古诗词

送汤岐公镇会稽

陆游

吴越东西州,浙江限其中。wú yuè dōng xī zhōu,zhè jiāng xiàn qí zhōng。
黄旗高十丈,大舟凌虚空。huáng qí gāo shí zhàng,dà zhōu líng xū kōng。
都人送留守,郡吏迎相公。dōu rén sòng liú shǒu,jùn lì yíng xiāng gōng。
江心波涛壮,帐下鼓角雄。jiāng xīn bō tāo zhuàng,zhàng xià gǔ jiǎo xióng。
乐哉公何憾,廷论则未同。lè zāi gōng hé hàn,tíng lùn zé wèi tóng。
永怀前年秋,群胡方啸凶。yǒng huái qián nián qiū,qún hú fāng xiào xiōng。
闾左发蓟北,戈船满山东。lǘ zuǒ fā jì běi,gē chuán mǎn shān dōng。
旧盟顾未解,谁敢婴其锋。jiù méng gù wèi jiě,shuí gǎn yīng qí fēng。
公时立殿上,措置极雍容。gōng shí lì diàn shàng,cuò zhì jí yōng róng。
南荒窜骄将,京口起元戎。nán huāng cuàn jiāo jiāng,jīng kǒu qǐ yuán róng。
旧勋与宿贵,屏气听指踪。jiù xūn yǔ sù guì,píng qì tīng zhǐ zōng。
规模一朝定,强虏终归穷。guī mó yī cháo dìng,qiáng lǔ zhōng guī qióng。
当时谓易耳,未见回天功。dāng shí wèi yì ěr,wèi jiàn huí tiān gōng。
及今始大服,咨嗟到儿童。jí jīn shǐ dà fú,zī jiē dào ér tóng。
天心佑社稷,主圣肖祖宗。tiān xīn yòu shè jì,zhǔ shèng xiào zǔ zōng。
旌节早来朝,笑谈折遐冲。jīng jié zǎo lái cháo,xiào tán zhé xiá chōng。
陆游

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。 陆游的作品>>

猜您喜欢

龟堂自咏二首

陆游

龟堂一老翁,短褐立秋风。guī táng yī lǎo wēng,duǎn hè lì qiū fēng。
时过同篱菊,身衰似井桐。shí guò tóng lí jú,shēn shuāi shì jǐng tóng。
新霜万瓦白,朝日数棂红。xīn shuāng wàn wǎ bái,cháo rì shù líng hóng。
且复寻书卷,悠然度岁穷。qiě fù xún shū juǎn,yōu rán dù suì qióng。

龟堂自咏二首

陆游

采藤持织履,剥楮治为冠。cǎi téng chí zhī lǚ,bō chǔ zhì wèi guān。
看剑心空壮,骑驴骨本寒。kàn jiàn xīn kōng zhuàng,qí lǘ gǔ běn hán。
病多辞酒伴,老甚解祠官。bìng duō cí jiǔ bàn,lǎo shén jiě cí guān。
赖有扁舟在,秋涛万里宽。lài yǒu biǎn zhōu zài,qiū tāo wàn lǐ kuān。

嘲畜猫

陆游

甚矣翻盆暴,嗟君睡得成。shén yǐ fān pén bào,jiē jūn shuì dé chéng。
但思鱼餍足,不顾鼠纵横。dàn sī yú yàn zú,bù gù shǔ zòng héng。
欲骋衔蝉快,先怜上树轻。yù chěng xián chán kuài,xiān lián shàng shù qīng。
朐山在何许,此族最知名。qú shān zài hé xǔ,cǐ zú zuì zhī míng。

过邻家

陆游

扶杖过吾邻,相夸自在身。fú zhàng guò wú lín,xiāng kuā zì zài shēn。
年丰称贷少,酒贱往来频。nián fēng chēng dài shǎo,jiǔ jiàn wǎng lái pín。
群散鸡归栅,声喧雀噪囷。qún sàn jī guī zhà,shēng xuān què zào qūn。
丁宁语儿子,切勿厌沉沦。dīng níng yǔ ér zi,qiè wù yàn chén lún。

舍北野望四首

陆游

短景妨游兴,长歌慰作劳。duǎn jǐng fáng yóu xīng,zhǎng gē wèi zuò láo。
叶凋西埭近,水落北桥高。yè diāo xī dài jìn,shuǐ luò běi qiáo gāo。
病每随时剧,衰难与世鏖。bìng měi suí shí jù,shuāi nán yǔ shì áo。
旗亭新酿美,万事一秋毫。qí tíng xīn niàng měi,wàn shì yī qiū háo。

舍北野望四首

陆游

断垄围蔬圃,枯桑系钓查。duàn lǒng wéi shū pǔ,kū sāng xì diào chá。
经行桥独木,伫立路三叉。jīng xíng qiáo dú mù,zhù lì lù sān chā。
野卉栖孤蝶,平川起乱鸦。yě huì qī gū dié,píng chuān qǐ luàn yā。
支筇无定处,兴尽即还家。zhī qióng wú dìng chù,xīng jǐn jí hái jiā。

舍北野望四首

陆游

溪彴通西崦,山蹊缭北村。xī zhuó tōng xī yān,shān qī liáo běi cūn。
残霞明水面,落叶拥篱根。cán xiá míng shuǐ miàn,luò yè yōng lí gēn。
野父编龙具,樵儿习兔园。yě fù biān lóng jù,qiáo ér xí tù yuán。
吾今井蛙耳,敢复慕鹏鲲。wú jīn jǐng wā ěr,gǎn fù mù péng kūn。

舍北野望四首

陆游

早岁遭逢异,中年促召频。zǎo suì zāo féng yì,zhōng nián cù zhào pín。
驰驱犹许国,卧起已须人。chí qū yóu xǔ guó,wò qǐ yǐ xū rén。
药石三秋病,风波万里身。yào shí sān qiū bìng,fēng bō wàn lǐ shēn。
篱门残照里,惨淡易伤神。lí mén cán zhào lǐ,cǎn dàn yì shāng shén。

作雪二首

陆游

雪云寒不动,林鸟噤无声。xuě yún hán bù dòng,lín niǎo jìn wú shēng。
病起衰何剧,囊空醉不成。bìng qǐ shuāi hé jù,náng kōng zuì bù chéng。
中原乱方作,弱虏运将平。zhōng yuán luàn fāng zuò,ruò lǔ yùn jiāng píng。
台省多贤俊,常谈愧老生。tái shěng duō xián jùn,cháng tán kuì lǎo shēng。

作雪二首

陆游

荒村雪欲作,耄叟病无聊。huāng cūn xuě yù zuò,mào sǒu bìng wú liáo。
树暝乌鸢集,茆深雉兔骄。shù míng wū yuān jí,máo shēn zhì tù jiāo。
溪滩观趁渡,岭路数归樵。xī tān guān chèn dù,lǐng lù shù guī qiáo。
即死无它憾,终身负圣朝。jí sǐ wú tā hàn,zhōng shēn fù shèng cháo。

老境二首

陆游

白发短欲尽,人嗤心尚孩。bái fā duǎn yù jǐn,rén chī xīn shàng hái。
埋盆池潋滟,累瓦塔崔嵬。mái pén chí liàn yàn,lèi wǎ tǎ cuī wéi。
软饭三舂米,醇醪九酝醅。ruǎn fàn sān chōng mǐ,chún láo jiǔ yùn pēi。
忽然拈笔起,记着早梅开。hū rán niān bǐ qǐ,jì zhe zǎo méi kāi。

老境二首

陆游

今日霜殊重,衰翁老可怜。jīn rì shuāng shū zhòng,shuāi wēng lǎo kě lián。
朝晡两炊火,覆藉一床毡。cháo bū liǎng chuī huǒ,fù jí yī chuáng zhān。
人客容称疾,儿童不搅眠。rén kè róng chēng jí,ér tóng bù jiǎo mián。
云开见残日,更爱小窗妍。yún kāi jiàn cán rì,gèng ài xiǎo chuāng yán。

六经示儿子

陆游

六经如日月,万世固长悬。liù jīng rú rì yuè,wàn shì gù zhǎng xuán。
学不趋卑近,人谁非圣贤。xué bù qū bēi jìn,rén shuí fēi shèng xián。
马能龙作友,蜹乃瓮为天。mǎ néng lóng zuò yǒu,ruì nǎi wèng wèi tiān。
我老空追悔,儿无弃壮年。wǒ lǎo kōng zhuī huǐ,ér wú qì zhuàng nián。

己未新岁

陆游

饯岁愁虽剧,迎年喜亦深。jiàn suì chóu suī jù,yíng nián xǐ yì shēn。
桃符带草写,椒酒过花斟。táo fú dài cǎo xiě,jiāo jiǔ guò huā zhēn。
车马久无迹,儿孙聊慰心。chē mǎ jiǔ wú jì,ér sūn liáo wèi xīn。
更欣春意早,处处有鸣禽。gèng xīn chūn yì zǎo,chù chù yǒu míng qín。

戏作贫诗二首

陆游

垂老贫弥甚,虚教遇太平。chuí lǎo pín mí shén,xū jiào yù tài píng。
灶闲无马穴,釜冷有鱼生。zào xián wú mǎ xué,fǔ lěng yǒu yú shēng。
妾病常停织,儿饥屡辍耕。qiè bìng cháng tíng zhī,ér jī lǚ chuò gēng。
痴顽惟此老,未废浩歌声。chī wán wéi cǐ lǎo,wèi fèi hào gē shēng。