古诗词

送陈德邵宫教赴行在二十韵

陆游

相从何必早,白头或如新。xiāng cóng hé bì zǎo,bái tóu huò rú xīn。
登门虽尚疏,数面自成亲。dēng mén suī shàng shū,shù miàn zì chéng qīn。
昨者始见公,凛然须如银。zuó zhě shǐ jiàn gōng,lǐn rán xū rú yín。
败席留煮茗,寒厅无杂宾。bài xí liú zhǔ míng,hán tīng wú zá bīn。
平生事贤意,寸心渴生尘。píng shēng shì xián yì,cùn xīn kě shēng chén。
乐哉得所从,贫病忘吟呻。lè zāi dé suǒ cóng,pín bìng wàng yín shēn。
恭惟大雅姿,信是邦国珍。gōng wéi dà yǎ zī,xìn shì bāng guó zhēn。
广文旧官长,二纪转鸿钧。guǎng wén jiù guān zhǎng,èr jì zhuǎn hóng jūn。
恩仇快报复,祸福出笑颦。ēn chóu kuài bào fù,huò fú chū xiào pín。
同舍事容悦,腰佩玉麒麟。tóng shě shì róng yuè,yāo pèi yù qí lín。
群谀更得志,后来如积薪。qún yú gèng dé zhì,hòu lái rú jī xīn。
于时公淡如,位屈道则伸。yú shí gōng dàn rú,wèi qū dào zé shēn。
法宫亲决事,收召极海滨。fǎ gōng qīn jué shì,shōu zhào jí hǎi bīn。
人才方杂沓,公仕益逡巡。rén cái fāng zá dá,gōng shì yì qūn xún。
欲以贵祝公,公岂慕要津。yù yǐ guì zhù gōng,gōng qǐ mù yào jīn。
欲以穷托公,公岂私贱贫。yù yǐ qióng tuō gōng,gōng qǐ sī jiàn pín。
颇欲述古谊,劝公勿爱身。pǒ yù shù gǔ yì,quàn gōng wù ài shēn。
此又公所存,岂待贱子陈。cǐ yòu gōng suǒ cún,qǐ dài jiàn zi chén。
高帆泊江渚,岁晚风雨频。gāo fān pō jiāng zhǔ,suì wǎn fēng yǔ pín。
愿言添衣裘,寒阴能薄人。yuàn yán tiān yī qiú,hán yīn néng báo rén。
陆游

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。 陆游的作品>>

猜您喜欢

一壶歌五首

陆游

长安市上醉春风,乱插繁花满帽红。zhǎng ān shì shàng zuì chūn fēng,luàn chā fán huā mǎn mào hóng。
看尽人间兴废事,不曾富贵不曾穷。kàn jǐn rén jiān xīng fèi shì,bù céng fù guì bù céng qióng。

太古

陆游

太古安知虙与尧,茹毛饮血自消摇。tài gǔ ān zhī fú yǔ yáo,rú máo yǐn xuè zì xiāo yáo。
不须追咎为书契,初结绳时俗已浇。bù xū zhuī jiù wèi shū qì,chū jié shéng shí sú yǐ jiāo。

春初骤暄一夕梅尽开明日大风花落成积戏作三首

陆游

暖逼梅花烂漫开,飘零便恐付苍苔。nuǎn bī méi huā làn màn kāi,piāo líng biàn kǒng fù cāng tái。
更堪连夜风如许,似妒愁人把一杯。gèng kān lián yè fēng rú xǔ,shì dù chóu rén bǎ yī bēi。

春初骤暄一夕梅尽开明日大风花落成积戏作三首

陆游

残梅零落不禁吹,真是无花空折枝。cán méi líng luò bù jìn chuī,zhēn shì wú huā kōng zhé zhī。
堪笑老人风味减,三年不作送梅诗。kān xiào lǎo rén fēng wèi jiǎn,sān nián bù zuò sòng méi shī。

春初骤暄一夕梅尽开明日大风花落成积戏作三首

陆游

年年烂醉万梅中,吸酒如鲸到手空。nián nián làn zuì wàn méi zhōng,xī jiǔ rú jīng dào shǒu kōng。
花欲过时常惜别,今年此别更匆匆。huā yù guò shí cháng xī bié,jīn nián cǐ bié gèng cōng cōng。

读老子传

陆游

巍巍阙里与天崇,礼乐诗书万世宗。wēi wēi quē lǐ yǔ tiān chóng,lǐ lè shī shū wàn shì zōng。
但说周公曾入梦,宁于老氏叹犹龙。dàn shuō zhōu gōng céng rù mèng,níng yú lǎo shì tàn yóu lóng。

夜雨思栝苍游

陆游

道心退惰如风鹢,世念坚强似火牛。dào xīn tuì duò rú fēng yì,shì niàn jiān qiáng shì huǒ niú。
安得短篷湖海去,夜深听雨琵琶洲。ān dé duǎn péng hú hǎi qù,yè shēn tīng yǔ pí pá zhōu。

怀旧六首

陆游

鹤鸣山下竹连云,凤集城边柳映门。hè míng shān xià zhú lián yún,fèng jí chéng biān liǔ yìng mén。
当日不知为客乐,如今回首却消魂。dāng rì bù zhī wèi kè lè,rú jīn huí shǒu què xiāo hún。

怀旧六首

陆游

骏骡西过雨漫天,千里江山在眼边。jùn luó xī guò yǔ màn tiān,qiān lǐ jiāng shān zài yǎn biān。
二十四年如昨梦,凭谁问讯带枷仙。èr shí sì nián rú zuó mèng,píng shuí wèn xùn dài jiā xiān。

怀旧六首

陆游

狼烟不举羽书稀,幕府相从日打围。láng yān bù jǔ yǔ shū xī,mù fǔ xiāng cóng rì dǎ wéi。
最忆定军山下路,乱飘红叶满戎衣。zuì yì dìng jūn shān xià lù,luàn piāo hóng yè mǎn róng yī。

怀旧六首

陆游

翠崖红栈郁参差,小益初程景最奇。cuì yá hóng zhàn yù cān chà,xiǎo yì chū chéng jǐng zuì qí。
谁向豪端收拾得,李将军画少陵诗。shuí xiàng háo duān shōu shí dé,lǐ jiāng jūn huà shǎo líng shī。

怀旧六首

陆游

回龙寺壁看维摩,最得曹吴笔意多。huí lóng sì bì kàn wéi mó,zuì dé cáo wú bǐ yì duō。
风雨尘埃昏欲尽,何人更着手摩挲。fēng yǔ chén āi hūn yù jǐn,hé rén gèng zhe shǒu mó sā。

怀旧六首

陆游

嶓冢山头是汉源,故祠寂寞掩朱门。bō zhǒng shān tóu shì hàn yuán,gù cí jì mò yǎn zhū mén。
击鲜藉草无穷乐,送老那知江上村。jī xiān jí cǎo wú qióng lè,sòng lǎo nà zhī jiāng shàng cūn。

入城舟中作

陆游

棹边蘸岸挼蓝水,篷外横空破墨山。zhào biān zhàn àn ruá lán shuǐ,péng wài héng kōng pò mò shān。
更着滩头一行鹭,此身真在画图间。gèng zhe tān tóu yī xíng lù,cǐ shēn zhēn zài huà tú jiān。

读杜诗

陆游

千载诗亡不复删,少陵谈笑即追还。qiān zài shī wáng bù fù shān,shǎo líng tán xiào jí zhuī hái。
常憎晚辈言诗史,清庙生民伯仲间。cháng zēng wǎn bèi yán shī shǐ,qīng miào shēng mín bó zhòng jiān。