古诗词

水龙吟·重过旧隐

蔡伸

画桥流水桃溪路,别是壶中佳致。huà qiáo liú shuǐ táo xī lù,bié shì hú zhōng jiā zhì。
南楼夜月,东窗疏雨,金莲共醉。nán lóu yè yuè,dōng chuāng shū yǔ,jīn lián gòng zuì。
人静回廊,并肩携手,玉芝香里。rén jìng huí láng,bìng jiān xié shǒu,yù zhī xiāng lǐ。
念紫箫声断,巫阳梦觉,人何在、花空委。niàn zǐ xiāo shēng duàn,wū yáng mèng jué,rén hé zài huā kōng wěi。
寂寞危栏独倚。jì mò wēi lán dú yǐ。
望仙乡、水云无际。wàng xiān xiāng shuǐ yún wú jì。
芸房花院,重来空锁,苍苔满地。yún fáng huā yuàn,zhòng lái kōng suǒ,cāng tái mǎn dì。
物是人非,小池依旧,彩鸳双戏。wù shì rén fēi,xiǎo chí yī jiù,cǎi yuān shuāng xì。
念当时风月,如今怀抱,有盈襟泪。niàn dāng shí fēng yuè,rú jīn huái bào,yǒu yíng jīn lèi。

蔡伸

蔡伸(1088—1156)字伸道,号友古居士,莆田(今属福建)人,蔡襄孙。政和五年(1115)进士。宣和年间,出知潍州北海县、通判徐州。赵构以康王开大元帅幕府,伸间道谒军门,留置幕府。南渡后,通判真州,除知滁州。秦桧当国,以赵鼎党被罢,主管台州崇道观。绍兴九年(1139),起知徐州,改知德安府。后为浙东安抚司参谋官,提举崇道观。绍兴二十六年卒,年六十九。《宋史翼》有传。伸少有文名,擅书法,得祖襄笔意。工词,与向子諲同官彭城漕属,屡有酬赠。有《友古居士词》一卷。 存词175首。 蔡伸的作品>>

猜您喜欢

虞美人·红尘匹马长安道

蔡伸

红尘匹马长安道。hóng chén pǐ mǎ zhǎng ān dào。
人与花俱老。rén yǔ huā jù lǎo。
缓垂鞭袖过平康。huǎn chuí biān xiù guò píng kāng。
散尽高阳、零落少年场。sàn jǐn gāo yáng líng luò shǎo nián chǎng。
朱弦重理相思调。zhū xián zhòng lǐ xiāng sī diào。
无奈知音少。wú nài zhī yīn shǎo。
十年如梦尽堪伤。shí nián rú mèng jǐn kān shāng。
乐事如今、回首做凄凉。lè shì rú jīn huí shǒu zuò qī liáng。

卜算子

蔡伸

春事付莺花,曾是莺花主。chūn shì fù yīng huā,céng shì yīng huā zhǔ。
醉拍春衫金缕衣,只向花间住。zuì pāi chūn shān jīn lǚ yī,zhǐ xiàng huā jiān zhù。
密意君听取。mì yì jūn tīng qǔ。
莫逐风来去。mò zhú fēng lái qù。
若是真心待于飞,云里千条路。ruò shì zhēn xīn dài yú fēi,yún lǐ qiān tiáo lù。

忆王孙

蔡伸

凉生冰簟怯衣单。liáng shēng bīng diàn qiè yī dān。
明月楼高空画栏。míng yuè lóu gāo kōng huà lán。
满院啼螀人未眠。mǎn yuàn tí jiāng rén wèi mián。
掩重关。yǎn zhòng guān。
乌鹊南飞风露寒。wū què nán fēi fēng lù hán。
123«3456789