chí qū bǎi bù yí,gǎn jiāng jīn lì dǎo wēi jī。
他年更欲眠云住,同过东山尝荔枝。tā nián gèng yù mián yún zhù,tóng guò dōng shān cháng lì zhī。

谢人惠陈家紫

吕本中

烦君惠我陈家紫,万里漂流合得尝。fán jūn huì wǒ chén jiā zǐ,wàn lǐ piāo liú hé dé cháng。
莫道闻名不相识,旧随笾实到吾乡。mò dào wén míng bù xiāng shí,jiù suí biān shí dào wú xiāng。

闲居感旧偶成十绝乘兴有作不复诠次

吕本中

四海交游一信民,后来情分更谁亲。sì hǎi jiāo yóu yī xìn mín,hòu lái qíng fēn gèng shuí qīn。
可怜相伴溪堂老,一去尘寰三十春。kě lián xiāng bàn xī táng lǎo,yī qù chén huán sān shí chūn。

闲居感旧偶成十绝乘兴有作不复诠次

吕本中

一世声名高与关,亦知不合住人间。yī shì shēng míng gāo yǔ guān,yì zhī bù hé zhù rén jiān。
不令整顿乾坤了,虚逐松声半夜还。bù lìng zhěng dùn qián kūn le,xū zhú sōng shēng bàn yè hái。