品读经典 · 传承文明

游大智寺

陆游

脱发纷满梳,衰颜不堪照。tuō fā fēn mǎn shū,shuāi yán bù kān zhào。 百年忽已半,去日如过烧。bǎi nián hū yǐ bàn,qù rì rú guò shāo。 平生功名心,上马无燕赵。píng shēng gōng míng xīn,shàng mǎ wú yàn zhào。 尔来阅世故,万事惊错料。ěr lái yuè shì gù,wàn shì jīng cuò liào。 岂无旧朋俦,联翩半廊庙。qǐ wú jiù péng chóu,lián piān bàn láng miào。 谁能伴此老,溯峡听猿叫。shuí néng bàn cǐ lǎo,sù xiá tīng yuán jiào。 锦城得数公,意气如再少。jǐn chéng dé shù gōng,yì qì rú zài shǎo。 偷闲访野寺,系马追一笑。tōu xián fǎng yě sì,xì mǎ zhuī yī xiào。 新糟厌玉狸,畏酒亦复釂。xīn zāo yàn yù lí,wèi jiǔ yì fù jiào。 古殿鼪鼯豪,坏壁冠佩肖。gǔ diàn shēng wú háo,huài bì guān pèi xiào。 摩挲宋公诗,句法叹高妙。mó sā sòng gōng shī,jù fǎ tàn gāo miào。 正如霓裳曲,零落得遗调。zhèng rú ní shang qū,líng luò dé yí diào。 归途缭长堤,掠面霜气峭。guī tú liáo zhǎng dī,lüè miàn shuāng qì qiào。 佳游不可忘,落笔君勿诮。jiā yóu bù kě wàng,luò bǐ jūn wù qiào。
陆游

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。 陆游的作品>>

猜您喜欢

读易二首

陆游

羸躯抱疾时时剧,白发乘衰日日增。léi qū bào jí shí shí jù,bái fā chéng shuāi rì rì zēng。 净扫东窗读周易,笑人投老欲依僧。jìng sǎo dōng chuāng dú zhōu yì,xiào rén tóu lǎo yù yī sēng。

读易二首

陆游

老喜杜门常谢客,病惟读易不迎医。lǎo xǐ dù mén cháng xiè kè,bìng wéi dú yì bù yíng yī。 冬来更愧乖慵甚,醉过收荞下麦时。dōng lái gèng kuì guāi yōng shén,zuì guò shōu qiáo xià mài shí。

十月十七日予生日也孤村风雨萧然偶得二绝句

陆游

少傅奉诏朝京师,舣船生我淮之湄。shǎo fù fèng zhào cháo jīng shī,yǐ chuán shēng wǒ huái zhī méi。 宣和七年冬十月,犹是中原无事时。xuān hé qī nián dōng shí yuè,yóu shì zhōng yuán wú shì shí。

十月十七日予生日也孤村风雨萧然偶得二绝句

陆游

我生急雨暗淮天,出没蛟鼍浪入船。wǒ shēng jí yǔ àn huái tiān,chū méi jiāo tuó làng rù chuán。 白首功名无尺寸,茅檐还听雨声眠。bái shǒu gōng míng wú chǐ cùn,máo yán hái tīng yǔ shēng mián。

游山舟中遇风雨戏作

陆游

龙骧万斛去如鸿,巨浪惟能窘短篷。lóng xiāng wàn hú qù rú hóng,jù làng wéi néng jiǒng duǎn péng。 不是山灵嫌俗驾,一生常值打头风。bù shì shān líng xián sú jià,yī shēng cháng zhí dǎ tóu fēng。

十月二十八日夜鸡初鸣时梦与数女仙遇其一作诗示予颇哀怨如人间语惟末句稍异予戏之曰若无此句不可为神仙矣其一从傍戒曰汝当勿忘此规作诗者甚有愧色予颇悔之既觉赋两绝句以解嘲

陆游

玉姝眉黛翠连娟,弄翰闲题小碧笺。yù shū méi dài cuì lián juān,nòng hàn xián tí xiǎo bì jiān。 人世愁多无著处,故应分与蕊宫仙。rén shì chóu duō wú zhù chù,gù yīng fēn yǔ ruǐ gōng xiān。

十月二十八日夜鸡初鸣时梦与数女仙遇其一作诗示予颇哀怨如人间语惟末句稍异予戏之曰若无此句不可为神仙矣其一从傍戒曰汝当勿忘此规作诗者甚有愧色予颇悔之既觉赋两绝句以解嘲

陆游

虹作飞桥蜃吐楼,群仙来赋海山秋。hóng zuò fēi qiáo shèn tǔ lóu,qún xiān lái fù hǎi shān qiū。 玉姝定自多才思,更与人间替说愁。yù shū dìng zì duō cái sī,gèng yǔ rén jiān tì shuō chóu。

山行二首

陆游

缘崖曲曲羊肠路,傍水疏疏麂眼篱。yuán yá qū qū yáng cháng lù,bàng shuǐ shū shū jǐ yǎn lí。 举起短鞭成一笑,吾诗正是策勋时。jǔ qǐ duǎn biān chéng yī xiào,wú shī zhèng shì cè xūn shí。

山行二首

陆游

眼边处处皆新句,尘务经心苦自迷。yǎn biān chù chù jiē xīn jù,chén wù jīng xīn kǔ zì mí。 今日偶然亲拾得,乱松深处石桥西。jīn rì ǒu rán qīn shí dé,luàn sōng shēn chù shí qiáo xī。

读李泌事偶书

陆游

莘渭当时已误来,商山芝老更堪哀。shēn wèi dāng shí yǐ wù lái,shāng shān zhī lǎo gèng kān āi。 人生若要常无事,两颗梨须手自煨。rén shēng ruò yào cháng wú shì,liǎng kē lí xū shǒu zì wēi。

客言来自上皋道中以其语作一绝

陆游

日晒霜融作浅泥,酒家却在断桥西。rì shài shuāng róng zuò qiǎn ní,jiǔ jiā què zài duàn qiáo xī。 五陵今代无豪侠,独卧茅檐听午鸡。wǔ líng jīn dài wú háo xiá,dú wò máo yán tīng wǔ jī。

一壶歌五首

陆游

悠悠日月没根株,常在人间醉一壶。yōu yōu rì yuè méi gēn zhū,cháng zài rén jiān zuì yī hú。 倾倒欲空还潋滟,不曾教化不曾沽。qīng dào yù kōng hái liàn yàn,bù céng jiào huà bù céng gū。

一壶歌五首

陆游

先生醉后即高歌,千古英雄奈我何。xiān shēng zuì hòu jí gāo gē,qiān gǔ yīng xióng nài wǒ hé。 花底一壶天所破,不曾饮尽不曾多。huā dǐ yī hú tiān suǒ pò,bù céng yǐn jǐn bù céng duō。

一壶歌五首

陆游

自从轩昊到隋唐,几见中原作战场。zì cóng xuān hào dào suí táng,jǐ jiàn zhōng yuán zuò zhàn chǎng。 三十万年如电掣,不曾记得不曾忘。sān shí wàn nián rú diàn chè,bù céng jì dé bù céng wàng。

一壶歌五首

陆游

耻从岳牧立尧庭,况见商周战血腥。chǐ cóng yuè mù lì yáo tíng,kuàng jiàn shāng zhōu zhàn xuè xīng。 携得一壶闲处饮,不曾苦醉不曾醒。xié dé yī hú xián chù yǐn,bù céng kǔ zuì bù céng xǐng。