古诗词

自山中泛舟归郡城

陆游

我呼小艇浮南津,落日乱山衔半轮。wǒ hū xiǎo tǐng fú nán jīn,luò rì luàn shān xián bàn lún。
背船双鹭低掠水,下滩峭风冷逼人。bèi chuán shuāng lù dī lüè shuǐ,xià tān qiào fēng lěng bī rén。
中流回望始太息,烟中白塔高嶙峋。zhōng liú huí wàng shǐ tài xī,yān zhōng bái tǎ gāo lín xún。
适从彼来忽在此,老夫拄杖捷有神。shì cóng bǐ lái hū zài cǐ,lǎo fū zhǔ zhàng jié yǒu shén。
尉曹堆盘笠泽脍,秀才泻榼中山春。wèi cáo duī pán lì zé kuài,xiù cái xiè kē zhōng shān chūn。
岂惟外物不挂眼,醉后兀尔忘吾身。qǐ wéi wài wù bù guà yǎn,zuì hòu wù ěr wàng wú shēn。
朝冠行即挂神武,买犊遂欲耕峨岷。cháo guān xíng jí guà shén wǔ,mǎi dú suì yù gēng é mín。
金丹自喜日日长,白发未许年年新。jīn dān zì xǐ rì rì zhǎng,bái fā wèi xǔ nián nián xīn。
拥桥炬火远已闹,归舍睡息清而匀。yōng qiáo jù huǒ yuǎn yǐ nào,guī shě shuì xī qīng ér yún。
明朝笑谓同载客,有脚莫踏东华尘。míng cháo xiào wèi tóng zài kè,yǒu jiǎo mò tà dōng huá chén。
陆游

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。 陆游的作品>>

猜您喜欢

移花遇小雨喜甚为赋二十字

陆游

独坐闲无事,烧香赋小诗。dú zuò xián wú shì,shāo xiāng fù xiǎo shī。
可怜清夜雨,及此种花时。kě lián qīng yè yǔ,jí cǐ zhǒng huā shí。

小雨

陆游

小雨暗林塘,寒声绕画廊。xiǎo yǔ àn lín táng,hán shēng rào huà láng。
事须求暂假,宜睡称烧香。shì xū qiú zàn jiǎ,yí shuì chēng shāo xiāng。

北窗

陆游

云开见山雪,院静闻松风。yún kāi jiàn shān xuě,yuàn jìng wén sōng fēng。
吏去曲肱卧,疑非尘世中。lì qù qū gōng wò,yí fēi chén shì zhōng。

书怀

陆游

老死已无日,功名犹自期。lǎo sǐ yǐ wú rì,gōng míng yóu zì qī。
清笳太行路,何日出王师。qīng jiā tài xíng lù,hé rì chū wáng shī。

梅花绝句十首

陆游

凛凛冰霜晨,皎皎风月夜。lǐn lǐn bīng shuāng chén,jiǎo jiǎo fēng yuè yè。
南山有飞仙,来结寻梅社。nán shān yǒu fēi xiān,lái jié xún méi shè。

梅花绝句十首

陆游

忆昔西戍日,夜宿仙人原。yì xī xī shù rì,yè sù xiān rén yuán。
风吹野梅香,梦绕江南村。fēng chuī yě méi xiāng,mèng rào jiāng nán cūn。

梅花绝句十首

陆游

锦城梅花海,十里香不断。jǐn chéng méi huā hǎi,shí lǐ xiāng bù duàn。
醉帽插花归,银鞍万人看。zuì mào chā huā guī,yín ān wàn rén kàn。

梅花绝句十首

陆游

低空银一钩,糁野玉三尺。dī kōng yín yī gōu,sǎn yě yù sān chǐ。
愁绝水边花,无人问消息。chóu jué shuǐ biān huā,wú rén wèn xiāo xī。

梅花绝句十首

陆游

兰荃古所贵,梅乃晚见称。lán quán gǔ suǒ guì,méi nǎi wǎn jiàn chēng。
盛衰各有时,类非人力能。shèng shuāi gè yǒu shí,lèi fēi rén lì néng。

梅花绝句十首

陆游

子欲作梅诗,当造幽绝境。zi yù zuò méi shī,dāng zào yōu jué jìng。
笔端有纤尘,正恐梅未肯。bǐ duān yǒu xiān chén,zhèng kǒng méi wèi kěn。

梅花绝句十首

陆游

清霜彻花骨,霜重骨欲折。qīng shuāng chè huā gǔ,shuāng zhòng gǔ yù zhé。
我知造物意,遣子世味绝。wǒ zhī zào wù yì,qiǎn zi shì wèi jué。

梅花绝句十首

陆游

士穷见节义,木槁自芬芳。shì qióng jiàn jié yì,mù gǎo zì fēn fāng。
坐回万物春,赖此一点香。zuò huí wàn wù chūn,lài cǐ yī diǎn xiāng。

梅花绝句十首

陆游

南村花已繁,北坞殊未动。nán cūn huā yǐ fán,běi wù shū wèi dòng。
更赊一月期,待我醉春瓮。gèng shē yī yuè qī,dài wǒ zuì chūn wèng。

梅花绝句十首

陆游

山月缟中庭,幽人酒初醒。shān yuè gǎo zhōng tíng,yōu rén jiǔ chū xǐng。
不是怯清寒,愁蹋梅花影。bù shì qiè qīng hán,chóu tà méi huā yǐng。

题莹上人二画剡溪

陆游

天地又秋风,溪山忆剡中。tiān dì yòu qiū fēng,xī shān yì shàn zhōng。
孤舟幸闲著,借我访支公。gū zhōu xìng xián zhù,jiè wǒ fǎng zhī gōng。