品读经典 · 传承文明

行牌头奴寨之间皆建炎末避贼所经也

陆游

今朝霜薄风气和,霁色满野行人多。jīn cháo shuāng báo fēng qì hé,jì sè mǎn yě xíng rén duō。 沙平水浅木叶下,摇楫渡口生微波。shā píng shuǐ qiǎn mù yè xià,yáo jí dù kǒu shēng wēi bō。 建炎避兵奔窜地,谁料白首重经过。jiàn yán bì bīng bēn cuàn dì,shuí liào bái shǒu zhòng jīng guò。 四十馀年万事改,惟有青嶂高嵯峨。sì shí yú nián wàn shì gǎi,wéi yǒu qīng zhàng gāo cuó é。 安得西国蒲萄酒,满酌南海鹦鹉螺。ān dé xī guó pú táo jiǔ,mǎn zhuó nán hǎi yīng wǔ luó。 侑以吴松长丝之玉鲙,送以邯郸皓齿之清歌。yòu yǐ wú sōng zhǎng sī zhī yù kuài,sòng yǐ hán dān hào chǐ zhī qīng gē。 向来丧乱汝所记,大地凛凛忧干戈。xiàng lái sàng luàn rǔ suǒ jì,dà dì lǐn lǐn yōu gàn gē。 偶然不死到老大,为底苦惜朱颜酡。ǒu rán bù sǐ dào lǎo dà,wèi dǐ kǔ xī zhū yán tuó。
陆游

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。 陆游的作品>>

猜您喜欢

贫病戏书二首

陆游

得米还忧无束薪,今年真欲甑生尘。dé mǐ hái yōu wú shù xīn,jīn nián zhēn yù zèng shēng chén。 椎奴跣婢皆辞去,始觉卢仝未苦贫。chuí nú xiǎn bì jiē cí qù,shǐ jué lú tóng wèi kǔ pín。

贫病戏书二首

陆游

头痛涔涔齿动摇,医骄折简不能招。tóu tòng cén cén chǐ dòng yáo,yī jiāo zhé jiǎn bù néng zhāo。 亦知客疾无根柢,少健还能起负樵。yì zhī kè jí wú gēn dǐ,shǎo jiàn hái néng qǐ fù qiáo。

又作二首自解

陆游

尽日溪边艇子斜,治生不种邵平瓜。jǐn rì xī biān tǐng zi xié,zhì shēng bù zhǒng shào píng guā。 已分邻舍红莲米,更啜僧房紫笋茶。yǐ fēn lín shě hóng lián mǐ,gèng chuài sēng fáng zǐ sǔn chá。

又作二首自解

陆游

灵府安平四体和,经时止酒颊常酡。líng fǔ ān píng sì tǐ hé,jīng shí zhǐ jiǔ jiá cháng tuó。 老生要是常谈尔,吐纳馀闲即按摩。lǎo shēng yào shì cháng tán ěr,tǔ nà yú xián jí àn mó。

挟书一卷至湖上戏作

陆游

买地孤村结草庐,萧然身世落樵渔。mǎi dì gū cūn jié cǎo lú,xiāo rán shēn shì luò qiáo yú。 一编在手君无怪,曾典蓬山四库书。yī biān zài shǒu jūn wú guài,céng diǎn péng shān sì kù shū。

半俸自戊辰二月置不复言作绝句二首

陆游

力请还山又几年,何功月费水衡钱。lì qǐng hái shān yòu jǐ nián,hé gōng yuè fèi shuǐ héng qián。 君恩深厚犹惭惧,敢向他人更乞怜。jūn ēn shēn hòu yóu cán jù,gǎn xiàng tā rén gèng qǐ lián。

半俸自戊辰二月置不复言作绝句二首

陆游

俸券新同废纸收,迎宾仅有一絁裘。fèng quàn xīn tóng fèi zhǐ shōu,yíng bīn jǐn yǒu yī shī qiú。 日锄幽圃君无笑,犹胜墙东学侩牛。rì chú yōu pǔ jūn wú xiào,yóu shèng qiáng dōng xué kuài niú。

头风戏作

陆游

出门处处皆桃李,我独呻吟一室中。chū mén chù chù jiē táo lǐ,wǒ dú shēn yín yī shì zhōng。 只道有诗驱疟鬼,谁知无檄愈头风。zhǐ dào yǒu shī qū nüè guǐ,shuí zhī wú xí yù tóu fēng。

春咏四首

陆游

方舟冲破湖波绿,联骑蹋残花径红。fāng zhōu chōng pò hú bō lǜ,lián qí tà cán huā jìng hóng。 七十年间人换尽,放翁依旧醉春风。qī shí nián jiān rén huàn jǐn,fàng wēng yī jiù zuì chūn fēng。

春咏四首

陆游

熟食从来少天色,东吴况是足春寒。shú shí cóng lái shǎo tiān sè,dōng wú kuàng shì zú chūn hán。 城南藉草可痛饮,安得酒肠如海宽。chéng nán jí cǎo kě tòng yǐn,ān dé jiǔ cháng rú hǎi kuān。

春咏四首

陆游

兰亭路上换春衣,梅市桥边送夕晖。lán tíng lù shàng huàn chūn yī,méi shì qiáo biān sòng xī huī。 闻有水仙翁是否,轻舟如叶桨如飞。wén yǒu shuǐ xiān wēng shì fǒu,qīng zhōu rú yè jiǎng rú fēi。

春游

陆游

沈家园里花如锦,半是当年识放翁。shěn jiā yuán lǐ huā rú jǐn,bàn shì dāng nián shí fàng wēng。 也信美人终作土,不堪幽梦太匆匆。yě xìn měi rén zhōng zuò tǔ,bù kān yōu mèng tài cōng cōng。

书意三首

陆游

整书拂几当闲嬉,时取曾孙竹马骑。zhěng shū fú jǐ dāng xián xī,shí qǔ céng sūn zhú mǎ qí。 故故小劳君会否,户枢流水即吾师。gù gù xiǎo láo jūn huì fǒu,hù shū liú shuǐ jí wú shī。

书意三首

陆游

人生只要常无事,忿欲纷纷喜见侵。rén shēng zhǐ yào cháng wú shì,fèn yù fēn fēn xǐ jiàn qīn。 赠子秘传安乐法,秋毫莫遣动吾心。zèng zi mì chuán ān lè fǎ,qiū háo mò qiǎn dòng wú xīn。

书意三首

陆游

篱角绯桃落渐稀,晚风吹去点苔矶。lí jiǎo fēi táo luò jiàn xī,wǎn fēng chuī qù diǎn tái jī。 挥金岂必如疏傅,二亩春秧也是归。huī jīn qǐ bì rú shū fù,èr mǔ chūn yāng yě shì guī。