品读经典 · 传承文明

游大智寺

陆游

脱发纷满梳,衰颜不堪照。tuō fā fēn mǎn shū,shuāi yán bù kān zhào。 百年忽已半,去日如过烧。bǎi nián hū yǐ bàn,qù rì rú guò shāo。 平生功名心,上马无燕赵。píng shēng gōng míng xīn,shàng mǎ wú yàn zhào。 尔来阅世故,万事惊错料。ěr lái yuè shì gù,wàn shì jīng cuò liào。 岂无旧朋俦,联翩半廊庙。qǐ wú jiù péng chóu,lián piān bàn láng miào。 谁能伴此老,溯峡听猿叫。shuí néng bàn cǐ lǎo,sù xiá tīng yuán jiào。 锦城得数公,意气如再少。jǐn chéng dé shù gōng,yì qì rú zài shǎo。 偷闲访野寺,系马追一笑。tōu xián fǎng yě sì,xì mǎ zhuī yī xiào。 新糟厌玉狸,畏酒亦复釂。xīn zāo yàn yù lí,wèi jiǔ yì fù jiào。 古殿鼪鼯豪,坏壁冠佩肖。gǔ diàn shēng wú háo,huài bì guān pèi xiào。 摩挲宋公诗,句法叹高妙。mó sā sòng gōng shī,jù fǎ tàn gāo miào。 正如霓裳曲,零落得遗调。zhèng rú ní shang qū,líng luò dé yí diào。 归途缭长堤,掠面霜气峭。guī tú liáo zhǎng dī,lüè miàn shuāng qì qiào。 佳游不可忘,落笔君勿诮。jiā yóu bù kě wàng,luò bǐ jūn wù qiào。
陆游

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。 陆游的作品>>

猜您喜欢

蔬园杂咏五首菘

陆游

陆生昼卧腹便便,叹息何时食万钱。lù shēng zhòu wò fù biàn biàn,tàn xī hé shí shí wàn qián。 莫诮蹲鸱少风味,赖渠撑拄过凶年。mò qiào dūn chī shǎo fēng wèi,lài qú chēng zhǔ guò xiōng nián。

雪夜二首

陆游

书卷纷纷杂药囊,拥衾时炷海南香。shū juǎn fēn fēn zá yào náng,yōng qīn shí zhù hǎi nán xiāng。 衰迟自笑壮心在,喜听北风吹雪床。shuāi chí zì xiào zhuàng xīn zài,xǐ tīng běi fēng chuī xuě chuáng。

雪夜二首

陆游

村路雪泥人断行,佛灯一点绛纱明。cūn lù xuě ní rén duàn xíng,fú dēng yī diǎn jiàng shā míng。 山前栖鹤归何晚,磔磔风传劲翮声。shān qián qī hè guī hé wǎn,zhé zhé fēng chuán jìn hé shēng。

雪后寻梅偶得绝句十首

陆游

雪晴萧散曳筇枝,小坞寻梅正及时。xuě qíng xiāo sàn yè qióng zhī,xiǎo wù xún méi zhèng jí shí。 临水登山一年恨,十分说似要渠知。lín shuǐ dēng shān yī nián hèn,shí fēn shuō shì yào qú zhī。

雪后寻梅偶得绝句十首

陆游

青帝宫中第一妃,宝香熏彻素绡衣。qīng dì gōng zhōng dì yī fēi,bǎo xiāng xūn chè sù xiāo yī。 定知谪堕不容久,万斛玉尘来聘归。dìng zhī zhé duò bù róng jiǔ,wàn hú yù chén lái pìn guī。

雪后寻梅偶得绝句十首

陆游

银烛檀槽醉海棠,老来非复锦城狂。yín zhú tán cáo zuì hǎi táng,lǎo lái fēi fù jǐn chéng kuáng。 疏梅对影太清淡,为拂焦桐弹履霜。shū méi duì yǐng tài qīng dàn,wèi fú jiāo tóng dàn lǚ shuāng。

雪后寻梅偶得绝句十首

陆游

雪里芬芳亦偶然,世人便谓占春前。xuě lǐ fēn fāng yì ǒu rán,shì rén biàn wèi zhàn chūn qián。 饱知桃李俗到骨,何至与渠争著鞭。bǎo zhī táo lǐ sú dào gǔ,hé zhì yǔ qú zhēng zhù biān。

雪后寻梅偶得绝句十首

陆游

双鹊飞来噪午晴,一枝梅影向窗横。shuāng què fēi lái zào wǔ qíng,yī zhī méi yǐng xiàng chuāng héng。 幽人宿醉闲攲枕,不待闻香已解酲。yōu rén sù zuì xián qī zhěn,bù dài wén xiāng yǐ jiě chéng。

雪后寻梅偶得绝句十首

陆游

竹篱曲曲水边村,月澹霜清欲断魂。zhú lí qū qū shuǐ biān cūn,yuè dàn shuāng qīng yù duàn hún。 商略前身是飞燕,玉肌无粟立黄昏。shāng lüè qián shēn shì fēi yàn,yù jī wú sù lì huáng hūn。

雪后寻梅偶得绝句十首

陆游

相逢未易可疏亲,不是登墙宋玉邻。xiāng féng wèi yì kě shū qīn,bù shì dēng qiáng sòng yù lín。 林下风标许谁比,直须江左谢夫人。lín xià fēng biāo xǔ shuí bǐ,zhí xū jiāng zuǒ xiè fū rén。

雪后寻梅偶得绝句十首

陆游

春近山中日渐长,重重云崦閟幽香。chūn jìn shān zhōng rì jiàn zhǎng,zhòng zhòng yún yān bì yōu xiāng。 神仙不饮尘凡酒,素面看人醉后狂。shén xiān bù yǐn chén fán jiǔ,sù miàn kàn rén zuì hòu kuáng。

雪后寻梅偶得绝句十首

陆游

蕊殿仙姝下界游,偶来税驾剡溪头。ruǐ diàn xiān shū xià jiè yóu,ǒu lái shuì jià shàn xī tóu。 君看月里横枝影,尽是苍龙与翠虬。jūn kàn yuè lǐ héng zhī yǐng,jǐn shì cāng lóng yǔ cuì qiú。

雪后寻梅偶得绝句十首

陆游

清霜夜夜奈寒何,赖是知心有素娥。qīng shuāng yè yè nài hán hé,lài shì zhī xīn yǒu sù é。 枉道疏枝不禁笑,主人欢意自无多。wǎng dào shū zhī bù jìn xiào,zhǔ rén huān yì zì wú duō。

梦中作

陆游

路平沙软净无泥,香草丰茸没马蹄。lù píng shā ruǎn jìng wú ní,xiāng cǎo fēng rōng méi mǎ tí。 捣纸声中春日晚,恍然重到浣花溪。dǎo zhǐ shēng zhōng chūn rì wǎn,huǎng rán zhòng dào huàn huā xī。

晨起南窗晴日可爱戏作一绝

陆游

萧散山林一幅巾,天公乞与自由身。xiāo sàn shān lín yī fú jīn,tiān gōng qǐ yǔ zì yóu shēn。 茅檐不似宫塼暖,日满南窗也可人。máo yán bù shì gōng zhuān nuǎn,rì mǎn nán chuāng yě kě rén。