品读经典 · 传承文明

春感

陆游

少时狂走西复东,银鞍骏马驰如风。shǎo shí kuáng zǒu xī fù dōng,yín ān jùn mǎ chí rú fēng。 眼看春去不复惜,只道岁月来无穷。yǎn kàn chūn qù bù fù xī,zhǐ dào suì yuè lái wú qióng。 初游汉中亦未觉,一饮尚可倾千钟。chū yóu hàn zhōng yì wèi jué,yī yǐn shàng kě qīng qiān zhōng。 叉鱼狼藉漾水浊,猎虎蹴蹋南山空。chā yú láng jí yàng shuǐ zhuó,liè hǔ cù tà nán shān kōng。 射堋命中万人看,毬门对植双旗红。shè péng mìng zhōng wàn rén kàn,qiú mén duì zhí shuāng qí hóng。 华堂却来弄笔砚,新诗醉草夸坐中。huá táng què lái nòng bǐ yàn,xīn shī zuì cǎo kuā zuò zhōng。 剑关南山才几日,壮气摧缩成衰翁。jiàn guān nán shān cái jǐ rì,zhuàng qì cuī suō chéng shuāi wēng。 雪霜萧飒已满鬓,蛟龙郁屈空蟠胸。xuě shuāng xiāo sà yǐ mǎn bìn,jiāo lóng yù qū kōng pán xiōng。 邻园杏花忽烂漫,推枕彊起随游蜂。lín yuán xìng huā hū làn màn,tuī zhěn jiàng qǐ suí yóu fēng。 绕看百匝几叹息,吹红洗绿行匆匆。rào kàn bǎi zā jǐ tàn xī,chuī hóng xǐ lǜ xíng cōng cōng。 莫年逢春尚有几,常恐春去寻无踪。mò nián féng chūn shàng yǒu jǐ,cháng kǒng chūn qù xún wú zōng。 青钱三百幸可办,且判烂醉酤郫筒。qīng qián sān bǎi xìng kě bàn,qiě pàn làn zuì gū pí tǒng。
陆游

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。 陆游的作品>>

猜您喜欢

闻山步有虎

陆游

茆屋穿漏雨送春,村路断绝虎咥人。máo wū chuān lòu yǔ sòng chūn,cūn lù duàn jué hǔ xì rén。 采桑锄麦皆结伴,儿童出门翁媪嗔。cǎi sāng chú mài jiē jié bàn,ér tóng chū mén wēng ǎo chēn。

读阮籍传

陆游

天生父子立君臣,万世宁容乱大伦。tiān shēng fù zi lì jūn chén,wàn shì níng róng luàn dà lún。 籍辈可诛无复议,礼非为我为何人。jí bèi kě zhū wú fù yì,lǐ fēi wèi wǒ wèi hé rén。

游山遇雨

陆游

千秋观前雨湿衣,石帆山下叩渔扉。qiān qiū guān qián yǔ shī yī,shí fān shān xià kòu yú fēi。 鹧鸪苦道行不得,杜鹃更劝不如归。zhè gū kǔ dào xíng bù dé,dù juān gèng quàn bù rú guī。

书事二首

陆游

本来只道千钧重,看破元无一羽轻。běn lái zhǐ dào qiān jūn zhòng,kàn pò yuán wú yī yǔ qīng。 日月光明天广大,不妨啸傲过平生。rì yuè guāng míng tiān guǎng dà,bù fáng xiào ào guò píng shēng。

书事二首

陆游

燕雏学母飞初熟,梅子团枝亦半黄。yàn chú xué mǔ fēi chū shú,méi zi tuán zhī yì bàn huáng。 麈尾唾壶俱屏去,尚存馀习炷炉香。zhǔ wěi tuò hú jù píng qù,shàng cún yú xí zhù lú xiāng。

乙丑重五二首

陆游

盘中共解青菰粽,衰甚犹簪艾一枝。pán zhōng gòng jiě qīng gū zòng,shuāi shén yóu zān ài yī zhī。 寂寞废诗仍止酒,今年真负此佳时。jì mò fèi shī réng zhǐ jiǔ,jīn nián zhēn fù cǐ jiā shí。

乙丑重五二首

陆游

飞棹中流救屈平,俚歌宁复楚遗声。fēi zhào zhōng liú jiù qū píng,lǐ gē níng fù chǔ yí shēng。 危冠更在门楣上,但觉萧敷与艾荣。wēi guān gèng zài mén méi shàng,dàn jué xiāo fū yǔ ài róng。

夏夜枕上

陆游

卧听残更下丽谯,虽非遥夜亦迢迢。wò tīng cán gèng xià lì qiáo,suī fēi yáo yè yì tiáo tiáo。 正令展转无安枕,犹胜龙钟趋早朝。zhèng lìng zhǎn zhuǎn wú ān zhěn,yóu shèng lóng zhōng qū zǎo cháo。

雨中锄药

陆游

庭中正苦日卓午,水面忽看云过西。tíng zhōng zhèng kǔ rì zhuó wǔ,shuǐ miàn hū kàn yún guò xī。 老子不辞冲急雨,小锄香带药畦泥。lǎo zi bù cí chōng jí yǔ,xiǎo chú xiāng dài yào qí ní。

自嘲

陆游

壮岁耽书废夜眠,窗明犹在短檠前。zhuàng suì dān shū fèi yè mián,chuāng míng yóu zài duǎn qíng qián。 如今自笑摧颓甚,卧看儿曹理断编。rú jīn zì xiào cuī tuí shén,wò kàn ér cáo lǐ duàn biān。

悲齿落自解

陆游

年运而往君自宽,此生毕竟有衰残。nián yùn ér wǎng jūn zì kuān,cǐ shēng bì jìng yǒu shuāi cán。 语讹嚼废寻常事,只作儿童䃣齿看。yǔ é jué fèi xún cháng shì,zhǐ zuò ér tóng huǐ chǐ kàn。

思云门

陆游

一身膏脂略瘦尽,万卷简编如隔生。yī shēn gāo zhī lüè shòu jǐn,wàn juǎn jiǎn biān rú gé shēng。 只欲移家若耶去,乱云深处听滩声。zhǐ yù yí jiā ruò yé qù,luàn yún shēn chù tīng tān shēng。

东轩

陆游

榴花零落满苍苔,薝卜忘忧亦已开。liú huā líng luò mǎn cāng tái,zhān bo wàng yōu yì yǐ kāi。 湖海片帆先已具,少安无躁待秋来。hú hǎi piàn fān xiān yǐ jù,shǎo ān wú zào dài qiū lái。

乙丑夏秋之交小舟早夜往来湖中戏成绝句十二首

陆游

横林渺渺夜生烟,野水茫茫远拍天。héng lín miǎo miǎo yè shēng yān,yě shuǐ máng máng yuǎn pāi tiān。 菱唱一声惊梦断,始知身在钓鱼船。líng chàng yī shēng jīng mèng duàn,shǐ zhī shēn zài diào yú chuán。

乙丑夏秋之交小舟早夜往来湖中戏成绝句十二首

陆游

河汉横斜斗柄低,啼鸦掠水未成栖。hé hàn héng xié dòu bǐng dī,tí yā lüè shuǐ wèi chéng qī。 怪生凄爽侵肌骨,船系秦皇酒瓮西。guài shēng qī shuǎng qīn jī gǔ,chuán xì qín huáng jiǔ wèng xī。