古诗词

壬子八月癸卯大风雨拔木飘瓦通夕不能寐

陆游

我昔浮江坐贪快,六十幅蒲船尾挂。wǒ xī fú jiāng zuò tān kuài,liù shí fú pú chuán wěi guà。
恶风吹到马当祠,出没蜿蜒舞澎湃。è fēng chuī dào mǎ dāng cí,chū méi wān yán wǔ pēng pài。
舟人失色急倒樯,共上芦湾望祠拜。zhōu rén shī sè jí dào qiáng,gòng shàng lú wān wàng cí bài。
风云昼晦性命忧,更复何心问薪菜。fēng yún zhòu huì xìng mìng yōu,gèng fù hé xīn wèn xīn cài。
颠危仅免葬鱼腹,至今常抱垂堂戒。diān wēi jǐn miǎn zàng yú fù,zhì jīn cháng bào chuí táng jiè。
岂知风雨有兹夕,屋破窗鸣纷百怪。qǐ zhī fēng yǔ yǒu zī xī,wū pò chuāng míng fēn bǎi guài。
直疑屋外即长江,九转得生那可再。zhí yí wū wài jí zhǎng jiāng,jiǔ zhuǎn dé shēng nà kě zài。
正襟默坐徐自思,忠信固可当丧败。zhèng jīn mò zuò xú zì sī,zhōng xìn gù kě dāng sàng bài。
鬼神虽恶技有穷,卷地破山真一噫。guǐ shén suī è jì yǒu qióng,juǎn dì pò shān zhēn yī yī。
明朝倚杖看晴云,兹夕惊心复何在。míng cháo yǐ zhàng kàn qíng yún,zī xī jīng xīn fù hé zài。
陆游

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。 陆游的作品>>

猜您喜欢

杂感十首

陆游

世间鱼鸟各飞沉,茅屋青山无古今。shì jiān yú niǎo gè fēi chén,máo wū qīng shān wú gǔ jīn。
毕竟替他愁不得,几人虚费一生心。bì jìng tì tā chóu bù dé,jǐ rén xū fèi yī shēng xīn。

杂感十首

陆游

一杯浊酒即醺然,自笑闲愁七十年。yī bēi zhuó jiǔ jí xūn rán,zì xiào xián chóu qī shí nián。
今日出门天地别,此身如在结绳前。jīn rì chū mén tiān dì bié,cǐ shēn rú zài jié shéng qián。

杂感十首

陆游

山人那信宦涂艰,强著朝衣趁晓班。shān rén nà xìn huàn tú jiān,qiáng zhù cháo yī chèn xiǎo bān。
豪气不除狂态作,始知只合死空山。háo qì bù chú kuáng tài zuò,shǐ zhī zhǐ hé sǐ kōng shān。

杂感十首

陆游

老子倾囊得万钱,石帆山下买乌犍。lǎo zi qīng náng dé wàn qián,shí fān shān xià mǎi wū jiān。
牧童避雨归来晚,一笛春风草满川。mù tóng bì yǔ guī lái wǎn,yī dí chūn fēng cǎo mǎn chuān。

杂感十首

陆游

故旧书来访死生,时闻剥啄叩柴荆。gù jiù shū lái fǎng sǐ shēng,shí wén bō zhuó kòu chái jīng。
自嗟不及东家老,至死无人识姓名。zì jiē bù jí dōng jiā lǎo,zhì sǐ wú rén shí xìng míng。

杂感十首

陆游

忍穷待死十年间,老子谁知老更顽。rěn qióng dài sǐ shí nián jiān,lǎo zi shuí zhī lǎo gèng wán。
溪友留鱼供晚酌,邻僧送米续朝餐。xī yǒu liú yú gōng wǎn zhuó,lín sēng sòng mǐ xù cháo cān。

新燕

陆游

天工不用剪刀催,山杏溪桃次第开。tiān gōng bù yòng jiǎn dāo cuī,shān xìng xī táo cì dì kāi。
要信今年春事早,社前十日燕新来。yào xìn jīn nián chūn shì zǎo,shè qián shí rì yàn xīn lái。

春晚感事二首

陆游

据鞍千里何曾病,闭户安眠百病生。jù ān qiān lǐ hé céng bìng,bì hù ān mián bǎi bìng shēng。
每忆嘉陵江上路,插花藉草醉清明。měi yì jiā líng jiāng shàng lù,chā huā jí cǎo zuì qīng míng。

春晚感事二首

陆游

寒食梁州十万家,秋千蹴鞠尚豪华。hán shí liáng zhōu shí wàn jiā,qiū qiān cù jū shàng háo huá。
犊车轣辘归城晚,争碾平芜入乱花。dú chē lì lù guī chéng wǎn,zhēng niǎn píng wú rù luàn huā。

闻鸟声有感二首

陆游

小市提壶酤浊酒,东陂脱裤插青秧。xiǎo shì tí hú gū zhuó jiǔ,dōng bēi tuō kù chā qīng yāng。
归来静卧茅檐底,如觉闲中白日长。guī lái jìng wò máo yán dǐ,rú jué xián zhōng bái rì zhǎng。

闻鸟声有感二首

陆游

流年冉冉去无情,日夜溪头布谷声。liú nián rǎn rǎn qù wú qíng,rì yè xī tóu bù gǔ shēng。
城郭虽存人换尽,令威应悔学长生。chéng guō suī cún rén huàn jǐn,lìng wēi yīng huǐ xué zhǎng shēng。

西林傅庵主求定庵诗二首

陆游

粥后钟鱼未动时,夜灯仍对碧琉璃。zhōu hòu zhōng yú wèi dòng shí,yè dēng réng duì bì liú lí。
不须更说能生慧,枯木寒灰也自奇。bù xū gèng shuō néng shēng huì,kū mù hán huī yě zì qí。

西林傅庵主求定庵诗二首

陆游

业力驱人举世忙,西林袖手一炉香。yè lì qū rén jǔ shì máng,xī lín xiù shǒu yī lú xiāng。
未能成佛浑闲事,十劫看渠坐道场。wèi néng chéng fú hún xián shì,shí jié kàn qú zuò dào chǎng。

北窗

陆游

寒泉断藕素丝长,纹簟开瓜碧玉香。hán quán duàn ǒu sù sī zhǎng,wén diàn kāi guā bì yù xiāng。
午睡觉来桐影转,无人可共北窗凉。wǔ shuì jué lái tóng yǐng zhuǎn,wú rén kě gòng běi chuāng liáng。

感旧四首末章盖思有以自广

陆游

庚寅岁入巴东峡,卧听清猿月下声。gēng yín suì rù bā dōng xiá,wò tīng qīng yuán yuè xià shēng。
二十九年穷未死,却思当日似前生。èr shí jiǔ nián qióng wèi sǐ,què sī dāng rì shì qián shēng。