古诗词

送陈德邵宫教赴行在二十韵

陆游

相从何必早,白头或如新。xiāng cóng hé bì zǎo,bái tóu huò rú xīn。
登门虽尚疏,数面自成亲。dēng mén suī shàng shū,shù miàn zì chéng qīn。
昨者始见公,凛然须如银。zuó zhě shǐ jiàn gōng,lǐn rán xū rú yín。
败席留煮茗,寒厅无杂宾。bài xí liú zhǔ míng,hán tīng wú zá bīn。
平生事贤意,寸心渴生尘。píng shēng shì xián yì,cùn xīn kě shēng chén。
乐哉得所从,贫病忘吟呻。lè zāi dé suǒ cóng,pín bìng wàng yín shēn。
恭惟大雅姿,信是邦国珍。gōng wéi dà yǎ zī,xìn shì bāng guó zhēn。
广文旧官长,二纪转鸿钧。guǎng wén jiù guān zhǎng,èr jì zhuǎn hóng jūn。
恩仇快报复,祸福出笑颦。ēn chóu kuài bào fù,huò fú chū xiào pín。
同舍事容悦,腰佩玉麒麟。tóng shě shì róng yuè,yāo pèi yù qí lín。
群谀更得志,后来如积薪。qún yú gèng dé zhì,hòu lái rú jī xīn。
于时公淡如,位屈道则伸。yú shí gōng dàn rú,wèi qū dào zé shēn。
法宫亲决事,收召极海滨。fǎ gōng qīn jué shì,shōu zhào jí hǎi bīn。
人才方杂沓,公仕益逡巡。rén cái fāng zá dá,gōng shì yì qūn xún。
欲以贵祝公,公岂慕要津。yù yǐ guì zhù gōng,gōng qǐ mù yào jīn。
欲以穷托公,公岂私贱贫。yù yǐ qióng tuō gōng,gōng qǐ sī jiàn pín。
颇欲述古谊,劝公勿爱身。pǒ yù shù gǔ yì,quàn gōng wù ài shēn。
此又公所存,岂待贱子陈。cǐ yòu gōng suǒ cún,qǐ dài jiàn zi chén。
高帆泊江渚,岁晚风雨频。gāo fān pō jiāng zhǔ,suì wǎn fēng yǔ pín。
愿言添衣裘,寒阴能薄人。yuàn yán tiān yī qiú,hán yīn néng báo rén。
陆游

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。 陆游的作品>>

猜您喜欢

春日绝句八首

陆游

二十四番花有信,一百七日食犹寒。èr shí sì fān huā yǒu xìn,yī bǎi qī rì shí yóu hán。
眼中不是无春色,叹息衰翁自鲜欢。yǎn zhōng bù shì wú chūn sè,tàn xī shuāi wēng zì xiān huān。

春日绝句八首

陆游

门前唤担买芳菲,白发犹堪插一枝。mén qián huàn dān mǎi fāng fēi,bái fā yóu kān chā yī zhī。
旧厌蛙声今喜听,墙阴特地作盆池。jiù yàn wā shēng jīn xǐ tīng,qiáng yīn tè dì zuò pén chí。

春日绝句八首

陆游

故园蛱蝶最多种,百草长时花乱开。gù yuán jiá dié zuì duō zhǒng,bǎi cǎo zhǎng shí huā luàn kāi。
穷巷春风元不到,一双谁遣过墙来。qióng xiàng chūn fēng yuán bù dào,yī shuāng shuí qiǎn guò qiáng lái。

春日绝句八首

陆游

桃李吹成九陌尘,客中又过一年春。táo lǐ chuī chéng jiǔ mò chén,kè zhōng yòu guò yī nián chūn。
馀寒漠漠城南路,只见秋千不见人。yú hán mò mò chéng nán lù,zhǐ jiàn qiū qiān bù jiàn rén。

春日绝句八首

陆游

便恐东皇促驾回,小轩无事且衔杯。biàn kǒng dōng huáng cù jià huí,xiǎo xuān wú shì qiě xián bēi。
不知何处桃花落,一片飞从屋角来。bù zhī hé chù táo huā luò,yī piàn fēi cóng wū jiǎo lái。

春日绝句八首

陆游

介亭南畔排衙石,剥藓剜苔觅旧题。jiè tíng nán pàn pái yá shí,bō xiǎn wān tái mì jiù tí。
读罢南丰数行字,满山烟雨共凄迷。dú bà nán fēng shù xíng zì,mǎn shān yān yǔ gòng qī mí。

春日绝句八首

陆游

杨家园里醉残春,醉倩傍人拾堕巾。yáng jiā yuán lǐ zuì cán chūn,zuì qiàn bàng rén shí duò jīn。
红紫飘零不须叹,东君渠自是行人。hóng zǐ piāo líng bù xū tàn,dōng jūn qú zì shì xíng rén。

戏咏落花

陆游

终年栽接待新春,一日随风委路尘。zhōng nián zāi jiē dài xīn chūn,yī rì suí fēng wěi lù chén。
愁杀主翁渠不管,争如只作看花人。chóu shā zhǔ wēng qú bù guǎn,zhēng rú zhǐ zuò kàn huā rén。

湖中微雨戏作

陆游

搓罢青梅指爪香,一杯聊复答年光。cuō bà qīng méi zhǐ zhǎo xiāng,yī bēi liáo fù dá nián guāng。
莫言老子无人顾,犹得西施作淡妆。mò yán lǎo zi wú rén gù,yóu dé xī shī zuò dàn zhuāng。

天竺晓行二首

陆游

三茆听彻五更钟,二竺穿穷九里松。sān máo tīng chè wǔ gèng zhōng,èr zhú chuān qióng jiǔ lǐ sōng。
无复官楼沽酒美,但烦湖水照衰容。wú fù guān lóu gū jiǔ měi,dàn fán hú shuǐ zhào shuāi róng。

天竺晓行二首

陆游

笋舆咿轧水云间,惭愧忙身得暂闲。sǔn yú yī yà shuǐ yún jiān,cán kuì máng shēn dé zàn xián。
堪笑风中一黄叶,知看天外几青山。kān xiào fēng zhōng yī huáng yè,zhī kàn tiān wài jǐ qīng shān。

初见石榴花

陆游

吴中四月尚馀寒,细雨霏霏怯倚阑。wú zhōng sì yuè shàng yú hán,xì yǔ fēi fēi qiè yǐ lán。
老子真成兴不浅,榴花折得一枝看。lǎo zi zhēn chéng xīng bù qiǎn,liú huā zhé dé yī zhī kàn。

梦游三首

陆游

太华峰头秋气新,醉临绝壁岸纶巾。tài huá fēng tóu qiū qì xīn,zuì lín jué bì àn lún jīn。
世间万事惟堪笑,禹迹茫茫九片尘。shì jiān wàn shì wéi kān xiào,yǔ jì máng máng jiǔ piàn chén。

梦游三首

陆游

九秋风露洗头盆,万里云烟腰带鞓。jiǔ qiū fēng lù xǐ tóu pén,wàn lǐ yún yān yāo dài tīng。
小瓮松醪知已熟,与君烂醉不须醒。xiǎo wèng sōng láo zhī yǐ shú,yǔ jūn làn zuì bù xū xǐng。

梦游三首

陆游

客途幽梦苦凄凄,满眼山川意却迷。kè tú yōu mèng kǔ qī qī,mǎn yǎn shān chuān yì què mí。
条华朝驱云外骑,河潼夜听月中鸡。tiáo huá cháo qū yún wài qí,hé tóng yè tīng yuè zhōng jī。