品读经典 · 传承文明

游大智寺

陆游

脱发纷满梳,衰颜不堪照。tuō fā fēn mǎn shū,shuāi yán bù kān zhào。 百年忽已半,去日如过烧。bǎi nián hū yǐ bàn,qù rì rú guò shāo。 平生功名心,上马无燕赵。píng shēng gōng míng xīn,shàng mǎ wú yàn zhào。 尔来阅世故,万事惊错料。ěr lái yuè shì gù,wàn shì jīng cuò liào。 岂无旧朋俦,联翩半廊庙。qǐ wú jiù péng chóu,lián piān bàn láng miào。 谁能伴此老,溯峡听猿叫。shuí néng bàn cǐ lǎo,sù xiá tīng yuán jiào。 锦城得数公,意气如再少。jǐn chéng dé shù gōng,yì qì rú zài shǎo。 偷闲访野寺,系马追一笑。tōu xián fǎng yě sì,xì mǎ zhuī yī xiào。 新糟厌玉狸,畏酒亦复釂。xīn zāo yàn yù lí,wèi jiǔ yì fù jiào。 古殿鼪鼯豪,坏壁冠佩肖。gǔ diàn shēng wú háo,huài bì guān pèi xiào。 摩挲宋公诗,句法叹高妙。mó sā sòng gōng shī,jù fǎ tàn gāo miào。 正如霓裳曲,零落得遗调。zhèng rú ní shang qū,líng luò dé yí diào。 归途缭长堤,掠面霜气峭。guī tú liáo zhǎng dī,lüè miàn shuāng qì qiào。 佳游不可忘,落笔君勿诮。jiā yóu bù kě wàng,luò bǐ jūn wù qiào。
陆游

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。 陆游的作品>>

猜您喜欢

窗前作小土山蓺兰及玉簪最后得香百合并种之戏作

陆游

方兰移取遍中林,馀地何妨种玉簪。fāng lán yí qǔ biàn zhōng lín,yú dì hé fáng zhǒng yù zān。 更乞两丛香百合,老翁七十尚童心。gèng qǐ liǎng cóng xiāng bǎi hé,lǎo wēng qī shí shàng tóng xīn。

泛舟观桃花五首

陆游

花泾二月桃花发,霞照波心锦裹山。huā jīng èr yuè táo huā fā,xiá zhào bō xīn jǐn guǒ shān。 说与东风直须惜,莫吹一片落人间。shuō yǔ dōng fēng zhí xū xī,mò chuī yī piàn luò rén jiān。

泛舟观桃花五首

陆游

桃源只在镜湖中,影落清波十里红。táo yuán zhǐ zài jìng hú zhōng,yǐng luò qīng bō shí lǐ hóng。 自别西川海棠后,初将烂醉答春风。zì bié xī chuān hǎi táng hòu,chū jiāng làn zuì dá chūn fēng。

泛舟观桃花五首

陆游

种桃亦解比封君,世故纷纷寂不闻。zhǒng táo yì jiě bǐ fēng jūn,shì gù fēn fēn jì bù wén。 九转金丹应已熟,全家仙去隐红云。jiǔ zhuǎn jīn dān yīng yǐ shú,quán jiā xiān qù yǐn hóng yún。

泛舟观桃花五首

陆游

湖南小山花更多,不醉将如春色何。hú nán xiǎo shān huā gèng duō,bù zuì jiāng rú chūn sè hé。 钓得鲜鳞堪斫脍,任教微雨湿渔蓑。diào dé xiān lín kān zhuó kuài,rèn jiào wēi yǔ shī yú suō。

泛舟观桃花五首

陆游

邻曲一生花里活,村翁疑是古遗民。lín qū yī shēng huā lǐ huó,cūn wēng yí shì gǔ yí mín。 初来自被春留住,枉道当时为避秦。chū lái zì bèi chūn liú zhù,wǎng dào dāng shí wèi bì qín。

上巳小饮追忆乾道中尝以是日病酒留三泉江月亭悽然有感

陆游

零落残花一两枝,绿阴庭院燕差池。líng luò cán huā yī liǎng zhī,lǜ yīn tíng yuàn yàn chà chí。 隔墙笑语秋千散,惆怅三泉驿里时。gé qiáng xiào yǔ qiū qiān sàn,chóu chàng sān quán yì lǐ shí。

欲出遇雨

陆游

东风吹雨恼游人,满路新泥换细尘。dōng fēng chuī yǔ nǎo yóu rén,mǎn lù xīn ní huàn xì chén。 花睡柳眠春自懒,谁知我更懒于春。huā shuì liǔ mián chūn zì lǎn,shuí zhī wǒ gèng lǎn yú chūn。

净智西窗

陆游

一窗新绿惬幽情,袖手哦诗取次成。yī chuāng xīn lǜ qiè yōu qíng,xiù shǒu ó shī qǔ cì chéng。 墙外蜜蜂来又去,可怜终日太忙生。qiáng wài mì fēng lái yòu qù,kě lián zhōng rì tài máng shēng。

小僧乞诗

陆游

风前掩苒草吹香,溪上霏微雨送凉。fēng qián yǎn rǎn cǎo chuī xiāng,xī shàng fēi wēi yǔ sòng liáng。 万里安西无梦到,却寻僧话破年光。wàn lǐ ān xī wú mèng dào,què xún sēng huà pò nián guāng。

平水

陆游

旅饭风埃小市傍,却呼拄杖踏斜阳。lǚ fàn fēng āi xiǎo shì bàng,què hū zhǔ zhàng tà xié yáng。 可怜陌上离离草,一种逢春各短长。kě lián mò shàng lí lí cǎo,yī zhǒng féng chūn gè duǎn zhǎng。

感旧

陆游

废陇荒陂浥浥耕,生无勋业死无名。fèi lǒng huāng bēi yì yì gēng,shēng wú xūn yè sǐ wú míng。 衰颓日甚君休问,三十年前白发生。shuāi tuí rì shén jūn xiū wèn,sān shí nián qián bái fā shēng。

示客

陆游

桑柘成阴百草香,缫车声里午风凉。sāng zhè chéng yīn bǎi cǎo xiāng,sāo chē shēng lǐ wǔ fēng liáng。 客来莫说人间事,且共山林夏日长。kè lái mò shuō rén jiān shì,qiě gòng shān lín xià rì zhǎng。

小酌

陆游

白发萧然海上村,犹能草草置清樽。bái fā xiāo rán hǎi shàng cūn,yóu néng cǎo cǎo zhì qīng zūn。 今年项里杨梅熟,绿李来禽不足言。jīn nián xiàng lǐ yáng méi shú,lǜ lǐ lái qín bù zú yán。

看镜二首

陆游

凋尽朱颜白尽头,神仙富贵两悠悠。diāo jǐn zhū yán bái jǐn tóu,shén xiān fù guì liǎng yōu yōu。 胡尘遮断阳关路,空听琵琶奏石州。hú chén zhē duàn yáng guān lù,kōng tīng pí pá zòu shí zhōu。