古诗词

送陈德邵宫教赴行在二十韵

陆游

相从何必早,白头或如新。xiāng cóng hé bì zǎo,bái tóu huò rú xīn。
登门虽尚疏,数面自成亲。dēng mén suī shàng shū,shù miàn zì chéng qīn。
昨者始见公,凛然须如银。zuó zhě shǐ jiàn gōng,lǐn rán xū rú yín。
败席留煮茗,寒厅无杂宾。bài xí liú zhǔ míng,hán tīng wú zá bīn。
平生事贤意,寸心渴生尘。píng shēng shì xián yì,cùn xīn kě shēng chén。
乐哉得所从,贫病忘吟呻。lè zāi dé suǒ cóng,pín bìng wàng yín shēn。
恭惟大雅姿,信是邦国珍。gōng wéi dà yǎ zī,xìn shì bāng guó zhēn。
广文旧官长,二纪转鸿钧。guǎng wén jiù guān zhǎng,èr jì zhuǎn hóng jūn。
恩仇快报复,祸福出笑颦。ēn chóu kuài bào fù,huò fú chū xiào pín。
同舍事容悦,腰佩玉麒麟。tóng shě shì róng yuè,yāo pèi yù qí lín。
群谀更得志,后来如积薪。qún yú gèng dé zhì,hòu lái rú jī xīn。
于时公淡如,位屈道则伸。yú shí gōng dàn rú,wèi qū dào zé shēn。
法宫亲决事,收召极海滨。fǎ gōng qīn jué shì,shōu zhào jí hǎi bīn。
人才方杂沓,公仕益逡巡。rén cái fāng zá dá,gōng shì yì qūn xún。
欲以贵祝公,公岂慕要津。yù yǐ guì zhù gōng,gōng qǐ mù yào jīn。
欲以穷托公,公岂私贱贫。yù yǐ qióng tuō gōng,gōng qǐ sī jiàn pín。
颇欲述古谊,劝公勿爱身。pǒ yù shù gǔ yì,quàn gōng wù ài shēn。
此又公所存,岂待贱子陈。cǐ yòu gōng suǒ cún,qǐ dài jiàn zi chén。
高帆泊江渚,岁晚风雨频。gāo fān pō jiāng zhǔ,suì wǎn fēng yǔ pín。
愿言添衣裘,寒阴能薄人。yuàn yán tiān yī qiú,hán yīn néng báo rén。
陆游

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。 陆游的作品>>

猜您喜欢

癸丑正月二日二首

陆游

菊丛抽绿满枯荄,绕舍梅花已遍开。jú cóng chōu lǜ mǎn kū gāi,rào shě méi huā yǐ biàn kāi。
须信今春春事早,江乡开岁有奔雷。xū xìn jīn chūn chūn shì zǎo,jiāng xiāng kāi suì yǒu bēn léi。

枕上闻禽声

陆游

屏掩轻寒酒半消,断香残梦两无憀。píng yǎn qīng hán jiǔ bàn xiāo,duàn xiāng cán mèng liǎng wú liáo。
开年春意遽如许,破晓一声婆饼焦。kāi nián chūn yì jù rú xǔ,pò xiǎo yī shēng pó bǐng jiāo。

红梅二首

陆游

苎萝山下越溪女,戏作长安时世妆。zhù luó shān xià yuè xī nǚ,xì zuò zhǎng ān shí shì zhuāng。
白白朱朱虽小异,断知不是百花香。bái bái zhū zhū suī xiǎo yì,duàn zhī bù shì bǎi huā xiāng。

红梅二首

陆游

雪里溪头已占春,小园又试晚妆新。xuě lǐ xī tóu yǐ zhàn chūn,xiǎo yuán yòu shì wǎn zhuāng xīn。
放翁老去风情在,恼得梅花醉似人。fàng wēng lǎo qù fēng qíng zài,nǎo dé méi huā zuì shì rén。

缃梅三首

陆游

疏影横斜事已非,小园日暮锁芳菲。shū yǐng héng xié shì yǐ fēi,xiǎo yuán rì mù suǒ fāng fēi。
素绡应怯东风思,故著重重浅色衣。sù xiāo yīng qiè dōng fēng sī,gù zhù zhòng zhòng qiǎn sè yī。

缃梅三首

陆游

香似海沈黄似酒,不禁风雪最迟开。xiāng shì hǎi shěn huáng shì jiǔ,bù jìn fēng xuě zuì chí kāi。
放翁欲作梅花谱,蜡屐支筇日日来。fàng wēng yù zuò méi huā pǔ,là jī zhī qióng rì rì lái。

缃梅三首

陆游

红梅眼看风吹尽,更有缃梅亦已无。hóng méi yǎn kàn fēng chuī jǐn,gèng yǒu xiāng méi yì yǐ wú。
天与色香天自爱,不教一点上蜂须。tiān yǔ sè xiāng tiān zì ài,bù jiào yī diǎn shàng fēng xū。

醉吟三首

陆游

少日沉迷汗简青,如今毁誉两冥冥。shǎo rì chén mí hàn jiǎn qīng,rú jīn huǐ yù liǎng míng míng。
书生弄笔如何信,只合花前醉不醒。shū shēng nòng bǐ rú hé xìn,zhǐ hé huā qián zuì bù xǐng。

醉吟三首

陆游

驱使难凭赤丁子,传呼底用苍头儿。qū shǐ nán píng chì dīng zi,chuán hū dǐ yòng cāng tóu ér。
世间如梦身如寄,春去花空欲泥谁。shì jiān rú mèng shēn rú jì,chūn qù huā kōng yù ní shuí。

醉吟三首

陆游

牵经引礼人谁听,是古非今世共憎。qiān jīng yǐn lǐ rén shuí tīng,shì gǔ fēi jīn shì gòng zēng。
何似对花倾绿酒,自歌一曲醉腾腾。hé shì duì huā qīng lǜ jiǔ,zì gē yī qū zuì téng téng。

春社四首

陆游

桑眼初开麦正青,勃姑声里雨冥冥。sāng yǎn chū kāi mài zhèng qīng,bó gū shēng lǐ yǔ míng míng。
今朝有喜君知否,到处人家醉不醒。jīn cháo yǒu xǐ jūn zhī fǒu,dào chù rén jiā zuì bù xǐng。

春社四首

陆游

社肉如林社酒浓,乡邻罗拜祝年丰。shè ròu rú lín shè jiǔ nóng,xiāng lín luó bài zhù nián fēng。
太平气象吾能说,尽在鼕鼕社鼓中。tài píng qì xiàng wú néng shuō,jǐn zài dōng dōng shè gǔ zhōng。

春社四首

陆游

柴门西畔枕陂塘,社雨新添一尺强。chái mén xī pàn zhěn bēi táng,shè yǔ xīn tiān yī chǐ qiáng。
台省诸公方衮衮,故应分喜到耕桑。tái shěng zhū gōng fāng gǔn gǔn,gù yīng fēn xǐ dào gēng sāng。

春社四首

陆游

太平处处是优场,社日儿童喜欲狂。tài píng chù chù shì yōu chǎng,shè rì ér tóng xǐ yù kuáng。
且看参军唤苍鹘,京都新禁舞斋郎。qiě kàn cān jūn huàn cāng gǔ,jīng dōu xīn jìn wǔ zhāi láng。

山园遣兴

陆游

输逋告籴走比邻,恤患分灾累故人。shū bū gào dí zǒu bǐ lín,xù huàn fēn zāi lèi gù rén。
安得此身无一事,林中数笋过残春。ān dé cǐ shēn wú yī shì,lín zhōng shù sǔn guò cán chūn。